Chương 2/12 · Một Kiếp Phù Sinh
Tác giả: Tư Hạ
Mùi thuốc sát trùng nồng nặc trong căn phòng nhỏ. Hạ Thanh Viễn đứng chết lặng bên cạnh giường, ánh mắt không rời khỏi cổ tay người con gái đang thiêm thiếp – nơi chiếc vòng ngọc bích phản chiếu thứ ánh sáng xanh lạnh như mắt rắn, và bên trong vết nứt nhỏ, một vệt mực đen tuyền ánh lên thứ quen thuộc đến nhói lòng.
Anh đã thấy thứ mực ấy trước đây.
Trong những đêm không ngủ, khi lật giở từng trang nhật ký cũ kỹ của cha – cuốn sổ bìa da đã mục nát, mép giấy ố vàng theo năm tháng – anh từng thấy những ký tự được viết bằng cùng một thứ mực đen tuyền, bóng nhờn như nhựa cây, không hề phai dù đã mười năm trôi qua. Cha anh chưa bao giờ nói về thứ mực ấy. Nhưng trong một lần tình cờ, anh đã thử đốt một góc trang giấy trắng có dính vết mực. Ngọn lửa bùng lên màu xanh lục nhạt, và mùi hương bay ra không giống bất kỳ loại giấy cháy nào – một mùi ngọt gắt, như hoa nhài trộn lẫn với kim loại.
Giờ đây, đứng trong ánh đèn dầu leo lét của phòng khám, anh nhìn thấy chính thứ mực ấy, ẩn mình trong đường nứt trên chiếc vòng ngọc bích của người con gái xa lạ.
Hạ Thanh Viễn chậm rãi cúi xuống. Ngón tay anh không chạm vào chiếc vòng, chỉ dừng lại cách mặt ngọc vài phân. Ánh sáng xanh lạnh từ viên ngọc hắt lên khuôn mặt anh, soi rõ đôi mày đang khẽ chau lại. Anh lặng lẽ đưa tay vào túi áo blouse, nơi cuốn nhật ký của cha vẫn nằm gọn, cảm nhận bìa da đã sờn nhẵn dưới đầu ngón tay.
Tim anh đập nhanh hơn một nhịp.
Cô gái vẫn chưa tỉnh. Hơi thở nàng đều đều, lồng ngực phập phồng dưới lớp chăn mỏng. Vết thương trên tay đã được anh khâu lại, những mũi chỉ nhỏ xếp ngay ngắn như một đường may trên lụa. Anh đã thay băng cho nàng hai lần, lần đầu khi trời vừa hửng sáng, lần thứ hai khi mặt trời đứng bóng. Mỗi lần thay băng, anh đều cố ý quan sát chiếc vòng – nhưng phải đến bây giờ, khi ánh đèn dầu chập chờn trong căn phòng tối, vết nứt trên ngọc mới hiện ra rõ ràng như một đường chỉ định mệnh.
Ngoài kia, tiếng rao hàng của bà lão bán cháo bên kia phố vọng vào, khản đặc và xa xăm. Tiếng mái chèo khua nước nơi bến sông cũng xa dần, như con thuyền vừa rời bến, mất hút trong màn sương chiều đang buông xuống.
Anh xoay người, bước về phía bàn làm việc. Ngăn kéo gỗ kêu lên một tiếng cọt kẹt. Anh lấy cuốn nhật ký ra, đặt nó bên cạnh chiếc đèn dầu. Những trang giấy ố vàng mở ra, từng dòng chữ nghiêng ngả của cha hiện lên dưới ánh sáng yếu ớt. Anh lật đến trang cuối cùng – nơi có một vết mực đen tuyền, bóng nhờn, vẫn còn nguyên vẹn sau mười năm.
Mực trên trang nhật ký và mực trong khe vòng ngọc – chúng giống hệt nhau.
Hạ Thanh Viễn từ từ ngồi xuống ghế, đầu ngón tay miết nhẹ lên mặt giấy đã nhăn nheo. Anh không vội. Mười năm qua, anh đã quen với việc chờ đợi. Nhưng lần này, cái lạnh từ sống lưng lan tỏa khắp cơ thể báo hiệu rằng anh không còn nhiều thời gian.
---
Lạc Vân Y tỉnh lại vào buổi chiều ngày thứ ba.
Đôi mắt nàng mở ra chậm rãi, như mặt trăng từ từ nhô lên khỏi mặt sông mù sương. Nàng không hoảng hốt, không kêu lên, chỉ lặng lẽ nhìn trần nhà gỗ ọp ẹp, rồi đưa mắt quan sát căn phòng. Ánh nhìn của nàng dừng lại nơi bóng lưng Hạ Thanh Viễn – anh đang đứng bên cửa sổ, quay lưng về phía giường, chiếc áo blouse trắng hắt lên thứ ánh sáng nhạt nhòa của buổi chiều muộn.
"Cô tỉnh rồi."
Giọng anh trầm và đều, không mang theo cảm xúc. Anh không quay lại ngay, chỉ nghiêng đầu một chút như để lắng nghe hơi thở nàng.
Lạc Vân Y không đáp. Nàng cố gắng ngồi dậy, nhưng cơn đau từ vết thương trên tay khiến nàng nhíu mày. Bàn tay nàng vô thức nắm lấy mép chăn, những ngón tay thon dài trắng bệch như sứ.
"Đừng cử động," Hạ Thanh Viễn xoay người lại. Ánh mắt anh chạm vào ánh mắt nàng – một thoáng thôi, nhưng đủ để anh nhận ra trong đôi mắt ấy không có sự sợ hãi. Chỉ có sự mệt mỏi, và một tầng sương mỏng như mặt sông mùa đông.
Anh bước đến bên giường, đưa cho nàng một chén cháo còn nóng hổi. "Ăn đi. Cô đã ngủ ba ngày."
Nàng đón lấy chén cháo bằng đôi tay run rẩy. Những ngón tay nàng chạm vào tay anh – lạnh buốt, dù cháo trong chén vẫn còn bốc khói. Nàng không nói lời cảm ơn. Cũng không hỏi anh là ai. Nàng chỉ cúi đầu, múc từng thìa cháo nhỏ, ăn chậm rãi như thể mỗi hạt gạo đều là một thứ gì đó quý giá lắm.
Hạ Thanh Viễn đứng im, nhìn nàng.
Chiếc vòng ngọc bích trên cổ tay nàng khẽ va vào thành chén, phát ra một âm thanh trong trẻo. Dưới ánh đèn, vết nứt trên ngọc ánh lên thứ mực đen quen thuộc. Anh muốn hỏi. Rất muốn. Nhưng anh không hỏi.
Sự im lặng của người con gái trước mặt không phải là thứ im lặng của sự yếu đuối. Đó là sự im lặng của một người đã quen với việc giấu mình, như con thuyền lặng lẽ trôi trong sương, không đèn, không tiếng động, nhưng chở đầy bí mật.
---
Những ngày sau đó, Lạc Vân Y dần hồi phục.
Nàng vẫn ít nói. Mỗi sáng, khi Hạ Thanh Viễn đến phòng khám, nàng đã thức dậy từ bao giờ, ngồi bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn ra dòng sông. Ánh sáng ban mai nhuộm lên mái tóc đen tuyền của nàng một lớp vàng nhạt. Nàng không cười, không khóc, chỉ ngồi đó, như một bức họa cổ đã phai màu theo năm tháng.
Anh đưa cho nàng giấy và bút chì – những thứ anh vẫn dùng để ghi chép bệnh án. Nàng nhận lấy, không nói gì. Nhưng đến cuối ngày, khi anh quay trở lại phòng sau một ca khám bệnh, trên mặt bàn đã có một bức vẽ.
Đó là bức vẽ dòng sông Dương Tử trong sương. Những đường chì mảnh và nhạt, như thể sương đã tan vào giấy. Con thuyền nhỏ đơn độc giữa dòng, không người chèo, trôi vô định về phía hạ lưu. Xa xa, những ngọn núi mờ ảo, như những bóng ma đứng canh giữ bờ sông.
Hạ Thanh Viễn nhìn bức vẽ hồi lâu. Anh nhận ra nét vẽ của nàng không giống một họa sĩ bình thường. Đường nét không hề run, dù tay nàng vẫn còn yếu. Từng chi tiết đều chính xác đến lạ lùng, như thể nàng đã thuộc lòng từng con sóng, từng ngọn lau, từng tảng đá bên bờ sông từ lâu lắm rồi.
Nhưng điều khiến anh dừng lại lâu nhất không phải là bức vẽ.
Mà là ánh mắt nàng, khi nàng đưa bức vẽ cho anh.
Đôi mắt ấy nhìn anh, không nói gì, nhưng trong khoảnh khắc, Hạ Thanh Viễn có cảm giác như nàng đang gửi gắm vào bức tranh ấy một điều gì đó không thể thốt ra bằng lời. Một lời cầu cứu. Một lời cảnh báo. Hay một lời từ biệt.
Anh không biết.
Nhưng anh giữ bức vẽ ấy. Anh gấp nó lại, đặt vào trong cuốn nhật ký của cha – kẹp ngay trang cuối cùng, nơi có vết mực đen tuyền vẫn chưa bao giờ phai.
---
Những buổi chiều, khi phòng khám vắng bệnh nhân, Hạ Thanh Viễn thường tự tay nấu cháo cho nàng. Anh không phải là người giỏi bếp núc. Nhưng anh nhớ, ngày còn bé, mỗi lần anh ốm, bà nội vẫn nấu cho anh một nồi cháo cá trắng, thả vài lát gừng mỏng, nói rằng thứ cháo ấy có thể xua đi cái lạnh trong người.
Anh bưng chén cháo đến bên giường. Lạc Vân Y đón lấy, vẫn im lặng, vẫn đôi tay lạnh buốt chạm vào tay anh. Nhưng lần này, nàng không cúi đầu ngay. Nàng ngước lên nhìn anh, đôi mắt sâu hun hút như mặt sông mùa sương.
"Cảm ơn anh."
Giọng nàng rất nhẹ, như tiếng gió thoảng qua mái hiên. Đó là lần đầu tiên nàng nói với anh nhiều hơn một từ.
Hạ Thanh Viễn khẽ gật đầu. Anh không đáp lại bằng lời. Nhưng khi xoay người bước về phía bàn làm việc, anh cảm nhận ánh mắt nàng vẫn dừng lại nơi bóng lưng mình. Ánh mắt ấy không rời đi. Cũng không tiến lại gần. Nó chỉ ở đó, lặng lẽ và bền bỉ, như dòng sông vẫn chảy dù đêm có dài đến đâu.
---
Càng ở bên nàng, Hạ Thanh Viễn càng nhận ra có điều gì đó không đúng.
Không phải ở những điều nàng làm. Mà là ở những điều nàng không làm.
Nàng không bao giờ hỏi về ngày tháng. Không bao giờ nhắc đến quá khứ. Không bao giờ nhìn thẳng vào mắt anh quá ba giây. Mỗi khi anh hỏi nàng từ đâu đến, tên thật của nàng là gì, nàng chỉ lặng lẽ cúi đầu, ngón tay miết chặt cây cọ vẽ đến mức đầu ngón tay trắng bệch.
Có một lần, khi anh đang thay băng cho nàng, anh hỏi:
"Cô có người thân nào không? Tôi có thể giúp cô liên lạc với họ."
Ngón tay nàng khẽ run lên. Đôi mắt nàng tối sầm lại, như mặt sông khi mây đen kéo đến. Nàng không trả lời. Chỉ lắc đầu, rất nhẹ.
Hạ Thanh Viễn không hỏi thêm.
Nhưng đêm hôm đó, khi mặt trăng lên cao, anh tỉnh giấc bởi một tiếng động nhỏ phía ngoài cửa sổ. Anh bước đến bên khung cửa, hé tấm rèm vải thô ra. Dưới ánh trăng vằng vặc, anh thấy bóng nàng – Lạc Vân Y – đang lén bước ra bến sông.
Nàng mặc chiếc áo dài lụa màu trắng mà anh đã giặt sạch, mái tóc dài xõa ngang lưng, đôi chân trần bước trên những phiến đá lạnh. Trong tay nàng là một mảnh than đen.
Hạ Thanh Viễn không gọi. Anh chỉ đứng im trong bóng tối, dõi theo từng bước chân nàng.
Nàng đến bên phiến đá phẳng dưới chân cầu tàu – nơi ba ngày trước, anh đã vớt nàng lên từ dòng nước lạnh. Nàng quỳ xuống, mái tóc đen phủ lên phiến đá như một tấm lụa buồn. Rồi nàng bắt đầu vẽ.
Dưới ánh trăng, từng đường than đen hiện lên trên mặt đá. Một con thuyền. Không người. Mạn thuyền trống rỗng, chỉ có một biểu tượng được khắc lên thân gỗ – một ngôi sao bảy cánh, sắc nhọn như những lưỡi dao xếp thành vòng tròn.
Tay Hạ Thanh Viễn nắm chặt khung cửa sổ.
Ngôi sao bảy cánh.
Anh đã thấy ký hiệu này. Trong cuốn nhật ký của cha. Ở trang thứ ba từ cuối lên, nơi nét chữ của cha bỗng trở nên run rẩy, khác hẳn những trang trước. Bên cạnh ký hiệu ấy là một dòng chữ viết vội: "Chúng đã biết ta ghi chép. Nếu ta không qua khỏi, hãy tìm đến ngôi sao bảy cánh."
Anh đã thuộc lòng từng nét chữ ấy. Từng dấu chấm, từng vết mực lem. Và giờ đây, trước mắt anh, người con gái bí ẩn ấy đang vẽ lên chính ký hiệu đó – như một lời thì thầm từ quá khứ, vọng lên từ đáy sông lạnh giá.
Ngòi than trong tay nàng dừng lại.
Gió sông thổi vụt qua, cuốn theo tiếng thở dài của nàng tan vào màn đêm. Nàng ngồi im trên phiến đá, đôi vai gầy run lên trong gió lạnh. Mái tóc đen phủ kín khuôn mặt, che đi tất cả những cảm xúc mà nàng không muốn ai nhìn thấy.
Hạ Thanh Viễn lặng lẽ buông rèm cửa. Anh không ra ngoài. Không gọi tên nàng. Anh chỉ đứng im trong bóng tối, lắng nghe tiếng gió thổi qua những ngọn lau ven sông, và tiếng tim mình đập mạnh trong lồng ngực.
Mười năm. Mười năm anh âm thầm tìm kiếm sự thật về cái chết của cha. Mười năm anh sống trong im lặng, giả vờ như mình đã quên. Và giờ đây, sự thật ấy đang ở ngay trước mắt – dưới hình hài một người con gái mang chiếc vòng ngọc bích có vết nứt chứa thứ mực mà chỉ cha anh mới dùng, và vẽ lên phiến đá ký hiệu mà chỉ cha anh mới biết.
Nhưng tại sao lại là nàng?
Ai đã sai nàng đến? Hay nàng đến với anh là do định mệnh?
Và ngôi sao bảy cánh kia – nó dẫn đến điều gì?
Ngoài kia, trăng đã lên đến đỉnh đầu. Sông Dương Tử vẫn lặng lẽ trôi, như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhưng trong căn phòng nhỏ nồng nặc mùi thuốc sát trùng, Hạ Thanh Viễn biết rằng cuộc đời mình vừa bước qua một ngưỡng cửa không thể quay lại.
Trên bàn làm việc, cuốn nhật ký của cha vẫn mở ra, trang giấy ố vàng với vết mực đen tuyền như một con mắt đang nhìn anh. Bên trong cuốn nhật ký, bức vẽ dòng sông mù sương của nàng vẫn nằm im. Và trong túi áo blouse, chiếc đồng hồ bỏ túi của cha anh vẫn đều đặn tích tắc, như nhịp đập của một trái tim chưa bao giờ ngừng yêu thương – và chưa bao giờ ngừng thù hận.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện