Chương 1/12 · Một Kiếp Phù Sinh
Tác giả: Tư Hạ
Sương buông dày như một tấm khăn liệm trắng xóa, nuốt trọn cả dòng sông. Mặt nước về đêm không một gợn sóng, chỉ còn lại sự tĩnh mịch đến lạnh người. Hạ Thanh Viễn đứng lặng bên bờ, hơi thở gần như hòa vào làn sương. Tay phải anh nắm chặt chiếc đồng hồ bỏ túi của cha – mặt kính đã mờ theo năm tháng, nhưng từng nhịp tích tắc vẫn đều đặn như trái tim chưa từng chết.
Anh không rõ mình đã đứng đây bao lâu. Những đêm trực ở phòng khám kết thúc, anh thường ra bến sông, chỉ để nghe tiếng nước vỗ vào cầu tàu mục. Nhưng đêm nay khác. Sương dày bất thường, cuộn từng đợt từ lòng sông lên, mang theo mùi ẩm mốc của gỗ mục và một thứ mùi tanh nồng khó gọi tên.
Tiếng động đầu tiên đến rất khẽ. Như một tiếng thở dài bị bóp nghẹt. Rồi một vật gì đó chạm vào chân cầu, đung đưa theo dòng nước. Hạ Thanh Viễn nheo mắt. Làn sương trước mặt như có một khoảng trống kỳ lạ, và từ trong màn trắng đục ấy, một bóng trắng dập dềnh trôi đến.
Anh cúi thấp người. Bóng trắng dần hiện rõ: một thân người. Một người con gái. Áo dài lụa trắng bám đầy bùn sông, tóc đen tan ra như rong rêu ôm lấy khuôn mặt tái nhợt. Cơ thể nàng nổi lập lờ trên mặt nước, hai tay buông xuôi, cổ tay trái lấp lánh một vệt xanh lạnh dưới ánh trăng mờ.
Hạ Thanh Viễn không kêu lên. Anh lập tức quỳ xuống mép cầu, tay trái giữ chặt cột gỗ mục, chân phải bước xuống nước. Cái lạnh cắt da cắt thịt, nhưng anh không run. Dòng sông mùa đông như muốn nuốt chửng mọi hơi ấm, nhưng đôi tay anh vẫn vững vàng luồn xuống nâng lấy thân thể mềm nhũn kia.
Nước sông chảy xiết, nhưng anh đã quen với dòng chảy này từ thuở nhỏ. Anh kéo cô gái vào bờ, đặt nàng nằm trên mặt bến đá phủ đầy rêu. Hơi thở nàng rất yếu, lồng ngực gần như không phập phồng. Anh cúi sát, lắng nghe. Một nhịp tim chậm, mỏng manh như sợi tơ.
Ngón tay anh lướt dọc cánh tay trái nàng, nơi vết rách trên ống tay áo. Lớp lụa mỏng bị xé toạc, để lộ một đường cắt dài, sâu, máu vẫn rỉ ra. Vết thương không giống đá ngầm hay lưới cá. Nó sắc, gọn, như một nhát dao được rạch có chủ đích. Bàn tay anh thoáng dừng lại trên mép vết cắt, rồi anh lập tức xé vạt áo sơ mi trắng của mình, xé thành dải dài, quấn chặt quanh cánh tay nàng.
Khi ngón tay anh chạm vào cổ tay nàng để bắt mạch, một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Chiếc vòng. Một chiếc vòng ngọc bích, màu xanh lạnh như mắt rắn, chạm khắc hình hoa mẫu đơn nở rộ – từng cánh hoa mềm mại đến mức như vừa bung ra trong sương. Ngọc quý, chạm tinh xảo. Một món đồ xa xỉ không thuộc về những con thuyền chài lưới ven sông.
Ngay lúc ấy, mắt cô gái mở ra.
Hạ Thanh Viễn đối diện với đôi mắt sâu thẳm, thất thần nhưng không hề có vẻ hoảng loạn. Đôi mắt ấy như đã nhìn thấy quá nhiều điều kinh hoàng, đến mức nỗi sợ cũng trở nên vô nghĩa. Nàng không cố cử động, không kêu đau. Chỉ im lìm nhìn anh, rồi ánh mắt hạ xuống, dừng lại nơi cổ tay mình – nơi chiếc vòng ngọc vẫn lặng lẽ tỏa sáng.
Gió sông bỗng nổi lên. Sương cuộn từng đợt, mang theo mùi tanh của nước và một thứ mùi khác – mùi dầu máy thoang thoảng từ xa. Hạ Thanh Viễn ngước lên. Bên kia bờ, một bóng đen lướt qua. Một chiếc thuyền. Không đèn. Mạn thuyền cao, thân thuyền dài, di chuyển chậm rãi như một bóng ma trên mặt nước phẳng lặng. Nó lặng lẽ trôi, không tiếng máy, không tiếng chèo, rồi mất hút vào màn sương dày đặc.
Anh không rời mắt khỏi chiếc thuyền ấy, nhưng tay vẫn ấn chặt miếng vải lên vết thương cho cô gái. Máu đã thấm qua lớp vải, ấm nóng trên đầu ngón tay anh. Và rồi, ngón tay lạnh ngắt như thép của nàng bất thần nắm chặt cổ tay anh. Móng tay nàng cắm vào da thịt, lực mạnh đến bất ngờ.
“Đừng... để họ... tìm thấy...”
Giọng nàng đứt quãng, nhỏ như tiếng vỡ của bọt nước. Rồi cánh tay nàng buông thõng, mắt nhắm lại. Cơ thể nàng lại mềm nhũn trên nền đá lạnh.
Hạ Thanh Viễn cúi nhìn cổ tay mình, nơi bàn tay nàng vừa nắm. Chiếc đồng hồ bỏ túi của cha anh vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay trái, nhưng mặt kính đã nhuốm đỏ. Máu từ vết thương của cô gái thấm qua lớp vải, chảy dọc theo cánh tay anh, tụ lại trên mặt đồng hồ, in hằn những vân tay đỏ như một lời nguyền vừa được khắc vào thời gian. Dòng chữ khắc phía trong nắp đồng hồ – ‘Chân tướng không tự đến’ – như vừa bị nhấn chìm trong màu máu.
Anh đứng lặng hồi lâu. Mặt sông vẫn im ắng. Chiếc thuyền đen đã biến mất, chỉ còn sương trắng giăng đầy. Không một tiếng động. Không một bóng người.
Hạ Thanh Viễn cúi xuống, nhẹ nhàng nâng cô gái lên. Thân thể nàng lạnh toát, nhưng trọng lượng lại nhẹ hơn anh tưởng. Mùi bùn sông và mùi máu quyện vào nhau, nhưng bên dưới tất cả, một mùi hương rất nhẹ – như trà lài ướp lạnh – thoảng qua từ mái tóc nàng.
Anh bước đi trong sương, men theo con đường nhỏ ven sông. Những ngôi nhà gỗ ọp ẹp hai bên đường đều đã tắt đèn. Chỉ còn phòng khám của anh ở cuối phố vẫn le lói ánh đèn dầu. Bóng anh đổ dài trên mặt đường đá, cô gái trong tay anh không một cử động.
Khi anh đẩy cánh cửa gỗ kêu kẽo kẹt, hơi ấm từ trong phòng ập ra. Anh đặt nàng lên chiếc giường khám bệnh, ánh đèn dầu soi rõ khuôn mặt trắng bệch, đôi môi tím tái. Vết thương trên tay nàng lại bắt đầu rỉ máu. Nhưng trước khi xoay người đi lấy hộp dụng cụ, anh dừng lại. Ánh mắt anh rơi xuống chiếc đồng hồ vẫn nắm trong tay. Những vân tay đỏ đã khô lại, như một dấu ấn không thể xóa nhòa.
Ngoài kia, sông Dương Tử vẫn cuộn chảy trong sương, lặng lẽ và tàn nhẫn. Và trong đêm, một tiếng còi tàu xa xa vọng lại, như tiếng thở dài của những linh hồn chưa siêu thoát.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện