Chương 11/12 · Một Kiếp Phù Sinh
Tác giả: Tư Hạ
Đêm ấy, Hạ Thanh Viễn không ngủ. Anh ngồi bên Lạc Vân Y trong căn phòng nhỏ của phòng khám, nơi từng vang tiếng cọ vẽ của nàng. Ngọn đèn dầu leo lét soi bóng hai người đổ dài trên vách gỗ. Anh chỉnh lại vạt áo dài lụa trắng cho nàng, vuốt phẳng những nếp nhăn như thể nàng chỉ đang thiêm thiếp. Mái tóc đen tuyền được anh chải cẩn thận, bím lại thành một bím dài thả xuống vai. Trên cổ tay nàng, chiếc vòng ngọc bích vẫn nguyên đường nứt, phản chiếu ánh đèn như một vết thương không thể lành.
Anh không khóc. Đôi mắt khô ráp chỉ nhìn nàng không chớp, như muốn khắc ghi từng đường nét cuối cùng. Thỉnh thoảng, tay anh chạm vào bàn tay lạnh giá của nàng, rồi lại rụt về, như sợ làm vỡ thứ gì mong manh lắm. Chiếc đồng hồ bỏ túi của cha đặt trên bàn cạnh di ảnh nàng, vẫn đều đặn tích tắc, nhịp kim như trái tim cuối cùng còn sót lại trong lồng ngực anh.
Sáng hôm sau, Lý Anh Kiệt bước vào, mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ. Cậu nhìn thấy cảnh tượng, cổ họng nghẹn lại. Nhưng khi Hạ Thanh Viễn đứng dậy, rút từ trong túi áo ra cuốn sổ bìa da cũ kỹ và đưa cho cậu, Lý Anh Kiệt sững người.
Lý Anh Kiệt run run cầm lấy. - Nhưng... mày định làm gì?
Hạ Thanh Viễn không đáp. Anh quay lại nhìn Lạc Vân Y lần cuối, rồi bước ra cửa. Lý Anh Kiệt vội chạy theo, nắm chặt cổ áo anh, gào lên:
Hạ Thanh Viễn gỡ tay bạn ra, nhìn thẳng vào mắt cậu. Đôi mắt ấy trống rỗng, như mặt sông mùa đông.
Anh bỏ đi, bóng lưng khuất dần trong làn sương sớm. Trên bàn, chiếc đồng hồ vẫn tích tắc, bên cạnh di ảnh Lạc Vân Y với nụ cười mờ nhạt trong khung gỗ.
*
Tin dữ ập đến trước buổi trưa: người của Hoàng Đức Minh bao vây tòa soạn báo nơi Lý Anh Kiệt làm việc. Chúng dán lên cửa tấm bảng gỗ khắc hình ngôi sao bảy cánh – lời đe dọa sẽ thiêu rụi cả tòa nhà nếu một chữ trong cuốn sổ bị in ra. Một tên tay sai còn thả lại chiếc bật lửa bạc của chính Lý Anh Kiệt, thứ chúng lấy được từ căn nhà trọ của cậu, ngầm báo rằng chúng có thể tìm đến bất cứ lúc nào.
Lý Anh Kiệt chạy về phòng khám, mặt cắt không còn giọt máu. Nhưng Hạ Thanh Viễn chỉ lặng lẽ lắng nghe, tay vân vê chiếc đồng hồ. Anh bảo cậu đưa cuốn sổ gốc cho mình, rồi bước vào phòng trong. Khi trở ra, trên tay anh là một lọ thuỷ tinh nhỏ, chất lỏng bên trong ánh lên màu tím nhạt, và một cuốn sổ khác – bản sao chép tay, nét chữ vội vàng trên giấy nháp.
Lý Anh Kiệt lao đến chặn cửa: - Không! Để tao đi cùng!
Lý Anh Kiệt nhìn bạn, nước mắt lăn dài. Cậu buông tay khỏi khung cửa, lùi lại một bước. Hạ Thanh Viễn bước qua, siết nhẹ vai cậu, rồi đi thẳng ra con đường mòn ven sông, hướng về phía trụ sở Hội Y Đức.
*
Căn phòng sang trọng của Hoàng Đức Minh ấm áp lạ thường. Lò sưởi cháy rực bên tường, ánh lửa hắt lên những phù điêu chạm trổ trên vách gỗ quý. Hoàng Đức Minh ngồi sau bàn làm việc lớn, vẫn dáng vẻ hiền từ với ấm trà lài thơm phức. Hắn ngước lên khi Hạ Thanh Viễn bước vào, nụ cười mỉm trên môi nhưng ánh mắt sắc lạnh như dao.
Hạ Thanh Viễn không đáp. Anh điềm nhiên kéo ghế ngồi xuống đối diện, đặt lọ thuỷ tinh và cuốn sổ lên mặt bàn. Ngón tay anh chạm vào mặt kính đồng hồ trong túi áo, cảm nhận nhịp tíc tắc quen thuộc.
Hoàng Đức Minh cười lớn, tiếng cười vang trong căn phòng như tiếng đá lở. - Kết thúc? Mày dựa vào cái gì? Cuốn sổ rách nát này sao? Tao đã cho người bao vây tòa soạn. Không một ai dám in nó.
Hoàng Đức Minh nheo mắt, vẻ nghi ngờ hiện rõ. Hắn nhìn lọ thuỷ tinh. - Đó là cái gì?
Hoàng Đức Minh sững lại một thoáng, rồi phá lên cười: - Mày tưởng mày dám sao? Mày chỉ là một thằng nhóc mồ côi, cả đời sống trong sợ hãi.
Hạ Thanh Viễn không đáp. Anh mở nắp lọ, mùi hoá chất ngọt gắt xông lên nồng nặc. Trong khoảnh khắc, căn phòng như lặng đi. Hoàng Đức Minh ngừng cười, mắt dán chặt vào bàn tay anh.
Anh ngửa cổ uống cạn lọ thuốc. Chất lỏng lạnh buốt chảy xuống cổ họng, để lại vị đắng chát nơi đầu lưỡi. Hoàng Đức Minh bật dậy, lùi lại một bước, mặt biến sắc. Nhưng Hạ Thanh Viễn đã ném cuốn sổ vào lò sưởi. Ngọn lửa bùng lên dữ dội, liếm lấy những trang giấy tội ác, soi rõ từng đường nét trên gương mặt thất thần của Hoàng Đức Minh.
Hạ Thanh Viễn mỉm cười. Lần đầu tiên sau đêm ấy, trên môi anh có một đường cong nhàn nhạt. Anh đứng dậy, tay vịn vào thành ghế, đôi mắt ánh lên tia sáng cuối cùng của một kẻ chẳng còn gì để mất.
Bên ngoài, tiếng còi cảnh sát rú lên, mỗi lúc một gần. Có tiếng bước chân rầm rập, tiếng la hét. Nhưng trong căn phòng, chỉ có ánh lửa bập bùng nhảy múa trong đôi mắt Hoàng Đức Minh – đôi mắt giờ đây đã hoảng loạn thực sự. Hắn lùi về phía cửa sau, nhưng chân run đến nỗi suýt vấp ngã.
Hạ Thanh Viễn vẫn đứng đó, bên lò sưởi. Hơi ấm của lửa phả vào lưng anh, nhưng bên trong anh chỉ còn một khoảng lạnh buốt. Chất độc chưa kịp hành động. Nhưng anh biết, dù có chết hay sống, thì mọi thứ cũng đã kết thúc.
Lửa trong lò bùng cao thêm một đợt, nuốt chửng những trang giấy cuối cùng, biến chúng thành tro tàn. Và trong tiếng còi cảnh sát rền vang, Hạ Thanh Viễn khẽ chạm vào chiếc đồng hồ trong túi áo – mặt kính ấm lên hơi ấm từ ngọn lửa, kim giây vẫn đều đặn nhích từng bước, như chưa từng có gì xảy ra.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện