Chương 12/12 · Một Kiếp Phù Sinh
Tác giả: Tư Hạ
Mùa đông năm ấy, sông Dương Tử lạnh hơn bao giờ hết.
Gió từ thượng nguồn thổi về, mang theo những hạt băng li ti bám vào cổ áo, vào tóc, vào cả lông mi. Hạ Thanh Viễn đứng bên bờ, hai tay đút sâu trong túi áo bành tô cũ. Chiếc đồng hồ bỏ túi của cha điểm chín tiếng. Tiếng chuông ngân lên rồi tắt lịm trong gió, như tiếng thở dài của một người đã khuất.
Trong túi áo anh không còn cuốn nhật ký nào. Không còn bản đồ. Không còn lọ thuốc.
Chỉ có một bức tranh gấp nhỏ.
Anh rút nó ra, nhẹ nhàng như thể sợ những nếp gấp sẽ vỡ tan thành bụi. Bức tranh vẽ một con thuyền không người, trôi lặng lẽ giữa dòng sông mù sương, và nơi góc phải, một ngôi sao bảy cánh được khắc bằng nét mực đen đã nhòe. Nét mực nhòe đi vì nước mắt. Nước mắt của ai? Của nàng, khi vẽ nó trong đêm cuối cùng trước khi bị bắt? Hay của anh, khi ngồi một mình trong căn phòng trọ lạnh lẽo, mở ra ngắm nhìn rồi lại gấp vào?
Anh không nhớ nữa.
Anh mở lòng bàn tay trái. Chiếc vòng ngọc bích nằm im, vết nứt vẫn còn đó, như một vết thương không bao giờ liền da. Ánh sáng mùa đông yếu ớt xuyên qua lớp mây xám, rọi vào viên ngọc một thứ ánh sáng xanh lạnh, giống hệt màu mắt nàng những ngày cơn bệnh chưa bùng phát. Anh đã giữ nó suốt hai tháng kể từ đêm ấy. Đêm nàng ra đi trên boong thuyền, máu thấm đỏ vạt áo anh, và dòng sông cuồn cuộn cuốn theo xác Đỗ Hắc Long về nơi hạ lưu tăm tối.
Hai tháng.
Báo chí đã làm xong việc của mình. Lý Anh Kiệt không chết. Cậu ấy đã in bài báo từ bản sao cuốn sổ mà anh bí mật gửi trước khi một mình đến Hội Y Đức. Toàn bộ sự thật về những thí nghiệm trên người sống, về danh sách nạn nhân, về cái chết của Hạ Chính Đức – tất cả bị phanh phui trước công luận. Hoàng Đức Minh bị bắt ngay trong đêm đó, khi cố trốn qua cửa sau với một vali đầy vàng và thuốc phiện. Đỗ Hắc Long xác trôi dạt dưới hạ lưu ba ngày sau, bị cá rỉa đến nỗi chỉ còn nhận diện được qua hình xăm ngôi sao bảy cánh trên cổ. Tổ chức tan rã. Công lý, như người ta vẫn nói, cuối cùng cũng được thực thi.
Nhưng Hạ Thanh Viễn không chết.
Lọ thuốc anh uống trước mặt Hoàng Đức Minh hôm ấy chỉ là thuốc an thần liều cao. Diệp Lan đã đánh tráo nó từ trước, mà anh không hề hay biết. Cô ấy đã liều mạng mình để cứu anh – một sự chuộc lỗi muộn màng cho những tháng ngày làm con rối trong tay Hội Y Đức. Khi anh tỉnh lại trong bệnh viện, cô đã khóc. Lý Anh Kiệt cũng khóc. Mẹ anh – Trần Thị Hòa – đứng ngoài hành lang, không bước vào, chỉ nhìn anh qua khung cửa kính với đôi mắt đỏ hoe.
Nhưng anh không khóc.
Anh đã khóc cạn nước mắt từ đêm ấy rồi. Đêm mà Lạc Vân Y mở mắt nhìn anh, máu từ khóe miệng trào ra, thì thào lời cuối cùng trước khi bàn tay buông thõng chạm vào vũng máu loang trên sàn thuyền. “Em… đã trả được nợ… cho cha anh rồi… Thanh Viễn… đừng khóc…”
Anh không khóc được nữa.
Bây giờ anh đứng đây, bên bờ sông Dương Tử, nơi lần đầu tiên anh nhìn thấy nàng – một bóng trắng dập dềnh trôi đến dưới chân cầu tàu trong màn sương dày đặc. Khi ấy anh đã nghĩ mình cứu một sinh mạng. Nhưng hóa ra, chính nàng mới là người cứu anh. Cứu anh khỏi một cuộc đời sống trong u mê, trong im lặng, trong những nghi ngờ không lời giải đáp. Nàng đã đến, mang theo cơn bão, đánh thức mọi bí mật, khuấy động dòng sông phẳng lặng cuộc đời anh, rồi ra đi, để lại sau lưng một đống đổ nát và một sự thật trần trụi đến tàn nhẫn.
Anh cúi xuống, nhìn mặt nước.
Dòng sông mùa đông không còn cuồn cuộn như đêm ấy. Nó lặng lẽ trôi, xám ngắt, mang theo những tảng băng nhỏ từ thượng nguồn về xuôi. Mặt nước phẳng lặng đến mức anh có thể thấy bóng mình in trên đó – một gã đàn ông hai mươi tư tuổi với khuôn mặt già nua hơn tuổi, đôi mắt sâu hoắm không ánh sáng. Trên người anh vẫn khoác chiếc blouse trắng đã ngả màu, vạt áo còn vết ố vàng của thuốc sát trùng và một vệt máu mờ – vết máu của nàng mà anh không nỡ giặt đi.
Gần bốn tháng kể từ đêm đầu tiên.
Bốn tháng, mà dài hơn cả một đời người.
Anh đưa tay phải lên, chậm rãi tháo chiếc đồng hồ bỏ túi ra khỏi túi áo. Mặt kính giờ đây đã đầy những vết xước nhỏ, nhưng kim giây vẫn đều đặn nhích từng bước. Dòng chữ khắc bên trong – “Chân tướng không tự đến” – đã mòn đi vì những lần anh miết ngón tay lên đó trong những đêm mất ngủ. Anh mở nắp đồng hồ, nhìn dòng chữ một lúc lâu, rồi đóng lại. Tiếng “tách” vang lên khô khốc.
Bên cạnh anh, trên phiến đá phẳng nơi mà nàng từng ngồi vẽ, giờ chỉ còn những vệt than mờ đã bị mưa rửa trôi gần hết. Nhưng anh vẫn nhớ. Anh nhớ nàng ngồi đó, mái tóc đen dài buông xõa, bàn tay gầy guộc cầm cây cọ vẽ từng đường nét run rẩy. Anh nhớ ánh mắt nàng mỗi khi nhìn dòng sông – xa xăm, như thể nàng đang nhìn thấu qua làn nước đục ngầu để tìm một điều gì đã mất. Anh nhớ những đêm nàng lén ra bến, vẽ con thuyền không người. Và anh nhớ đêm cuối cùng, khi nàng đứng dậy trước Đỗ Hắc Long, đôi mắt không còn u buồn mà lạnh như mặt sông tháng chạp, cất lên lời đe dọa khiến gã bang chủ phải chùn bước.
“Mày không dám động vào anh ta đâu…”
Lần đầu tiên sau hai tháng, khóe môi anh giật nhẹ. Không phải nụ cười. Chỉ là một cơn co thắt vô thức.
Gần trưa, mặt trời vẫn không ló dạng. Mây xám che kín bầu trời, nhuộm cả thế gian thành một bức tranh thủy mặc ảm đạm. Từ xa, tiếng còi tàu vọng lại, kéo dài như tiếng gọi của những linh hồn chưa siêu thoát. Anh đứng đó, giữa gió và sương, một mình.
Lý Anh Kiệt đã gửi thư mời anh về Thượng Hải, nói rằng ở đó có công việc mới cho anh, có cuộc sống mới. Diệp Lan đã rời Hội Y Đức, đến một bệnh viện nhỏ ở tỉnh xa, và cũng viết thư cho anh – những lá thư anh chưa từng mở ra. Trần Thị Hòa, trong lần cuối cùng gặp mặt, đã nói bằng giọng khản đặc: “Sống tiếp đi. Đừng như cha mày.” Nhưng anh không trả lời. Anh không biết phải trả lời thế nào.
Bởi vì anh không biết phải sống tiếp ra sao.
Tâm hồn anh đã chết từ đêm ấy. Những gì còn lại bây giờ chỉ là một cơ thể biết thở, biết ăn, biết đi lại – một cái xác sống mang hình hài Hạ Thanh Viễn. Anh đã hoàn thành lời hứa với cha, đã đưa sự thật ra ánh sáng, đã khiến những kẻ có tội phải trả giá. Nhưng cái giá mà chính anh phải trả quá lớn. Lớn đến mức sau khi trả xong, anh chẳng còn lại gì.
Anh cúi xuống, nhìn chiếc vòng ngọc lần cuối. Vết nứt vẫn ở đó – đường chỉ mảnh chạy dọc thân ngọc, nơi từng giấu một phần mật mã của cha. Giờ đây mật mã đã được giải, những bí mật đã bị phơi bày, nhưng vết nứt thì vẫn còn. Như cuộc đời anh. Như trái tim anh. Vết thương không bao giờ liền da.
Anh hít một hơi thật sâu. Khí lạnh tràn vào phổi, buốt đến tận xương. Rồi anh mở rộng bàn tay.
Chiếc vòng rơi.
Nó rơi chậm, như một chiếc lá cuối mùa thu. Mặt ngọc phản chiếu thứ ánh sáng xanh lạnh cuối cùng trước khi chạm vào mặt nước. Một tiếng “tõm” nhỏ vang lên. Những gợn sóng lan ra, rồi tan biến.
Chiếc vòng chìm dần.
Anh đứng nhìn nó chìm, cho đến khi ánh xanh cuối cùng biến mất trong lòng sông xám ngắt. Nước sông chảy qua, cuốn theo tất cả. Những gì từng là duyên. Những gì từng là nợ. Những gì từng là yêu thương và đau đớn, hy vọng và tuyệt vọng. Tất cả, giờ đây, nằm lại dưới đáy sông Dương Tử lạnh giá.
Một kiếp phù sinh.
Duyên tình như gió thoảng.
Ân ái tựa mây trời.
Để rồi cuối cùng, tan biến trong hư vô.
Anh ngồi xuống phiến đá phẳng, rút bức tranh ra một lần nữa. Con thuyền không người. Ngôi sao bảy cánh. Nét mực nhòe vì nước mắt. Anh nhìn nó hồi lâu, rồi chậm rãi gấp lại, nhét vào túi áo, ngay sát chiếc đồng hồ. Xa xa, mặt trời đã ngả về tây, đỏ như máu, nhuộm cả dòng sông thành một vết thương dài không bao giờ lành.
Gió sông hú lên.
Anh đứng dậy, phủi bụi trên ống quần. Chiếc đồng hồ trong túi áo vẫn đều đặn tích tắc. Nhưng thời gian với anh, giờ đây, đã thành vô nghĩa. Anh quay lưng về phía dòng sông, bước từng bước chậm rãi lên bờ dốc. Sau lưng anh, những mảnh tro tàn từ đâu bay về, cuốn theo gió, xoay tròn trên mặt nước như những linh hồn chưa siêu thoát.
Anh không quay đầu lại.
Chỉ có bóng anh đổ dài trên mặt đất, cô độc, hòa vào màn sương đang dày thêm.
Và bên bờ sông Dương Tử lạnh giá, trong tiếng gió rít và tiếng còi tàu xa, có một người con gái đã từng ngồi đó, vẽ con thuyền cô độc trong sương. Nét cọ cuối cùng của nàng dừng lại trên phiến đá từ lâu, nhưng hình bóng nàng vẫn còn đó, trong gió, trong nước, trong từng màn sương mỏng giăng ngang mặt sông những ngày đông lạnh.
Dưới mặt nước, chiếc vòng ngọc đã chìm rất sâu.
Nó nằm đó, giữa bùn cát và đá cuội, mang theo tất cả những gì từng là duyên, là nợ, là yêu thương và mất mát của một kiếp phù sinh.
Trên bờ, Hạ Thanh Viễn đã đi xa.
Chiếc đồng hồ bỏ túi trong áo anh vẫn tích tắc.
Nhưng thời gian, với anh, đã dừng lại từ lâu rồi.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện