Chương 12/12 · Mưa bụi Bắc Kinh
Tác giả: Sâu Yêu
Anh đứng dưới mưa bụi, không ô, áo sơ mi trắng ướt nhẹp, cười với cô: “Anh không còn là tổng giám đốc nữa. Giờ anh chỉ là một người đàn ông bình thường, muốn theo đuổi một cô gái rất đặc biệt.”
Nhược Vy dừng tay trên nắm cửa kính. Hạt mưa li ti vương trên mi, làm nhòe đi bóng dáng quen thuộc trước hiên văn phòng. Cô không hỏi sao anh biết chỗ này, vì cô biết thừa chỉ cần anh muốn, tìm một địa chỉ ở Bắc Kinh chẳng khó. Hơn nữa, cô vốn chẳng cố tình trốn tránh.
Sáu tháng qua, cô rời Đức Minh, thuê một căn phòng nhỏ ở đối diện ngõ Nam La Cổ Hạng, treo tấm biển “Dữ Liệu Trong Sạch – Tư vấn chống gian lận”. Khách hàng ban đầu chỉ là vài cửa hàng online cần kiểm tra sổ sách, rồi dần lan sang các startup công nghệ. Cô làm việc một mình, thinh lặng và gọn gàng như chính con người cô.
Mỗi sáng thứ Hai, đúng tám giờ, một bó hoa tử đinh hương được giao đến trước cửa. Không thiệp lòe loẹt, chỉ một tấm note nhỏ bằng giấy kraft, nét chữ cứng cáp: “Chúc tuần mới bình yên. – H.” Cô xếp từng tấm note vào cuốn sổ tay cũ, không hồi đáp. Cũng chẳng ai hỏi gì thêm.
Cô biết anh vẫn dõi theo, nhưng không làm phiền. Những lần lên báo thấy ảnh tân chủ tịch trẻ tuổi phát biểu về cải cách nội bộ, cô chỉ lướt qua. Dòng tin nhắn cũ từ sáu tháng trước – tấm ảnh ly cà phê đen và cuốn sách AI – giờ đã trôi về cuối danh sách. Cô không trả lời, nhưng cũng không xóa.
Buổi chiều hôm ấy trời âm u. Nhược Vy vừa kết thúc cuộc gọi video với một khách hàng ở Thượng Hải thì thấy bóng người đứng ngoài cửa kính. Mưa bụi bay mỏng như sương, anh không mang ô, áo sơ mi ướt dán vào vai. So với dáng vẻ nghiêm nghị trong bộ suit đen suốt những lần gặp trước, giờ anh mặc quần âu xám nhạt, áo không cà vạt, tóc hơi rối.
Cô mở cửa. Làn hơi ẩm ùa vào.
“Vào đi.” Cô nói, giọng đều đều như vẫn thế.
Hạo Đình bước vào, để lại vệt nước mỏng trên sàn gỗ. Anh không lau mặt, chỉ đứng giữa phòng, ánh mắt quét một vòng: bàn làm việc với hai màn hình, một chậu sen đá nhỏ, và đúng một chiếc ghế cho khách.
“Công ty ổn chứ?” Cô hỏi trước, tựa người vào mép bàn.
“Ổn. Anh đã bàn giao chức chủ tịch cho một người khác trong hội đồng. Giờ anh chỉ còn giữ cổ phần tối thiểu.” Anh dừng một nhịp, rồi nói tiếp, giọng nhẹ bẫng: “Quỹ từ thiện Nghiêm Thư Hoài cũng đã đi vào hoạt động. Đang hỗ trợ học bổng cho sinh viên ngành tài chính.”
Tim cô nhói lên một nhịp rất khẽ. Nghiêm Thư Hoài – tên chú cô. Cô không hỏi anh làm thế nào để lập quỹ ấy trong khi chính cha anh là người đã đẩy chú cô vào đường cùng. Cô chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt long lanh dưới ánh đèn.
“Vậy còn em?” Anh hỏi, giọng trầm xuống. “Công việc thế nào?”
“Đủ sống.” Cô nhún vai. “Sáng nay vừa từ chối một hợp đồng vì khách hàng muốn em làm đẹp báo cáo tài chính.”
Khóe môi anh giãn ra một nét rất mỏng – gần như là một nụ cười. Anh vẫn nhớ câu nói của cô trong lần đầu gặp mặt: “Dữ liệu thì không nói dối, nhưng người thao túng nó thì có.”
Im lặng một lúc, anh lấy trong túi áo ra một chiếc USB nhỏ, đặt lên bàn. “Đây không phải bằng chứng. Chỉ là… bản ghi chép anh đã viết trong suốt thời gian qua. Về những gì cha anh đã làm. Về những gì anh đã chọn. Em có thể đọc, hoặc không.”
Cô nhìn chiếc USB, rồi nhìn anh. Nước mưa vẫn chảy thành giọt nhỏ dọc thái dương anh. Cô rút một tờ giấy ăn từ hộp, đưa cho anh.
“Lau đi. Kẻo cảm.”
Anh cầm lấy, ngón tay họ chạm nhẹ trong khoảnh khắc. Hơi lạnh từ da anh truyền sang, nhưng cô không rụt lại.
“Sáu tháng là đủ chưa?” Anh hỏi khẽ, không nhìn cô, tay vẫn lau những giọt nước trên mặt.
Cô không đáp ngay. Cô nhớ những đêm đầu tiên sau phiên tòa, khi mọi thứ lắng xuống, cô vẫn giật mình tỉnh giấc. Nhớ gương mặt chú cô trong bức ảnh cũ. Nhớ ánh mắt của Lục Thế Hùng trước khi bị áp giải – một ánh mắt thù hận, nhưng cũng đầy tuyệt vọng. Nhớ cảm giác đứng trước tòa, cuối cùng cũng có thể nói ra sự thật.
Cô đã nghĩ mình cần thời gian để ghét, để quên. Nhưng hóa ra, ghét một người đã chết, hoặc đã bị nhốt sau song sắt, chẳng làm lòng nhẹ đi chút nào. Cô chỉ thấy trống rỗng.
Cho đến khi những bó tử đinh hương bắt đầu xuất hiện. Cô tra trên mạng: “Hoa tử đinh hương có ý nghĩa gì?” – Ký ức tuổi thơ, và tình yêu đầu đời.
Cô đã khóc, lần thứ hai trong đời trưởng thành. Không phải vì hận, mà vì cô nhớ, hồi nhỏ, trước nhà cô ở Bắc Kinh có một cây tử đinh hương. Ngày chú Nghiêm còn sống, ông thường hái hoa cài lên tóc cô, bảo: “Tiểu Vy của chú sau này sẽ là một cô gái mạnh mẽ.”
Cô không biết anh đã moi đâu ra chi tiết ấy. Có lẽ từ những lần nói chuyện vu vơ trước đây, hoặc từ những thứ cô vô tình để lộ. Nhưng điều đó chẳng còn quan trọng nữa.
“Chưa đủ.” Cô nói, giọng rất khẽ. “Nhưng em không cần thêm thời gian nữa.”
Anh ngước lên nhìn cô. Ánh mắt ấy – không còn là sự lạnh lùng của một tổng giám đốc, cũng không phải nỗi đau của một đứa con phản bội cha. Nó chỉ là ánh mắt của một người đã chờ đợi quá lâu, và sẵn sàng đợi thêm nếu cần.
Cô bước ra khỏi hiên, để mưa bụi vương đầy tóc. Những hạt li ti mềm như nhung, không đủ ướt áo, chỉ làm mát da. Cô kiễng chân, hôn nhẹ lên má anh, nơi xương gò má hơi nhô cao mà cô từng lén nhìn hàng trăm lần.
“Vậy thì bắt đầu từ con số không đi.” Cô thì thầm.
Mưa bụi Kinh thành vẫn bay, nhưng lần này, nó dịu dàng như một lời chúc phúc.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện