Chương 1/12 · Mưa bụi Nam Kinh
Tác giả: Tư Hạ
Tiếng chuông gió đồng khẽ ngân khi cánh cửa kính đẩy vào, kéo theo một luồng hơi ẩm lạnh. Người đàn ông không gấp ô, vai áo vest tối màu lấm tấm nước. Ông ta đảo mắt chậm rãi qua những kệ sách cũ rồi dừng lại ở cô.
Lục Noãn ngồi sau quầy gỗ, tay xoay nhẹ chiếc nhẫn bạc trên ngón trỏ trái. Động tác ấy đã thành thói quen từ những ngày còn ở London, mỗi khi cô cần tập trung quan sát mà không để người khác nhận ra mình đang quan sát.
Người đàn ông bước vào tiệm như bước vào một không gian quen thuộc. Không phải kiểu quen thuộc của khách quen, mà là kiểu của người biết rõ mình đang tìm gì nhưng vẫn muốn tỏ ra như đang lang thang vô định. Anh ta dừng lại ở kệ sách văn học cũ, ngón tay lướt qua gáy những cuốn tiểu thuyết bìa đã ngả màu, rồi rút ra một cuốn mỏng.
Noãn không đứng dậy. Cô để mắt xuống trang sách đang đọc dở trên quầy, nhưng thực ra hàng chữ chẳng lọt vào đầu được chữ nào.
Giờ này buổi chiều, phố người Hà Nam vắng khách. Mưa bụi Thượng Hải tháng Mười bay nghiêng ngoài khung cửa sổ, phủ một lớp mỏng lên mặt đường nhựa. Trong tiệm, đèn vàng ấm hắt bóng những kệ gỗ sơn màu nâu trầm lên tường gạch. Mùi giấy cũ, mùi trà khô và mùi gỗ ẩm quyện vào nhau thành thứ không khí mà Noãn vẫn gọi là “mùi của bình yên”.
Người đàn ông cầm cuốn sách tiến về phía quầy. Anh ta đặt nó xuống mặt gỗ, nhưng không hỏi giá.
“Chủ tiệm có biết cuốn này xuất bản năm nào không?”
Giọng anh ta trầm, rõ ràng, không phải giọng Thượng Hải. Có chút gì đó của vùng Giang Nam trong cách phát âm — mềm, nhưng không yếu.
Noãn ngước lên. Cô gấp cuốn sách trên tay lại, nhìn vào bìa cuốn tiểu thuyết anh vừa đặt xuống. “Người tình”, bản dịch tiếng Trung, xuất bản năm 1988. Cô nhớ rõ từng cuốn trong tiệm mình.
“Bản in lần đầu năm 1988. Nhà xuất bản Văn Nghệ Thượng Hải.” Cô ngừng một nhịp. “Anh tìm bản này à?”
“Tôi hỏi hơi đường đột.” Người đàn ông cười nhẹ, nụ cười không đến được mắt. “Tôi thấy cuốn này giữ được nguyên bìa gốc khá tốt. Bây giờ trên thị trường toàn bản tái bản.”
“Tiệm tôi chỉ bán sách cũ. Anh thích sưu tầm?”
“Không hẳn.” Anh ta đảo mắt về phía tủ kính nhỏ phía sau Noãn, nơi cô để những cuốn sách quý nhất. Trong đó, ở ngăn giữa, là một tập thơ mỏng bọc da màu nâu sẫm. “Tôi thấy cuốn trong tủ kính kia... Chủ tiệm có thể cho tôi xem được không?”
Noãn chậm rãi đứng dậy.
Tập thơ ấy là một trong những cuốn cô mang từ Anh về, cũng là một trong những cuốn hiếm nhất tiệm. Nó không phải sách quý vì giá trị tiền bạc — mà vì bên trong có một bài thơ mẹ cô từng chép tay, nét chữ đã nhòe theo năm tháng. Noãn không bao giờ bán nó.
“Xin lỗi, cuốn đó không bán.”
“Tôi biết. Tôi chỉ muốn xem thôi.”
Cô nhìn thẳng vào mắt anh ta. Anh ta cũng nhìn lại, không né tránh. Ánh mắt trầm tĩnh, một mí sâu, sống mũi cao. Gương mặt góc cạnh dưới ánh đèn vàng trông có vẻ gì đó rắn rỏi nhưng không thô. Người đàn ông này biết mình đang làm gì — Noãn chắc chắn về điều đó.
Cô cúi xuống, lấy từ dưới quầy ra một chiếc ấm tử sa nhỏ, bắt đầu pha trà. Động tác chậm rãi, từng bước một: tráng ấm, cho trà, rót nước sôi, gạn bỏ nước đầu. Cô cố tình để lâu hơn bình thường, như thể đây là một nghi thức không thể vội vàng, nhưng thực ra là đang kéo dài thời gian quan sát.
“Anh là người Nam Kinh?” Cô hỏi, tay vẫn không ngừng thao tác.
Người đàn ông hơi nhướn mày. “Sao chủ tiệm biết?”
“Giọng. Và cách anh hỏi về sách — không phải kiểu người mua về để đọc.”
Anh ta im lặng một lúc, rồi khẽ cười. Lần này nụ cười có thêm chút gì đó, nhưng Noãn không rõ là thích thú hay cảnh giác.
“Tôi họ Cố. Cố Đình.”
“Lục Noãn.” Cô đáp gọn, đặt tách trà xuống trước mặt anh.
Cố Đình không uống ngay. Anh nhìn tách trà một lúc, rồi quay lại phía tủ kính.
“Cuốn thơ đó... tôi đoán là bản chép tay?”
Noãn không trả lời. Cô cầm tách trà của mình lên, nhấp một ngụm nhỏ.
“Tôi hỏi vì nét chữ bên trong — tôi nhìn thấy từ đây — hình như là chữ của phụ nữ.” Anh ngừng một nhịp rất nhẹ. “Một người đã khuất?”
Ngón tay Noãn siết nhẹ quanh tách trà. Cô không nhìn anh, nhưng trong đầu đã bắt đầu chạy qua những khả năng. Người này không phải khách mua sách. Anh ta biết điều gì đó. Và anh ta đang thăm dò.
“Anh muốn gì?” Cô hỏi thẳng, giọng vẫn nhẹ nhưng không còn vẻ xã giao.
Cố Đình lắc đầu. “Tôi chỉ muốn làm quen thôi. Tiệm sách đẹp thế này, chủ tiệm lại là con gái nhà họ Lục, ai mà không tò mò.”
Rồi anh ta rút từ túi trong áo vest ra một tấm danh thiếp, đặt lên quầy, ngay bên cạnh cuốn “Người tình”.
“Biết đâu sau này tôi lại cần mua sách thật.”
Nói rồi anh ta gật đầu chào, quay người bước ra. Cánh cửa kính đẩy vào rồi bật ra, tiếng chuông gió lại ngân lên một lần nữa. Luồng hơi ẩm lạnh tràn vào rồi tan biến nhanh chóng.
Noãn nhìn theo bóng anh khuất sau lớp kính mờ hơi nước. Cô cầm tấm danh thiếp lên.
“Cố Đình — Luật sư — Văn phòng Luật sư Thịnh Đạt.”
Đầu ngón tay cô miết nhẹ mép giấy, nơi lớp in chữ nổi lên một chút dưới lớp cán mỏng. Danh thiếp mới, giấy tốt, thông tin in rõ ràng. Không phải kiểu người để danh thiếp cho có.
Cô lật mặt sau. Trống không.
Tách trà của Cố Đình vẫn còn nguyên trên quầy, không một lần được đụng tới. Noãn nhìn tách trà đã nguội, rồi cất tấm danh thiếp vào ngăn kéo bên trái. Ngăn kéo không khóa.
Buổi tối, Noãn không về căn hộ ngay.
Cô ở lại tiệm sau khi đã đóng cửa, kéo rèm che tấm kính lớn phía trước. Trên gác xép nhỏ phía sau tiệm — nơi cô làm một góc nghỉ ngơi với chiếc sofa cũ và cái bàn gỗ nhỏ — cô bật laptop, gõ tên “Cố Đình” vào thanh tìm kiếm.
Màn hình sáng lên trong bóng tối, hắt ánh xanh lên gương mặt cô.
Kết quả hiện ra hàng loạt: các vụ kiện doanh nghiệp lớn, những bài báo về các phiên tòa anh tham gia với tư cách luật sư biện hộ hoặc tư vấn. Có vụ thắng, có vụ hòa giải kín, có vụ gây tranh cãi trên mặt báo. Nhưng không một kết quả nào có liên quan đến Lục thị.
Noãn cuộn trang, đọc thêm vài bài, rồi tắt máy.
Cô ngồi im trong bóng tối một lúc lâu. Ngoài phố, tiếng xe thỉnh thoảng lướt qua trên mặt đường ướt, âm thanh bị lớp kính chặn lại thành những tiếng rít mềm. Đồng hồ trên tường chỉ 9 giờ 40.
Noãn đứng dậy, với tay lấy chiếc ô dựng ở góc tường. Nhưng rồi cô lại để nguyên, không mở nó ra. Cô bước ra ngoài, khóa cửa tiệm, rồi đi dọc theo con hẻm nhỏ dẫn ra đường lớn.
Mưa bụi vẫn bay nghiêng, bám thành lớp mỏng trên tóc, trên vai áo len màu xám tro. Cô đi chậm, không che đầu, mặc cho hơi lạnh thấm dần qua lớp vải.
Trước khi rẽ vào ga tàu điện ngầm, Noãn dừng lại một giây, quay đầu nhìn về phía con hẻm nơi tiệm sách nằm khuất sau những tán cây ngô đồng đã bắt đầu rụng lá.
Không có ai đứng đó.
Nhưng cô biết cảm giác này — cảm giác có ai đó đang nhìn mình — chưa bao giờ là vô cớ.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện