Chương 1/16 · Mộng hồi Đại Tống: Một kiếp hồng nhan, Vạn dặm phong ba
Tác giả: Sâu Yêu
Cơn mưa tháng sáu đổ ập xuống đường Hành Sơn khi Lâm Tri Viễn vừa gấp bản vẽ vào cặp da.
Anh đứng dưới mái hiên tiệm bánh ngọt, ngón tay lướt qua cạnh bàn tay trái – nơi vết sẹo cũ kỹ nằm im dưới lớp da, như một lời nhắc nhở câm lặng về buổi chiều năm lên bảy. Mưa Thượng Hải không giống bất kỳ nơi nào khác. Nó ồn ã, gấp gáp, như thể bầu trời đang trút xuống tất cả những gì nó không thể nói.
Tri Viễn không thích đứng đợi. Anh quét mắt dọc con phố, tìm kiếm một lối rẽ khô ráo. Ánh mắt dừng lại ở tấm biển gỗ mờ cũ cách đó ba căn nhà – “Cổ Ngoạn Lão Quản”. Tiệm đồ cổ nằm khuất sau một gốc ngô đồng, cửa kính bám bụi, nhưng ánh đèn vàng bên trong hắt ra thứ ánh sáng ấm áp đến kỳ lạ.
Anh bước vào.
Tiếng chuông gió treo trên khung cửa vang lên, khô và ngắn. Không ai đáp. Mùi gỗ cũ, bụi giấy, và một thứ hương thơm mơ hồ – ngọt và xa, như mùi quế khô đã nằm hàng chục năm trong rương kín. Căn tiệm chật hẹp, những món đồ chất đống đến tận trần nhà: lư hương đồng, bình sứ men xanh rạn, những cuộn tranh tróc sơn. Nhưng không có cảm giác lộn xộn. Mọi thứ nằm im lìm, như thể đang chờ đợi một điều gì đó.
Tri Viễn bước sâu vào trong. Những giọt mưa vẫn còn đọng trên vai áo sơ mi xám của anh, nhưng anh không để ý.
Kệ gỗ phía cuối cùng, thấp và khuất sau tấm bình phong chạm rồng cũ, có một chồng sổ tay. Anh nhận ra điều đó trước cả khi mắt kịp xác nhận – bởi gáy sách da thuộc, những đường chỉ may tay, kiểu sổ mà anh thường mua rồi để trống. Nhưng cuốn nằm dưới cùng thì khác.
Nó dày hơn, bìa da sậm màu thời gian, mép sách cháy xém một vệt cong như lưỡi liềm. Mùi quế khô thoảng ra từ những trang giấy ố vàng.
Tri Viễn đưa tay định chạm vào.
“Đừng.”
Một giọng già nua, khô khốc vang lên từ sau quầy.
Ông lão bước ra, lưng còng, mắt một mí sâu hoắm, nhưng ánh nhìn không hề yếu ớt. Ông mặc bộ xường xám xanh đen đã bạc màu, những ngón tay run nhẹ khi chỉnh lại góc lư đồng trên bàn.
“Cuốn đó không bán.”
Tri Viễn liếc nhìn ông, không nói gì. Anh không giỏi mặc cả, cũng chẳng có thói quen năn nỉ. Nhưng tay anh vẫn lơ lửng trên không, như thể những ngón tay có ý thức riêng.
“Nó cũ rồi,” Lão Quản nói, giọng chậm rãi. “Chỉ là một cuốn sổ trống thôi.”
“Tôi thích sổ trống.”
Câu trả lời thản nhiên của Tri Viễn khiến ông lão sững lại một nhịp. Rồi ông lắc đầu, cười nhạt – một nụ cười không vui. “Người trẻ bây giờ thích đồ cổ chỉ vì chúng cũ. Nhưng có những thứ cũ không phải để dùng, mà là để giữ lại, cho những gì nó đã chứng kiến.”
Tri Viễn không đáp. Anh để ý đến cách ông lão nhìn cuốn sổ – không phải như một món hàng, mà như một kỷ vật của người đã khuất.
Mưa bên ngoài đã ngớt dần, tiếng rơi từng giọt trên mái tôn vọng vào như tiếng đồng hồ nước.
“Để tôi xem thử,” Tri Viễn nói, giọng đều đều.
Lão Quản định từ chối, nhưng trước khi lời kịp thoát ra khỏi môi, Tri Viễn đã đặt đầu ngón tay lên bìa da cuốn sổ. Một cái chạm rất nhẹ – nhưng đủ để cả hai cùng im bặt.
Da thuộc lạnh, nhưng có một dòng nhiệt mỏng chạy dọc ngón tay anh, lan nhanh qua cổ tay, rồi biến mất.
Ông lão đột ngột nắm chặt cổ tay Tri Viễn.
Những ngón tay già nua run lên từng hồi, móng tay dài và vàng khè bấu vào da thịt anh. Đôi mắt ông mở to, đồng tử giãn ra, như thể đang nhìn thấu qua lớp vỏ con người trước mặt.
“Ngươi…”
Giọng ông nghẹn lại. Không còn là tiếng phổ thông sắc lạnh lúc đầu, mà là thổ ngữ gì đó cổ quái hơn, như bị kéo ra từ một giấc mơ.
“Ngươi… giống hệt kẻ trong giấc mơ ba mươi năm của lão.”
Tay Tri Viễn không rút về. Anh nhìn thẳng vào mắt ông lão – bình tĩnh, lạnh lẽo, nhưng trong lồng ngực, nhịp tim đã lỡ mất một nhịp.
Ông lão buông tay, lùi lại một bước, hơi thở gấp gáp. Rồi như sợ chính mình vừa nói ra điều gì đó không nên, ông quay lưng, giấu mặt vào bóng tối sau quầy hàng.
“Đi đi. Hôm nay ta đóng cửa.”
Tri Viễn lùi lại, nhưng ánh mắt vẫn dán vào cuốn sổ. Cuốn sổ không hề cháy, nhưng ngón tay anh dường như vẫn còn vương lại chút hơi ấm của vết cháy hình lưỡi liềm trên bìa da.
Anh rời tiệm, không mua được gì, không nói thêm câu nào.
Nhưng khi về đến căn hộ ở tầng mười hai, cởi áo sơ mi ướt đẫm hơi mưa, anh nhận ra một điều khác thường: mùi quế khô vẫn còn vương trên ngón tay.
Không phải nước hoa, không phải mùi đồ cổ nói chung. Là quế – ngọt và xa, như từ một nơi chưa từng đặt chân.
Đêm đó, anh mơ.
Giấc mơ đến không báo trước, như một cánh cửa mở ra phía sau mí mắt.
Tri Viễn thấy mình đứng trên mái ngói lưu ly, dưới một bầu trời sao lạ. Những vì sao to hơn, sáng hơn, như thể bầu trời gần mặt đất hơn một nửa. Gió thổi qua những mái nhà mái cong, mang theo tiếng chuông chùa vọng từ rất xa. Dưới chân anh, một thành phố không đèn điện, chỉ có ánh lửa đuốc leo lắt, lấp lánh như những viên ngọc vỡ.
Anh biết nơi này. Như một ký ức không thuộc về mình.
Rồi một giọng nữ vọng lên từ phía sau lưng, không phải tiếng Trung hiện đại:
“Ngươi đến muộn ba năm.”
Giọng ấy trầm, nhẹ, chậm như thở dài. Nhưng mỗi âm tiết đều sắc như mảnh thủy tinh, cắt vào màn đêm.
Anh quay lại – nhưng không thấy ai. Chỉ có bóng mình in trên mái ngói, và mùi quế khô đột nhiên nồng đậm.
Tri Viễn bừng tỉnh.
Ánh đèn bàn vẫn sáng. Đồng hồ điểm ba giờ sáng. Căn hộ tĩnh lặng, ngoài tiếng còi xe vọng lên từ đường Hành Sơn. Mồ hôi lạnh ướt gáy, nhưng da anh lại nóng ran.
Theo thói quen, anh nhìn xuống lòng bàn tay trái – hành động đã lặp lại mỗi sáng suốt mười bốn năm qua, kể từ ngày mẹ buông tay anh dưới mưa trước cổng trường tiểu học.
Vết sẹo mảnh, dài chừng ba phân, chạy dọc đường sinh mệnh – đã biến mất.
Lòng bàn tay trái trống trơn, nhẵn thín, không một dấu vết.
Tim Tri Viễn đập mạnh đến mức anh có thể nghe thấy trong im lặng. Anh nắm chặt tay, mở ra, lại nắm chặt. Không còn vết sẹo. Không còn bất cứ thứ gì minh chứng cho cái ngày anh đứng khóc giữa sân trường, nhìn theo bóng lưng mẹ khuất sau cánh cổng sắt.
Như thể cả quá khứ của anh vừa bị ai đó gột sạch.
Anh đưa tay lên mũi. Mùi quế khô. Vẫn còn.
Sáng hôm sau, anh quay lại tiệm đồ cổ.
Nhưng tiệm đã đóng cửa. Trên tấm biển gỗ chỉ còn một miếng giấy dán vội: “Nghỉ dài hạn.” Người ta nói ông Quản đã chuyển đi từ đêm qua, không ai biết đi đâu.
Tri Viễn đứng dưới gốc ngô đồng, dưới bầu trời quang mây sau cơn mưa.
Bàn tay trái vẫn trống trơn.
Nhưng ngón tay thuộc về cuốn sổ bìa da – thứ mà anh chưa bao giờ sở hữu – dường như vẫn còn lưu lại một chút hơi ấm của vết cháy hình lưỡi liềm. Một lời mời gọi từ một nơi chưa từng đặt chân.
Và trái tim Lâm Tri Viễn, lần đầu tiên sau mười bốn năm, đập nhanh như thể nó đã thuộc về một nơi nào đó xa hơn cả ký ức.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện