Chương 11/12 · Mộng Đoạn Trường An
Tác giả: Tư Hạ
Giọng chị hai vỡ ra như thủy tinh, nhưng từng chữ đập vào tim tôi rõ mồn một.
Nỗi ân hận của hắn mới sinh ra Mộng Yểm.
Cứu hắn, các con mới cứu được thế giới.
Tôi quay sang nhìn Lận Trần. Hắn đứng đó, gương mặt tái nhợt như ngọc, đôi mắt hổ phách trống rỗng. Hắn không nói gì, nhưng tôi biết – hắn vừa hiểu ra tất cả. Bao nhiêu năm đày đọa bản thân, bao nhiêu lời nguyền, tất cả đều từ chính vết thương hắn tự rạch vào lòng mình.
“Cô nương…” Hắn cất giọng, trầm như đá vỡ. “Để ta…”
“Không.” Tôi nắm chặt tay hắn, ngón tay lạnh buốt như nắm phải băng. “Anh không được chết. Chị tôi vừa nói rồi đấy.”
Hắn cúi đầu, mái tóc dài rũ xuống che khuất biểu cảm. “Nhưng ta đã sống quá lâu rồi. Chính ta tạo ra con quái vật này. Chỉ có ta biến mất, nó mới thực sự bị hủy diệt.”
“Vậy để tôi chỉ cho anh.” Tôi siết chặt tay hắn hơn, mặc cho hơi lạnh từ người hắn lan vào da thịt. “Anh không phải là nó. Anh chỉ là người đã đau khổ quá lâu đến mức quên mất cách tha thứ cho chính mình.”
Tôi nhắm mắt, tập trung vào năng lực tàn ảnh – thứ mà tôi vẫn luôn giấu kín. Những ngón tay tôi chạm vào vết sẹo dài trên cánh tay hắn, và cả thế giới xung quanh lập tức vỡ vụn.
---
Chúng tôi rơi vào một mê cung ký ức.
Những bức tường vô hình xoay chuyển, mỗi mảnh vỡ là một khoảnh khắc trong cuộc đời hắn. Tôi thấy hắn lúc mười tuổi, đứng trước cổng môn phái, ánh mắt ngơ ngác. Thấy hắn ở tuổi mười lăm, cầm kiếm trong tay, mồ hôi rơi trên thớ gỗ. Thấy hắn hai mươi, đứng dưới gốc mai vàng, nhìn sư muội cười…
Nhưng tất cả những mảnh ký ức ấy đều nhuốm một màu xám như tro tàn. Và ở trung tâm mê cung, một bóng đen khổng lồ đang cuộn mình – Mộng Yểm. Nó đang hút lấy từng dòng ký ức đau thương như một con đỉa khổng lồ.
Lận Trần bước bên cạnh tôi, hơi thở nặng nhọc. Hắn đang nhìn thấy chính mình – những phiên bản của chính hắn ở từng độ tuổi, tất cả đều đang khóc.
“Đây là… tâm ma của ta.” Hắn thì thầm.
“Không.” Tôi lắc đầu, dẫn hắn đi sâu hơn vào mê cung. “Đây chỉ là nỗi đau của anh thôi. Nó không phải ma quỷ. Nó chỉ là một đứa trẻ không biết cách khóc.”
Chúng tôi dừng lại trước một khung cảnh nhỏ nhất, nằm khuất sau những mảnh ký ức khác. Một căn nhà gỗ đơn sơ, bên trong vọng ra tiếng cười. Và rồi – tiếng thét.
Lận Trần khựng lại. Hắn nhận ra nơi này.
Tôi buông tay hắn, bước tới, vén tấm rèm ký ức. Ở đó, một đứa trẻ tám tuổi đang đứng trước xác cha mẹ, đôi mắt mở to không khóc nổi. Nước mắt cứ chảy ra, nhưng tiếng khóc thì nghẹn lại trong cổ họng. Đứa trẻ ấy không biết làm gì ngoài việc nắm chặt tay, móng tay cắm vào lòng bàn tay đến bật máu.
“Đó là nó.” Tôi chỉ vào bóng lưng đứa trẻ, giọng trầm xuống. “Nỗi đau của anh khi tám tuổi – Mộng Yểm đã bám vào đó. Nó không phải quái vật. Nó chỉ là một đứa trẻ không ai dỗ dành.”
Lận Trần đứng im, cả cơ thể hắn run lên. Tôi thấy vết sẹo trên tay hắn ngân lên thứ ánh sáng lạnh lẽo, như muốn vỡ tung.
“Anh phải làm gì, chắc anh biết rồi.” Tôi nói, lùi lại một bước.
Hắn im lặng một lúc lâu, rồi bước tới. Từng bước chân nặng như đá. Hắn quỳ xuống trước đứa trẻ, bàn tay run rẩy đặt lên vai nó.
Đứa trẻ ngước lên, đôi mắt đỏ hoe. Nó nhìn hắn, không nhận ra – nhưng cũng nhận ra. Đó là chính hắn.
“Đừng khóc nữa.” Lận Trần cất giọng, lần đầu tiên không còn trầm như sấm rền xa. Giọng hắn mềm như gió thoảng. “Ta đến đón ngươi đây. Đừng sợ. Ta sẽ không bỏ rơi ngươi nữa.”
Hắn ôm lấy đứa trẻ, siết chặt. Và ngay khoảnh khắc ấy, đứa trẻ vỡ òa. Nó khóc, tiếng khóc xé lòng mà suốt ngàn năm chưa từng được thốt ra. Những giọt nước mắt rơi xuống, không còn là nước mắt đau thương, mà là nước mắt được tha thứ.
Tôi đứng bên ngoài, nhìn cảnh tượng ấy, tự nhiên thấy mắt mình cay xè.
Mộng Yểm gầm lên. Bóng đen khổng lồ ở trung tâm mê cung bắt đầu co rúm, những xúc tu ký ức đứt gãy. Nó đang mất đi nguồn dinh dưỡng. Nó đang yếu đi.
“Cô nương!” Lận Trần buông đứa trẻ ra, đứng dậy. Đứa trẻ tan biến vào hư vô, nhưng gương mặt nó đã không còn đau khổ. Hắn quay sang tôi, đôi mắt hổ phách lần đầu tiên trong suốt. “Ta đã sẵn sàng.”
Tôi gật đầu. “Vậy đi. Kết thúc nó đi.”
---
Chúng tôi trở lại thực tại. Trường An vẫn chìm trong sương tím, nhưng bầu trời bắt đầu rạn nứt. Mộng Yểm đang vùng vẫy, những tiếng gào thét vang khắp không gian.
Lận Trần rút Đoạn Lệ kiếm. Thanh kiếm run lên, nhưng không phải vì sợ hãi – mà vì hắn đang dồn toàn bộ sinh lực vào nó. Giọt Mộng Lệ cuối cùng – giọt lệ tha thứ – lơ lửng trên mũi kiếm, tỏa ra thứ ánh sáng ấm áp giữa màn sương lạnh.
“Đợi đã!” Tôi vội nắm lấy tay hắn. “Anh sẽ biến mất sao?”
Hắn nhìn tôi, khóe môi nhếch lên một nụ cười – nụ cười đầu tiên tôi thấy trên gương mặt ấy, không phải cười gượng, mà là cười thanh thản. “Cô nương… lần này, đừng tiễn ta nữa.”
Rồi hắn lao đi.
Nhát kiếm đâm thẳng vào trái tim bóng đen. Mộng Yểm gào thét, những xúc tu tan rã, sương tím bốc lên như lửa. Cả Trường An rung chuyển. Tôi nghe thấy tiếng chuông chùa Đại Từ Ân vọng về từ xa lắm, như một lời từ biệt.
Và rồi, bóng đen vỡ tan.
Nhưng Lận Trần cũng bắt đầu trong suốt dần. Hắn đứng đó, thanh kiếm rơi khỏi tay, cơ thể hắn như thủy tinh đang nứt ra từng đường.
“Không!” Tôi hét lên, lao tới.
Tôi không biết mình đã làm gì. Chỉ biết rằng tôi ôm lấy hắn, và tất cả những tàn ảnh trong tôi – những mảnh ký ức, những linh hồn tôi từng chạm vào, những giọt nước mắt tôi từng thấy – tất cả bung ra như một tấm lưới, bao lấy hắn, không cho hắn tan biến.
Thế giới trước mắt tôi nhòe đi. Tôi nghe thấy tiếng tim mình đập chậm lại, và hơi ấm cuối cùng của Lận Trần vẫn còn trong vòng tay.
“Cô nương…” Giọng hắn thì thầm, xa như từ ngàn năm trước. “Sao ngươi lại… ngốc vậy…”
Tôi mỉm cười, mắt nhắm nghiền. “Vì tôi là phóng viên. Phóng viên không bao giờ bỏ dở câu chuyện.”
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện