Chương 2/12 · Mưa bụi Bắc Kinh
Tác giả: Sâu Yêu
Ánh đèn pha lê trong đại sảnh khách sạn dát một lớp vàng lên những bộ vest đắt tiền và những chiếc đầm dạ hội lộng lẫy. Tiếng cười nói, tiếng ly chạm nhau leng keng tạo nên thứ âm thanh xa lạ với Nghiêm Nhược Vy. Cô đứng cạnh một chậu lan hồ điệp, ngón tay mân mê mép ly champagne nhưng không uống.
Hai ngày sau khi nhận email bí ẩn, cô dùng mối quan hệ của Tô Mạn để có được tấm thiệp mời tới buổi giao lưu thường niên của giới kiểm toán và tài chính Bắc Kinh. "Nhiều người của Lục thị lắm, cơ hội tốt đấy." Tô Mạn đã thì thầm trước khi rời đi.
Kế hoạch của cô rất đơn giản: quan sát, nghe ngóng, tìm kiếm bất kỳ thông tin nào về vị tổng giám đốc trẻ tuổi kia. Nhưng cô không ngờ chính anh lại là người chủ động tiến tới.
Nhóm người phía trước đang bàn luận sôi nổi về vụ bê bối tài chính của Lý thị dược phẩm vừa bị phanh phui. Một người đàn ông trung niên, bụng phệ, phe phẩy ly rượu, cất giọng bỡn cợt: "Dữ liệu chỉ là con số chết, quan trọng là người chơi nó thôi mà."
Nhược Vy chau mày. Cô ghét nhất kiểu coi thường dữ liệu như thế. "Nếu anh nghĩ dữ liệu chết, vậy sao họ lại dùng nó để bịp cả một công ty?" Cô buột miệng, giọng trong trẻo nhưng lạnh.
Cả nhóm người quay lại nhìn cô. Ánh mắt tò mò, thích thú, và cả chút coi thường từ vài gã đàn ông.
Nhưng cô không lùi bước. "Dữ liệu không bao giờ chết," cô nói tiếp, đôi mắt sắc lẻm. "Nó là ký ức, là chứng nhân. Chỉ có người ta không muốn nhìn thấy sự thật mà thôi."
Từ bên cạnh, một chất giọng trầm vang lên, mang theo chút trầm tư: "Vậy theo cô, dữ liệu có thể nói dối không?"
Cô ngẩng lên. Đối diện là một chàng trai cao lớn, vest đen tuyền, gương mặt lạnh tanh như tạc từ đá, nhưng đôi mắt lại sâu hun hút như đêm mưa. Ngón tay anh xoay nhẹ chiếc nhẫn bạc trên ngón áp út – một thói quen vô thức mà mãi sau này cô mới hiểu ra ý nghĩa.
Tim cô lỡ một nhịp. Đẹp, nhưng đẹp theo cách nguy hiểm. Giống hệt như bức ảnh cô đã nhìn suốt hai ngày qua. Vậy mà ngay lúc này, cô lại không hề liên tưởng đến điều đó.
"Dữ liệu thì không, nhưng người thao túng nó thì có." Nhược Vy đáp, giọng chắc nịch.
Khóe môi anh khẽ nhếch lên, chỉ một thoáng, gần như không phải là nụ cười. "Vậy làm sao để phân biệt?"
Cô hít thở đều, đưa tay ra hiệu như đang thao tác trên một bảng biểu ảo. "Cắt lớp. Nhìn vào điểm mù. Người ta chỉ có thể bóp méo một phần, nhưng tổng thể vẫn giữ quy luật. Giống như vẽ một bức tranh giả, họa tiết có thể copy, nhưng nét cọ thì không thể."
Anh không nói gì, chỉ chăm chú nhìn cô. Đôi mắt ấy như muốn xuyên thấu mọi lớp vỏ bọc.
Mọi người xung quanh dần tản ra, chỉ còn họ đứng đối diện dưới ánh đèn vàng. Tiếng nhạc du dương vọng lại từ sân khấu xa xa.
"Tôi là Đình." Anh đưa tay ra, cái tên ngắn cụt lủn, không họ.
"Vy." Cô bắt tay anh, cũng kiệm lời như vậy. Bàn tay anh rộng và khô ráo, hơi ấm nhẹ lan qua da. Cô chợt nhận ra mình vẫn chưa uống ngụm champagne nào.
Một phục vụ đi qua, Hạo Đình tiện tay lấy một ly nước lọc từ khay, thản nhiên đưa cho cô thay ly champagne cô vẫn cầm. "Cô không uống rượu?"
"Có, nhưng tối nay thì không." Cô nhận lấy, không tỏ ra bất ngờ trước hành động tinh tế ấy. "Cảm ơn."
Anh không uống gì, chỉ lặng lẽ đứng đó, như một người quan sát đầy kiên nhẫn. "Cô làm bên mảng dữ liệu?"
"Tôi làm kiểm toán, thiên về phân tích." Cô trả lời ngắn gọn, tranh thủ đánh mắt quan sát anh. Vest của anh là chất liệu đắt tiền, đồng hồ Patek Philippe, nhưng không hề có logo hay phù hiệu nào. Dường như anh cố tình giản lược mọi thứ.
"Bên nào?"
"Đức Minh." Cô không giấu, vì cũng chẳng có gì để giấu.
Mắt anh thoáng động, một gợn sóng nhẹ rồi vụt tắt. "Đức Minh có nhiều người giỏi. Gần đây họ nhận mấy hợp đồng lớn."
"Anh rành nhỉ." Cô nhếch môi đầy ẩn ý.
"Có biết chút ít." Anh không giải thích thêm, nhưng sự "biết chút ít" ấy lại khiến cô càng thêm nghi ngờ.
Cuộc trò chuyện giữa họ cứ thế nhẹ nhàng trôi qua, phần lớn là cô nói về công việc, về cách dữ liệu vận hành. Anh chỉ lắng nghe, thỉnh thoảng hỏi những câu hỏi sâu hơn mức bình thường, chứng tỏ anh hiểu biết không hề ít. Dần dần, cô cảm nhận được sự tập trung của anh không chỉ đơn thuần là hứng thú, mà còn là một sự chú ý rất kín đáo.
Mọi thứ đang yên ả thì một gã đàn ông ngoài bốn mươi, mặt đỏ gay vì rượu, loạng choạng tiến lại gần. Hắn nắm lấy cổ tay cô một cách sỗ sàng. "Em gái xinh thế này mà làm kiểm toán à? Sao không qua bên anh, làm trợ lý riêng cho sướng?"
Nhược Vy giật tay ra theo phản xạ, nhưng gã kia vẫn cố giữ chặt. Cô vừa định lên tiếng thì một cánh tay rắn chắc đã chắn ngang trước mặt cô.
Không một lời thừa, Hạo Đình nhẹ nhàng nhưng dứt khoát gỡ tay gã kia ra. "Anh say rồi." Giọng anh trầm đều, không cao không thấp, vậy mà đủ khiến gã kia khựng lại vì áp lực lạnh lẽo toát ra từ ánh mắt.
Gã nhìn anh, rồi nhìn cô, cười khẩy chua chát: "Thì ra đã có chủ. Thôi được, xin lỗi nhé."
Hạo Đình không đáp, chỉ đứng chắn trước cô, đợi gã đi khuất mới quay lại. "Không sao chứ?"
"Không sao." Cô lắc đầu, vẫn chưa hết ngỡ ngàng vì phản ứng tức thì của anh. Cô thấy ngón tay anh vẫn xoay nhẹ chiếc nhẫn bạc, như thể để kìm nén điều gì đó.
Bữa tiệc kết thúc vào lúc mười giờ đêm. Màn mưa bụi bên ngoài vẫn kiên nhẫn giăng kín Bắc Kinh.
Cô khoác vội chiếc áo mỏng, bước ra cửa chính. Dưới mái hiên, cô vô tình lần theo bóng dáng anh. Hạo Đình bước ra, không cầm ô, cổ áo sơ mi dựng lên mặc cho mưa phả vào.
Một chiếc Rolls-Royce đen bóng đỗ sát lề đường. Người tài xế bước xuống mở cửa, và trên tấm kính xe, logo hình chim ưng của tập đoàn Lục thị phản chiếu ánh đèn đường.
Tim Nhược Vy như thắt lại. Cô siết chặt chiếc điện thoại trong lòng bàn tay, nhìn theo bóng lưng cao gầy ấy khuất dần sau lớp kính tối màu. Chiếc xe lướt qua cô, để lại vệt bánh ướt trên mặt đường.
Người vừa giải vây, vừa tranh luận cùng cô, vừa đưa cho cô ly nước – chính là Lục Hạo Đình.
Người đàn ông với gương mặt đẹp đến nguy hiểm mà cô đã nhìn chằm chằm trong ảnh suốt hai ngày qua.
Cô đứng giữa màn mưa bụi, cảm giác lạnh buốt thấm qua lớp áo khoác mỏng. Hơi thở cô gấp gáp, nhưng lý trí lại tỉnh táo đến lạ thường.
Anh không biết cô là ai. Còn cô, vừa có được manh mối đầu tiên.
“Bắt đầu từ anh vậy.” Câu nói của chính mình vọng lại trong đầu, nhưng lần này nó mang một sắc thái khác – phức tạp hơn, nguy hiểm hơn, và cũng hấp dẫn hơn rất nhiều.
Cô mở điện thoại, nhìn dãy số liệu vẫn còn đó, rồi ngước lên theo hướng chiếc xe đã đi khuất. Một nụ cười nhạt xuất hiện trên môi.
Trò chơi vừa bắt đầu.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện