Chương 2/16 · Mộng hồi Đại Tống: Một kiếp hồng nhan, Vạn dặm phong ba
Tác giả: Sâu Yêu
Giấc mơ không đến ngay.
Tri Viễn trải qua ba ngày thức trắng, lòng bàn tay trái trống trơn như một lời nhắc nhở rằng thế giới vừa chạm vào anh trong cơn mưa Thượng Hải không hề tồn tại. Anh vùi đầu vào bản vẽ, để những đường thẳng và tỉ lệ vàng lấp đầy khoảng trống mà cuốn sổ bìa da để lại. Nhưng đêm thứ tư, khi anh gục xuống bàn làm việc vì kiệt sức, giấc mơ ập đến như một cơn sóng ngầm.
Anh đứng giữa một con phố đông đúc, nhưng không phải Thượng Hải.
Không khí đặc quánh mùi dầu đậu nành cháy và hương trầm từ những quán trà hai bên đường. Tiếng rao hàng vọng qua lớp sương mỏng, tiếng vó ngựa lộc cộc trên đá xanh, tiếng ai đó í ới gọi nhau bằng thứ âm sắc cổ mà anh chưa từng nghe nhưng hiểu rõ từng chữ. Mái ngói lưu ly đen bóng nước mưa còn đọng, rêu phong bám trên tường gạch xám. Đại Tống. Biện Kinh.
Tri Viễn cúi nhìn tay mình – những ngón tay thon dài quen thuộc, nhưng ống tay áo là loại vải thô màu xanh đen của thư sinh nghèo. Trong tay áo còn kẹp một cuốn sách mỏng. Anh thử véo vào lòng bàn tay trái – không đau, nhưng anh cảm nhận được xúc giác. Vết sẹo biến mất. Điều đó có nghĩa là...
Một tiếng hét xé toạc không khí.
"Bắt nó! Bắt con yêu nữ tiên tri đi!"
Đám đông trước mặt bỗng dạt ra như sóng, và anh thấy nàng.
Một thiếu nữ đứng quay lưng vào cột trụ của quán trà bên hồ, bàn tay nắm chặt mép bàn gỗ, những khớp ngón trắng bệch. Nàng cao, mảnh mai đến mức trông như một cành trúc bị bẻ gãy sẽ không gãy mà chỉ cắm thẳng xuống đất. Váy lụa màu nguyệt bạch lấm bụi, tóc mai rối bết vào thái dương, nhưng sống lưng thẳng tắp. Không chạy. Không van xin. Chỉ đứng đó, đôi mắt phượng đen huyền nhìn đám đông đang gầm gừ như một bầy thú.
"Nó đã tiên tri vụ cháy ở phố Đông ba ngày trước! Chính miệng nó nói! Rồi ba ngày sau cháy thật – không phải yêu quái thì là gì?" Một gã đàn ông áo nâu chỉ thẳng vào mặt nàng, bọt mép bắn ra theo từng tiếng quát.
"Điềm gở! Xua đuổi nó đi!"
"Đúng! Ném đá! Ném đá cho nó biết!"
Tri Viễn nhìn thấy bàn tay ai đó vung lên. Viên đá cỡ nắm tay bay vút qua không khí, nhắm thẳng vào đầu nàng. Nhưng nàng không né – không kịp, hoặc không buồn. Cơ thể anh di chuyển trước khi lý trí kịp can thiệp. Anh bước lên một bước, đúng vào đường bay của viên đá.
Rắc.
Viên đá sượt qua thái dương, xé một đường trên gò má trái. Máu nóng hổi chảy xuống, thấm vào cổ áo thô. Cơn đau buốt nhói – thật đến không thể nào là mơ. Tri Viễn đưa tay lên, nhìn vệt đỏ trên đầu ngón tay.
Đám đông khựng lại một nhịp. Sự xuất hiện của một thư sinh lạ mặt khiến chúng chần chừ – nhưng chỉ một thoáng. Rồi tiếng la ó lại bùng lên: "Còn có đồng bọn! Đánh luôn!"
"Đủ rồi! Quan binh sắp đến!" Một giọng nữ sắc lạnh vang lên từ phía sau quán trà. Một ả mặc áo nâu, có vẻ là nha hoàn, chạy ra, mặt cắt không còn giọt máu: "Tiểu thư! Vào trong mau!"
Nàng – thiếu nữ vẫn đứng im như tượng suốt từ nãy đến giờ – giờ mới chậm rãi quay đầu. Ánh mắt nàng lướt qua đám đông, rồi dừng lại ở anh. Không bất ngờ. Không biết ơn. Chỉ là một tia nhìn lạnh lẽo, như thể đang đánh giá xem thương tích của anh có đáng để nàng phải hao tâm trí hay không.
"Ngươi không sợ ta sao?" Nàng hỏi, giọng trong và sắc như mảnh sứ vỡ.
Tri Viễn lau máu trên má, nhếch môi: "Ta còn chưa biết mình đang mơ hay tỉnh, sợ gì người lạ trong mộng."
Đôi mắt phượng của nàng khẽ động. Một cái chớp rất nhanh – như thể có thứ gì đó vừa rơi xuống mặt hồ phẳng lặng. Nhưng nàng không nói gì thêm. Mưa bắt đầu rơi.
Những giọt đầu tiên to như đồng xu, đập xuống mái ngói lộp bộp, rồi ào ào như trút nước. Đám đông tản ra tìm chỗ trú, những tiếng chửi rủa cũng nhòe đi trong tiếng mưa. Tri Viễn và thiếu nữ bị dồn vào mái hiên hẹp của quán trà – nơi chỉ vừa đủ cho hai người đứng mà không chạm vào nhau.
Nàng đứng cách anh một khoảng, nhưng cái cách nàng thu vai lại khiến khoảng cách ấy như xa hơn gấp mười lần. Nàng vô thức lùi sát vào tường, quay lưng vào vách gỗ, mắt vẫn không rời khỏi anh. Tri Viễn nhận ra tư thế ấy – giống hệt cách anh vẫn làm mỗi khi vào một căn phòng lạ. Con mồi đã quen bị săn đuổi.
Mưa át hết mọi âm thanh. Chỉ còn tiếng nước chảy, tiếng thở, và mùi ẩm mốc bốc lên từ mặt đất.
Rồi mắt anh dừng lại ở mu bàn tay nàng – nơi ống tay áo vô tình kéo lên khi nàng bám vào tường. Một hình xăm mảnh, màu đỏ sẫm như máu khô, uốn lượn thành hoa văn phức tạp. Những đường cong giao nhau, những nút thắt, những nhánh rẽ – y hệt. Y hệt những đường vân trên bìa cuốn sổ cổ mà anh đã nhìn thấy trong tiệm đồ cổ.
"Hoa văn trên tay nàng..." Anh buột miệng.
Nàng giật mạnh tay về, kéo ống áo xuống che kín, sắc mặt bỗng tái đi. "Không liên quan đến ngươi."
"Nó giống cuốn sổ của ta."
Nàng im lặng, nhưng ánh mắt sắc lại. Lần đầu tiên, anh thấy trong đôi mắt phượng ấy một tia dao động – không phải sợ hãi, mà là cảnh giác của con thú đã quá quen với những cái bẫy.
"Ngươi là ai?" Nàng hỏi, giọng trầm hẳn xuống.
"Lâm Tri Viễn. Thư sinh."
"Thư sinh không có cái cách đứng che đòn như kiểu đã quen bị đánh."
Anh không đáp. Mưa vẫn rơi, át đi khoảng im lặng nặng nề giữa họ. Nàng đưa tay vào trong áo, lấy ra một mảnh ngọc bội vỡ – chỉ còn một nửa, mép vỡ sắc lẻm – đặt xuống bậc thềm gỗ.
"Cầm lấy. Rời khỏi Biện Kinh trước khi trời tối. Đừng tìm ta nữa."
"Nếu ta không làm thế?"
Nàng ngước lên nhìn anh, lần đầu tiên nhìn thẳng, không né tránh. Đôi mắt đen huyền ấy không gợn sóng, nhưng sâu hun hút như giếng cạn giữa mùa đông.
"Thì ngươi sẽ chết. Giống như tất cả những kẻ đã từng đến gần ta."
Mưa tạnh cũng là lúc nàng bước ra khỏi mái hiên, tấm lưng mảnh mai khuất dần sau màn sương mỏng. Nha hoàn chạy theo, ngoái lại nhìn anh đầy thương hại. Tri Viễn cúi xuống nhặt mảnh ngọc bội. Nó lạnh toát trong lòng bàn tay – thứ lạnh lẽo của một thế giới mà anh không biết mình đang mơ hay đang sống.
Rồi bóng tối ập đến. Giấc mơ sụp đổ như một tấm gương vỡ, từng mảnh vụn rơi vào hư vô.
---
Tri Viễn bật dậy trên bàn làm việc, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo. Đèn bàn vẫn sáng. Bản vẽ vẫn còn dang dở. Nhưng có một thứ không đúng.
Anh đưa tay lên má. Đau. Vệt máu khô đóng thành vảy mỏng – vết thương thật đến từng tế bào. Anh lao vào nhà tắm, nhìn mình trong gương. Một đường rách dài trên gò má trái, đúng vị trí viên đá sượt qua. Không phải mơ. Không thể nào là mơ.
Anh quay trở lại bàn làm việc – và chết sững.
Cuốn sổ bìa da. Nó đang ở đó. Không biết bằng cách nào, từ lúc nào, cuốn sổ mà Lão Quản nhất quyết không bán, cuốn sổ đáng lẽ phải nằm trong tiệm đồ cổ đã đóng cửa, giờ đây đang nằm ngay ngắn trên tập bản vẽ của anh, như thể nó chưa từng rời đi.
Một trang giấy tự động lật. Không có gió. Không có ai chạm vào. Chỉ có những dòng chữ màu đỏ sẫm như máu đang hiện lên từ từ, nét chữ Hán cổ ngoằn ngoèo như những đường gân trên lá cây chết:
"Lời nguyền sẽ ứng nghiệm khi kẻ ngoại lai chảy máu trong mộng."
Dưới dòng chữ đó là một hình vẽ nhỏ – một vết cháy hình lưỡi liềm, giống hệt vết cháy trên bìa sổ. Và bên cạnh nó, một dòng chữ khác nhỏ hơn:
"Máu đã rơi. Cánh cửa đã mở. Kẻ ngoại lai không thể quay về."
Tri Viễn nhìn xuống lòng bàn tay trái. Vết sẹo năm xưa – dấu tích của ngày mẹ bỏ đi – đã biến mất ba ngày trước. Nhưng giờ đây, ở vị trí cũ, một đường chỉ đỏ mảnh như sợi tơ đang dần hiện lên. Không phải sẹo. Mà là một sợi dây – một sợi dây vô hình đang trói buộc anh vào một thế giới không phải của mình.
Ngoài kia, tiếng còi xe Thượng Hải vọng lên trong đêm. Nhưng trong căn phòng nhỏ, mùi quế khô vẫn quẩn quanh, nồng nặc hơn bao giờ hết. Và trong lòng bàn tay, mảnh ngọc bội vỡ của nàng – thứ đáng lẽ chỉ tồn tại trong mộng – đang nằm gọn trong tay anh, lạnh toát như một lời nguyền.
Một giọng nữ vọng lên từ đâu đó, mơ hồ như tiếng gió, nhưng rõ ràng từng chữ:
"Ngươi đến muộn ba năm... Nhưng vẫn còn kịp. Nếu ngươi dám ở lại."
Tri Viễn nắm chặt mảnh ngọc, những cạnh sắc cứa vào lòng bàn tay, rớm máu. Anh không biết giọng nói ấy là của ai – Tô Vãn Nguyệt, hay một thứ gì đó cổ xưa hơn. Nhưng anh biết một điều: cuốn sổ đã chọn anh. Và giấc mơ này, dù muốn hay không, anh cũng đã là một phần của nó.
Máu đã rơi.
Và lời nguyền đã bắt đầu.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện