Chương 11/12 · Mưa bụi Bắc Kinh
Tác giả: Sâu Yêu
Ba ngày sau khi Lục Thế Hùng bị bắt, video quay cảnh ông ta rút súng trong phòng họp vẫn đang được lan truyền với tốc độ chóng mặt trên mạng xã hội. Tập đoàn Lục thị tổ chức họp báo khẩn vào sáng thứ Hai. Hạo Đình đứng trên bục phát biểu, áo suit đen, cà vạt thẳng tắp, gương mặt không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. Anh công bố kế hoạch cải tổ toàn diện, bắt đầu bằng việc minh bạch toàn bộ sổ sách trong vòng ba tháng tới. Các phóng viên thi nhau đặt câu hỏi, nhưng anh chỉ trả lời ngắn gọn, giọng đều đều như đọc một văn bản đã được chuẩn bị sẵn.
"Lục tổng, anh có cảm thấy day dứt khi chính tay mình đưa cha ra trước pháp luật không?" Một phóng viên nữ giơ micro cao.
Hạo Đình dừng một nhịp. Ngón tay anh xoay nhẹ chiếc nhẫn bạc. "Không phải tôi đưa cha tôi ra trước pháp luật. Mà là sự thật đưa ông ấy ra trước pháp luật. Tôi chỉ là người mở cửa." Nói rồi anh bước xuống, không trả lời thêm câu nào.
---
Buổi chiều cùng ngày, Nhược Vy có mặt tại tòa án nhân dân số một Bắc Kinh. Cô mặc bộ vest xám nhạt, tóc buộc thấp gọn gàng, tay cầm tập tài liệu dày. Hôm nay là phiên xét xử phúc thẩm vụ án tham ô của người chú quá cố Nghiêm Chính Đình. Đã bảy năm kể từ ngày chú cô bị kết tội. Bảy năm gia đình cô sống trong bóng tối của những lời đàm tiếu. Bảy năm cô không dám nhắc đến tên chú trước mặt người khác.
Luật sư của cô là một phụ nữ trung niên tên Trần Tuệ, người đã đồng ý nhận vụ này sau khi xem xét toàn bộ bằng chứng Nhược Vy thu thập được trong suốt thời gian qua. Bà ta đứng lên, giọng sang sảng: "Thưa quý tòa, thân chủ của tôi – ông Nghiêm Chính Đình – đã bị gài bẫy. Những giao dịch chuyển tiền ra nước ngoài không do ông ấy thực hiện, mà do một nhóm người đứng sau thao túng hệ thống kế toán thời điểm đó. Chúng tôi có đoạn ghi âm lời khai của bị can Bạch Quân Lệ, cùng nhật ký giao dịch gốc chứng minh tài khoản ngân hàng đứng tên ông Nghiêm là tài khoản ma."
Nhược Vy nắm chặt hai tay trên đùi. Trước mặt cô, bức ảnh chú được phóng to trên màn hình trình chiếu. Chú cười hiền lành trong bộ vest sờn vai. Hình ảnh ấy làm lồng ngực cô thắt lại. Nhưng cô không khóc. Cô đã hứa với bản thân sẽ không khóc cho đến khi mọi chuyện kết thúc.
Sau hai giờ nghị án, thẩm phán tuyên bố: Nghiêm Chính Đình được minh oan. Toàn bộ cáo buộc được xóa bỏ. Gia đình được bồi thường và phục hồi danh dự.
Tiếng búa gõ xuống vang lên khô khốc. Mẹ Nhược Vy ngồi hàng ghế sau bật khóc nức nở. Cha cô cúi gằm mặt, vai run lên từng hồi. Nhược Vy đứng dậy, cúi người cảm ơn luật sư và hội đồng xét xử. Động tác chậm rãi, đường hoàng, như thể cô đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu.
Khi bước ra khỏi phòng xử án, cô thấy Hạo Đình đứng tựa lưng vào tường ngoài hành lang. Áo vest đã cởi, chỉ còn sơ mi trắng. Anh không vào bên trong, nhưng rõ ràng đã đứng đây từ lâu.
"Xong rồi à?" Anh hỏi.
"Ừ."
"Về thôi."
Anh không chúc mừng, không hỏi han dài dòng. Nhưng cách anh im lặng đứng đợi còn quý giá hơn mọi lời nói. Họ cùng bước ra khỏi tòa án trong ánh nắng hiếm hoi của Bắc Kinh đầu đông.
---
Một tuần sau, Bạch Quân Lệ chính thức bị khởi tố với các tội danh: xâm nhập trái phép hệ thống máy tính, đánh cắp dữ liệu doanh nghiệp, đồng phạm trong vụ gài bẫy Nghiêm Chính Đình, và cản trở hoạt động tư pháp. Cô ta bị bắt ngay tại sân bay khi đang định đáp chuyến bay đi Singapore. Khoảnh khắc còng tay bấm vào cổ tay, Quân Lệ quay lại nhìn Nhược Vy – người có mặt tại hiện trường với tư cách nhân chứng. Ánh mắt ấy trống rỗng đến đáng sợ.
"Tao không ngờ mày có thể bình tĩnh đến thế," Quân Lệ nói, giọng không run nhưng khản đặc. "Suốt từ Anh đến giờ, mày luôn là đứa khiến tao khó chịu nhất. Làm gì cũng dễ dàng. Được cái gì cũng nhẹ nhàng."
Nhược Vy không đáp. Cô đút hai tay vào túi áo khoác, nhìn Quân Lệ bị dẫn lên xe đặc chủng. Mãi đến khi xe khuất bóng, cô mới quay sang Hạo Đình, người vẫn đứng im bên cạnh từ nãy đến giờ.
"Cô ta nói đúng một điều," Nhược Vy khẽ thở ra, hơi thở hóa thành làn khói trắng trong không khí lạnh. "Em đúng là làm gì cũng dễ dàng. Trừ việc phân biệt giữa đúng và sai."
Hạo Đình nhìn cô. Một lúc lâu, anh mới nói: "Không ai phân biệt được rạch ròi đâu. Chỉ là có dám chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình hay không thôi."
---
Sáng thứ Hai tuần kế tiếp, Nhược Vy đặt đơn từ chức lên bàn giám đốc Lưu của Đức Minh.
Ông Lưu đẩy gọng kính, tròn mắt nhìn cô: "Nhược Vy, cháu đang đùa đấy à? Vừa được phục hồi danh dự, công ty còn định tăng lương cho cháu. Tại sao lại nghỉ?"
Cô mỉm cười nhẹ: "Cháu cần một kỳ nghỉ dài, chú Lưu. Một kỳ nghỉ thật sự ấy ạ."
"Bao lâu?"
"Cháu chưa biết."
Ông Lưu im lặng nhìn cô hồi lâu. Cuối cùng, ông thở dài: "Chú biết cháu đã trải qua nhiều chuyện. Nhưng nghỉ việc hẳn thì..."
"Cháu không định rời xa ngành đâu ạ. Chỉ là cháu muốn làm việc theo cách khác. Có thể là tư vấn độc lập. Có thể là một dự án cá nhân. Cháu cần thời gian để sắp xếp lại."
Cô cúi đầu chào, rồi xoay gót bước ra. Ngoài cửa phòng giám đốc, Hạo Đình đứng đó từ lúc nào. Anh mặc áo khoác dạ màu xám, tóc hơi rối vì gió. Ánh mắt anh trĩu nặng, nhưng không nói gì.
"Anh đến đây làm gì?" Cô hỏi.
"Đưa em đi ăn trưa."
"Em vừa xin nghỉ việc đấy. Đáng lẽ anh phải hỏi tại sao chứ."
"Anh biết tại sao rồi."
Cô im lặng. Họ sóng bước ra thang máy. Trong không gian chật hẹp chỉ có hai người, tiếng máy móc vận hành vang lên đều đều. Hạo Đình lên tiếng trước: "Em định đi đâu?"
"Chưa biết. Có thể về quê một thời gian. Có thể đi du lịch. Có thể chỉ ở nhà đọc sách."
"Bao lâu?"
"Không biết nữa."
Anh không hỏi thêm. Thang máy mở cửa, họ bước ra sảnh lớn. Nhược Vy chợt dừng lại, quay sang đối diện với anh.
"Hạo Đình, em cần thời gian. Không phải để suy nghĩ về chuyện của hai chúng ta. Mà là để chữa lành. Những chuyện vừa qua, dù kết quả tốt đẹp, nhưng nó vẫn là một cơn bão. Em cần để lòng mình lặng xuống đã."
Anh gật đầu, khuôn mặt vẫn bình thản đến lạ. Nhưng bàn tay anh trong túi áo khoác đã nắm chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
"Anh đợi." Anh nói, giọng trầm và chậm, như đang hứa với chính mình nhiều hơn là với cô. "Dù là bao lâu."
Cô không trả lời, chỉ khẽ cười và xoay người bước đi.
Hành lang công ty dài hun hút, lát đá cẩm thạch bóng loáng phản chiếu bóng dáng cô – một cô gái dong dỏng với mái tóc đen xõa ngang lưng, từng bước chân vững vàng như chưa từng vấp ngã. Cô đi qua những ô cửa kính lớn, nơi ánh nắng mùa đông rọi vào từng vệt vàng nhạt. Bên ngoài, mưa bụi cuối cùng đã tạnh. Bầu trời hiếm hoi trong xanh, như vừa được gột rửa sau cơn giông dài ngày.
Lần đầu tiên sau bảy năm, cô không còn mơ thấy ác mộng vào đêm hôm trước.
---
Tối hôm đó, Nhược Vy ngồi một mình trong căn hộ nhỏ, gấp từng món đồ vào vali. Cô không mang nhiều – vài bộ quần áo, laptop, một cuốn sổ ghi chép dày cộp, và bức ảnh chụp chung gia đình hồi cô mười hai tuổi. Trong ảnh, chú Nghiêm đứng bên trái, tay đặt lên vai cô, cười rạng rỡ dưới nắng hè Cố Cung.
Điện thoại rung lên. Tin nhắn từ Hạo Đình: một tấm ảnh chụp ly cà phê đen, bên cạnh là cuốn sách về trí tuệ nhân tạo cô từng nhắc đến vài tuần trước. Không một dòng nhắn nào khác.
Cô nhìn màn hình hồi lâu, rồi đặt điện thoại úp xuống, tiếp tục gấp đồ.
Ngoài kia, mưa bụi đã tạnh hẳn. Nhưng cô biết, ở một nơi nào đó trong thành phố này, những cơn mưa sẽ còn quay lại. Chỉ là lần sau, cô sẽ không còn đứng dưới mưa một mình nữa.
Cô đã có một người sẵn sàng đợi cô. Dù là bao lâu.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện