Chương 12/12 · Mộng Đoạn Trường An
Tác giả: Tư Hạ
Mảnh ngọc "Mộng" cuối cùng vỡ vụn trong tay tôi.
Nhưng hơi ấm vẫn còn. Những mảnh vỡ li ti tan ra như bụi pha lê, bay lên giữa ánh sáng ban mai đầu tiên rọi xuống quảng trường Trường An. Tôi nhìn xuống bàn tay mình. Vết cắt đã lành. Không còn máu. Không còn tàn ảnh. Chỉ còn làn da trắng với vết sẹo mờ từ thời thơ ấu.
Bên ngoài, chuông chùa Đại Từ Ân ngân dài. Những người nằm ngủ trên đường phố bắt đầu cựa mình. Đồng hồ trên tháp chuông điểm sáu giờ sáng. Mưa xuân lất phất rơi, ướt mái ngói âm dương của phố cổ, như chưa từng có ác mộng nào xảy ra.
Tôi quỳ sụp xuống. Trong lòng tôi, hơi ấm của Lận Trần vẫn còn đó, nhưng khoảng không trước mặt đã trống rỗng. Hắn biến mất rồi. Hay đúng hơn, hắn chưa từng ở đây. Nơi hắn vừa đứng chỉ còn làn sương mỏng đang tan vào nắng sớm.
“Cửu Ly!”
Tống Kỳ Dương từ đâu lao tới, mặt cắt không còn giọt máu. Cậu ta thở hồng hộc, tay cầm điện thoại run bần bật: “Cậu làm tớ sợ chết khiếp! Tớ gọi cả trăm cuộc không được!”
Tôi không đáp. Tôi vẫn nhìn chằm chằm vào khoảng không. Tim tôi đập chậm, như thể có một tảng đá đè lên ngực.
“Này.” Kỳ Dương cúi xuống, vỗ nhẹ vào má tôi. “Cậu sao thế? Mất hồn à?”
Tôi lắc đầu. Rồi lại gật đầu. Tôi muốn nói với cậu ta rằng tôi vừa mất đi một người, nhưng tôi còn không biết người đó còn tồn tại hay không.
“Tớ ổn.” Tôi nói, giọng khàn đặc. “Mọi chuyện ổn rồi.”
Tôi ngước lên nhìn bầu trời. Sương tím đã tan. Và trong ánh nắng đầu tiên, tôi thấy một bóng hình quen thuộc đứng cách đó không xa — chị tôi, Phó Cửu An.
Chị đứng dưới tán cây hòe già, mặc chiếc áo gió màu xám mà tôi nhớ chị mặc ngày cuối cùng trước khi mất tích. Nhưng lần này, chị không còn là tàn ảnh đau thương. Chị mỉm cười với tôi. Một nụ cười thật sự, ấm áp như mười năm chưa từng trôi qua.
“A Ly.” Chị nói, giọng nhẹ như gió xuân. “Cảm ơn em. Chị không còn bị nhốt trong giấc mơ đó nữa.”
Tôi há miệng định gọi, nhưng chị đã từ từ trong suốt, hòa vào ánh nắng, vào hạt mưa, vào tiếng chuông chùa vang vọng.
“Khoan đã…” Tôi đứng bật dậy, nhưng Kỳ Dương giữ tay tôi lại.
“Cậu thấy gì thế?” Cậu ta hỏi, mắt đảo quanh. “Tớ chẳng thấy ai cả.”
Tôi không trả lời. Tôi chỉ đứng đó, khóc như một đứa trẻ giữa phố đông người qua lại. Nhưng lần này, nước mắt không còn vị máu. Nó chỉ đơn giản là nước mắt.
Là nước mắt cho một lời chào vĩnh viễn, và một lời tạm biệt không biết có phải là vĩnh viễn hay không.
---
Ba tháng sau.
Tôi tỉnh dậy trong bệnh viện ba ngày sau trận chiến đó. Bác sĩ bảo tôi bị kiệt sức và mất nước nặng, nhưng không có tổn thương gì nghiêm trọng. Kỳ Dương đến thăm mỗi ngày, mang theo cà phê đen và những câu hỏi mà tôi không bao giờ trả lời.
“Cậu biết không, camera an ninh quanh quảng trường hôm đó bị nhiễu hết.” Cậu ta nói, miệng nhai sandwich. “Toàn bộ đoạn từ ba giờ sáng đến sáu giờ sáng chỉ thấy tuyết trắng. Kỳ cục thật.”
Tôi không nói gì. Tôi chỉ nhìn ra cửa sổ, nơi nắng đã lên sau cơn mưa dài.
Phù Du Cảnh đã thay đổi. Tôi biết điều đó dù không còn nhìn thấy nó. Thỉnh thoảng, trong giấc mơ, tôi thấy những linh hồn đi qua cây cầu đá dẫn vào thành cổ. Họ không còn khóc. Họ chỉ cười, và giấc mơ của họ tiếp tục, nhưng không còn là ác mộng.
Và tôi biết, trong Phù Du Cảnh ấy, có một người đã không còn ở đó nữa.
Tôi hỏi Kỳ Dương: “Cậu có tin vào chuyện một người có thể sống hơn ngàn năm không?”
“Sao? Cậu định viết tiểu thuyết à?” Cậu ta cười. “Tin chứ. Nhưng tớ chỉ sợ người đó không biết dùng điện thoại thôi.”
Tôi bật cười, lần đầu tiên sau rất nhiều ngày.
Một tuần sau khi xuất viện, tôi quyết định bỏ nghề báo. Không phải vì tôi ghét nó. Mà vì sau tất cả, tôi nhận ra mình không cần phải chạy theo sự thật của người khác nữa. Tôi cần sống với sự thật của chính mình.
Tôi mở một tiệm trà nhỏ trong con hẻm cũ — nơi từng xảy ra vụ án mạng đầu tiên. Người ta bảo tôi điên, bảo chỗ đó âm khí nặng. Nhưng tôi biết, âm khí đã tan từ lâu rồi. Giờ nó chỉ còn là một góc phố yên tĩnh với cây hòe già trước cửa và tiếng chim sẻ ríu rít mỗi sáng.
Tôi không còn nhìn thấy tàn ảnh nữa. Năng lực đó đã dùng hết trong lần cuối cùng bao lấy Lận Trần. Nhưng thỉnh thoảng, trong giấc mơ, tôi vẫn thấy một bóng trắng đứng dưới mưa, mắt hổ phách nhìn tôi qua màn sương mỏng.
---
Một năm sau, mùa xuân.
Tôi đang pha trà sau quầy thì chuông gió ở cửa kêu lên. Có người đẩy cửa bước vào. Tôi không ngước lên ngay. Tay tôi vẫn đang đong trà vào ấm.
“Xin chào. Quán tôi chưa mở cửa chính thức, nhưng nếu anh cần một chén trà…”
Tôi ngước lên. Và dừng lại.
Người đàn ông đứng trước mặt tôi mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen, tóc đen dài buộc thấp sau gáy bằng một sợi dây lụa bạc màu. Gương mặt góc cạnh, sống mũi cao thẳng, đôi mắt phượng hẹp dài màu hổ phách — nhưng không còn phủ sương mờ đau thương nữa. Chúng trong veo, như hổ phách vừa được lau sạch.
Tay hắn không còn vết sẹo dài. Và trên ngực, dưới lớp áo sơ mi trắng, tôi biết không còn tiếng đá nứt nữa. Có lẽ là tiếng tim đập.
Trong lúc tôi còn đang chết trân tại chỗ, thì điện thoại tôi trên quầy rung lên báo tin nhắn. Màn hình sáng lên, hiển thị ảnh chụp màn hình chính — tấm hình tôi chụp Phù Du Cảnh trong một giấc mơ, có hoa đăng bay đầy trời. Đẹp đến nao lòng.
Lận Trần giật bắn mình.
“Yêu vật!” Hắn hét lên, tay phải theo bản năng chộp vào hông tìm kiếm. Nhưng ở đó không còn thanh Đoạn Lệ. Chỉ có cái cạp quần âu may đo vừa vặn. Hắn cúi xuống nhìn, mặt đầy hoang mang, rồi lại nhìn lên cái điện thoại vẫn đang sáng đèn. “Sao ngọn lửa ma trơi này lại chui vào tấm gương phẳng? Cô nương, mau tránh ra!”
Hắn bước lên một bước, chắn trước mặt tôi. Giọng điệu và tư thế y hệt lần đầu gặp ở Phù Du Cảnh, khi hắn chĩa kiếm vào điện thoại tôi và hỏi có phải yêu vật không.
Tim tôi thắt lại. Nhưng lần này, tôi không sợ. Tôi chỉ muốn cười.
“Đó là điện thoại.” Tôi nói. “Không phải yêu vật. Là… một loại bùa chú hiện đại, để liên lạc với người ở xa.”
Hắn nhìn tôi, rồi nhìn cái điện thoại. “Bùa chú? Không có linh lực gì cả. Nhưng nó phát sáng.”
“Nó dùng điện.”
“Điện?” Hắn nhíu mày. “Thiên lôi sao? Người phàm nay đã thuần phục được thiên lôi rồi à?”
Tôi bật cười thành tiếng. Tiếng cười vang lên trong quán trà nhỏ, át cả tiếng mưa. Và trong khoảnh khắc đó, tôi biết mọi chuyện vẫn ổn. Hắn vẫn là hắn. Dù có mất hết ký ức, thì cái chất kiếm tu không hiểu nổi công nghệ hiện đại vẫn còn nguyên.
“Lại đây ngồi đi.” Tôi mỉm cười. “Tôi sẽ giải thích từ từ.”
Hắn rụt rè ngồi xuống, mắt vẫn dán vào cái điện thoại như thể nó sắp mọc chân chạy mất. Tôi tắt màn hình, bỏ vào túi áo. Hắn thở phào nhẹ nhõm.
“Cho tôi hỏi…” Giọng hắn trầm xuống. “Cô có biết nơi này từng có một quán trà cũ không?”
Tôi đặt ấm trà xuống. Tay tôi không run. Nhưng tim thì đập mạnh đến mức tôi sợ hắn nghe thấy.
“Có.” Tôi nói. “Và nó đã bị đóng cửa mười năm rồi. Giờ tôi mở lại.”
“À.” Hắn gật đầu, vẫn nhìn tôi chằm chằm. “Tôi vừa bước vào đã thấy quen quen. Nhưng tôi không nhớ mình đã từng đến đây chưa. Lạ thật. Như kiểu tôi biết mùi trà này, nhưng không nhớ đã uống nó ở đâu.”
“Mùi trà nào?”
“Trà xanh ướp sen.” Hắn ngập ngừng. “Và… có chút mùi mưa. Mưa trên mái ngói cũ.”
Tim tôi như ngừng đập. Đó là mùi của Phù Du Cảnh. Mùi mưa không ướt vai. Mùi của lần đầu tiên hắn đứng cạnh tôi dưới mái hiên tửu lâu cổ.
Tôi muốn khóc. Nhưng tôi chỉ mỉm cười. Tôi rót trà vào một tách sứ trắng, đặt trước mặt hắn.
“Mời anh. Trà xuân mới hái ở Hán Trung.”
Hắn cầm tách trà lên, ngửi nhẹ, rồi uống một ngụm. Động tác chậm rãi, đúng chất cổ nhân. Rồi hắn đặt tách xuống, nhìn quanh quán trà. Ánh mắt hắn dừng lại ở bức tranh thủy mặc treo trên tường — tôi vẽ theo trí nhớ, cảnh một con phố cổ dưới trăng Đường, có bóng hai người ngồi trên mái ngói.
“Bức tranh đó…” Hắn chỉ tay. “Tôi thấy quen lắm.”
“Anh từng thấy nó ở đâu à?”
“Không nhớ.” Hắn lắc đầu. “Nhưng nhìn nó, tôi có cảm giác mình đã từng quên một điều gì đó rất quan trọng.”
Tôi không nói gì. Tôi chỉ ngồi xuống ghế đối diện hắn. Mưa bên ngoài rơi trên mái ngói, lộp bộp.
“Tên anh là gì?” Tôi hỏi, dù tôi đã biết câu trả lời.
Hắn ngước lên. Đáy mắt hổ phách trong veo. Và trong khoảnh khắc đó, tôi thấy một tia sáng mơ hồ — không phải ký ức, mà là một cảm giác. Như thể hắn biết mình đã hứa điều gì đó với ai đó, nhưng không nhớ là với ai.
“Tôi không nhớ.” Hắn nói, giọng chân thành đến đau lòng. “Nhưng tôi biết mình đến vì một lời hứa. Tôi mơ thấy một giọng nói. Giọng nói đó bảo tôi đến Trường An, đến con hẻm này. Nói rằng tôi đã hứa sẽ nghe một câu chuyện.”
“Anh có nhớ giọng nói đó là của ai không?”
“Không. Nhưng tôi nhớ giọng nói đó hay cười nhạo tôi lắm.” Hắn cau mày. “Hình như bảo tôi là đồ ngốc không hiểu công nghệ.”
Tôi bật cười. Nước mắt lăn xuống lúc nào không biết.
“Xin lỗi.” Hắn lúng túng. “Tôi nói gì sai à?”
“Không.” Tôi lau mặt. “Chỉ là tôi nhớ ra một người cũng từng nói y hệt như vậy.”
Tôi xoay chiếc nhẫn bạc trên ngón trỏ. Nó là di vật duy nhất của bà ngoại, nhưng giờ tôi còn giữ cả một di vật khác — một lời hứa không lời, một bóng hình không bóng.
“Vậy thì ở lại đi.” Tôi nói, khóe môi cong lên. “Tôi sẽ kể anh nghe một câu chuyện, dài đến mức chúng ta sẽ không bao giờ cần phải nhớ mình là ai nữa.”
Hắn im lặng nhìn tôi. Mưa vẫn rơi. Chuông chùa Đại Từ Ân vọng về từ xa, ngân dài qua phố cổ Trường An.
“Cô biết không.” Hắn chậm rãi nói. “Từ lúc bước vào đây, tôi có một cảm giác rất lạ. Như kiểu tôi đã đi rất xa để đến chỗ này. Rất lâu. Nhưng không hiểu sao, lúc ngồi xuống ghế này, uống tách trà này, tôi thấy như mình vừa về đến nhà.”
Tôi không trả lời. Tôi không thể trả lời. Cổ họng tôi nghẹn ứ.
“Cô sắp khóc à?” Hắn hỏi. “Tôi nói gì sai nữa sao?”
“Không. Anh nói đúng hết.” Tôi hít một hơi thật sâu. “Và tôi không khóc. Tôi chỉ hơi dị ứng với… mưa.”
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ. Rồi hắn nói, bằng cái giọng trầm ấm mà tôi tưởng mình đã mất vĩnh viễn:
“Mưa này… hình như không ướt đâu.”
Tôi cúi xuống, giấu mặt sau làn hơi nước bốc lên từ tách trà. Mộng Phù Du đã tỉnh. Kiếm gãy, lệ khô. Nhưng câu chuyện thì vẫn tiếp tục.
“Ngày xửa ngày xưa, có một phóng viên điều tra và một kiếm tu thời Đường…” Tôi bắt đầu.
Hắn chăm chú lắng nghe, như thể đây là lần đầu hắn nghe câu chuyện đó. Và đúng là lần đầu thật. Nhưng tôi biết, ở đâu đó trong trái tim vừa biết đập trở lại của hắn, có một giọt lệ vẫn còn vương lại.
Và giọt lệ ấy không cần ký ức để tồn tại.
Nó chỉ cần một lời hứa.
Và một người sẵn lòng giữ lời.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện