Chương 1/12 · Mưa bụi Bắc Kinh
Tác giả: Sâu Yêu
Cơn mưa bụi cuối tháng mười một phủ lên Bắc Kinh một màn sương trắng đùng đục. Trong văn phòng tầng mười hai của công ty kiểm toán Đức Minh, Nghiêm Nhược Vy đưa mắt nhìn đồng hồ. 22 giờ 47 phút. Tầng lầu đã vắng tanh từ lâu, chỉ còn tiếng lạch cạch đều đặn của bàn phím dưới ngón tay cô.
Cốc cà phê đen không đường đã nguội ngắt từ bao giờ. Nhược Vy với tay định uống thêm một ngụm thì màn hình máy tính vụt sáng. Góc phải hiện lên thông báo mail mới. Bốn chữ ngắn gọn trên dòng tiêu đề khiến ngón tay cô khựng lại giữa không trung.
“Sự thật cho cô.”
Không có tên người gửi. Địa chỉ là một dãy ký tự được mã hóa. File đính kèm nặng gần 20MB, định dạng bảng tính.
Nhược Vy nhíu mày. Linh tính nghề nghiệp mách bảo đây không phải thư rác. Cô đưa chuột, nhấn tải về, rồi mở ra. Trước mắt cô là một rừng con số ken dày đặc. Những cột ngày tháng, mã giao dịch, số tài khoản, số tiền... Trải dài suốt ba năm, tính từ sáu năm trước.
Tim cô bắt đầu đập nhanh hơn. Đôi mắt sắc lạnh lia dọc theo từng dòng dữ liệu với tốc độ chóng mặt. Cô quen đọc những thứ thế này. Với người khác chúng chỉ là con số khô khan, nhưng với cô, chúng biết nói. Và lúc này, chúng đang thì thầm những điều rất quen.
Cô vội vàng mở một file cũ trong ổ cứng, nơi cô lưu những tài liệu chú mình để lại. Đối chiếu song song hai màn hình, tim cô như có bàn tay bóp chặt. Ngày tháng trùng khớp. Mã công ty trùng khớp. Đây chính là bảng kê tài chính đã bị cắt xén của tập đoàn Lục thị - đúng vào thời điểm chú cô, một kiểm toán viên kỳ cựu, bị kết tội tham ô rồi tự sát trong trại giam sáu năm trước.
Nhược Vy bất giác siết chặt chuột. Ngón tay trắng bệch. Cô nhớ rất rõ mùa hè năm ấy, chú Nghiêm Vĩnh Xuyên ôm cô vào lòng, cười hiền hậu: “Vy Vy, đợi chú xong vụ kiểm toán này, sẽ đưa cháu đi xem pháo hoa.” Ngày hôm sau, ông bị bắt. Một tuần sau, ông chết trong buồng giam, mang theo bản án tham ô nhục nhã mà cả gia đình không bao giờ tin. Không có bằng chứng minh oan. Mẹ cô khóc suốt một năm. Cha cô bán nhà trả nợ. Cô từ đó sợ những lời giải thích không có con số.
“Chú... không phải tự sát,” cô khẽ bật ra, giọng run run nhưng ánh mắt lại khô khốc lạ thường.
Đây không phải là một vụ tự sát. Đây là một vụ giết người được ngụy trang bằng pháp luật. Những con số trong file này chính là bằng chứng cho thấy có người đã cố tình thao túng sổ sách, đẩy chú cô vào thế làm vật tế. Và kẻ đó, ít nhất, có liên quan mật thiết đến tập đoàn Lục thị.
Cô lập tức kiểm tra nguồn gốc email. Gửi từ một máy chủ ảo ở nước ngoài, đã tự động xóa sau khi gửi. Gần như không thể truy vết. Người gửi chắc chắn là dân trong ngành, và cố tình giấu mặt. Tại sao lại gửi cho cô? Có phải vì họ biết cô là cháu gái của người đã khuất? Hay vì họ muốn mượn tay cô để làm điều gì đó với Lục thị?
Màn hình nhấp nháy, đồng hồ điểm 23 giờ. Ngoài cửa sổ, mưa bụi vẫn bay nghiêng, bám vào kính thành một lớp sương lạnh. Nhược Vy ngồi bất động, đầu óc quay cuồng. Cô vốn định sau khi tốt nghiệp ở Anh sẽ về nước sống một cuộc đời bình lặng, không dính dáng đến những tập đoàn lớn. Nhưng giờ đây, quá khứ như một mũi dao găm thẳng vào hiện tại.
Cô cầm điện thoại lên, định gọi cho Tô Mạn - cô bạn thân cùng làm ở Đức Minh, nhưng rồi lại hạ xuống. Chuyện này quá lớn. Không thể để người khác biết khi chưa có gì chắc chắn. Cô cần tự mình âm thầm điều tra.
Sau một hồi suy nghĩ, cô mở trình duyệt, gõ vào ô tìm kiếm ba chữ: “Lục Hạo Đình”. Hình ảnh hiện lên là một gương mặt trẻ tuổi, đường nét góc cạnh đến lạnh lùng, ánh mắt sâu hun hút như có thể nhìn thấu mọi thứ. 24 tuổi, thiên tài công nghệ tốt nghiệp MIT, hiện là tổng giám đốc phụ trách mảng công nghệ của tập đoàn Lục thị. Cũng là con trai duy nhất của chủ tịch Lục Thế Hùng.
Cô lặng lẽ ghi nhớ từng chi tiết. Anh ta là ai? Có biết về những gì đã xảy ra sáu năm trước không? Có phải chính anh ta đang ngồi trên đống tội lỗi của gia đình mình hay cũng chỉ là một quân cờ? Cô không biết. Nhưng có một điều chắc chắn: để tìm ra sự thật, cô phải tiến gần hơn đến trung tâm quyền lực ấy.
Hai hôm sau, mưa bụi vẫn chưa dứt. Nhược Vy đứng trước tòa nhà trụ sở chính của Lục thị, một khối kiến trúc kính và thép cao chót vót giữa lòng khu tài chính. Những giọt nước li ti bám đầy trên mái tóc đen dài và bờ vai áo khoác mỏng của cô. Cô ngước nhìn lên tầng cao nhất, nơi ánh đèn vẫn sáng sau lớp kính mờ.
Trên màn hình điện thoại vẫn hiển thị bức ảnh chụp Lục Hạo Đình từ một bài báo tài chính. Vẻ mặt đó không cười, sống mũi thẳng, khóe môi hơi mím như đang kiên nhẫn chịu đựng điều gì. Đẹp, nhưng đẹp theo cách nguy hiểm.
Cô hít một hơi sâu, hơi lạnh của mưa bụi tràn vào phổi khiến đầu óc tỉnh táo lạ thường. Cô cất điện thoại vào túi, ánh mắt kiên định nhìn thẳng cổng chính, nơi có bảo vệ đứng nghiêm trang.
“Bắt đầu từ anh vậy.” Cô thì thầm, như nói với chính mình, cũng như gửi một lời tuyên chiến không thành tiếng vào màn mưa.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện