Chương 2/12 · Mưa bụi Nam Kinh
Tác giả: Tư Hạ
Ba ngày sau, chuông gió lại vang.
Lần này Cố Đình không nhìn sách. Anh đẩy cửa bước vào, áo khoác ngoài vẫn màu tối, nhưng hôm nay không có mưa nên vai áo khô ráo. Anh dừng trước quầy, đặt thẳng tập tài liệu mỏng bọc trong bìa nhựa trong suốt xuống mặt gỗ.
“Lục tiểu thư, tôi muốn hỏi về một vụ hỏa hoạn ở Nam Kinh – mười năm trước.”
Noãn đang xếp lại mấy cuốn sách vừa nhập. Ngón tay cô dừng trên gáy một cuốn tiểu thuyết cũ, nhưng chỉ một thoáng, rồi lại tiếp tục động tác như không nghe thấy. Cô đặt chồng sách sang bên, chậm rãi lau tay vào chiếc khăn vải để trên quầy, rồi ngước lên nhìn anh.
“Anh muốn uống trà không?”
Cố Đình thoáng ngập ngừng. Anh không ngồi xuống ghế dành cho khách, vẫn đứng, một tay đặt nhẹ lên tập tài liệu. “Không cần. Tôi chỉ hỏi vài câu thôi.”
Noãn vẫn rót trà. Cô với tay lấy ấm tử sa trên kệ, mở nắp, cho trà khô vào, rót nước sôi từ bình thủy tinh. Động tác đều đều, không vội. Hương trà Long Tỉnh nhè nhẹ lan ra trong không gian yên ắng. Cô đặt tách trước mặt anh, rồi mới ngồi xuống ghế sau quầy.
“Anh hỏi đi.”
Cố Đình mở tập tài liệu. Bên trong là vài tờ giấy photo đen trắng, nét chữ mờ nhòe. Anh lấy ra một tấm ảnh chụp từ trên cao – một khu nhà kho cũ, mái tôn gỉ sét, xung quanh là bãi đất trống.
“Khu nhà kho phía tây Nam Kinh. Năm 2013, tập đoàn Lục thị triển khai một dự án đất đai ở đây. Tháng Ba năm đó, một vụ cháy xảy ra, thiêu rụi toàn bộ khu nhà kho. Ba công nhân thời vụ thiệt mạng.”
Giọng anh đều đều, như đọc từ một bản báo cáo. Nhưng mỗi chữ rơi xuống như những mũi kim cắm vào lớp tĩnh lặng của tiệm sách.
Noãn cầm tách trà lên, nhấp một ngụm nhỏ. Mắt cô nhìn tấm ảnh, nhưng không có biểu cảm gì đặc biệt.
“Tôi không biết chuyện này.”
“Thật sao?” Cố Đình không tỏ vẻ thất vọng. Anh rút thêm một tờ giấy khác, đặt lên trên tấm ảnh. Là danh sách lao động thời vụ, trong đó có một cái tên được khoanh đỏ: Cố Hoài Sơn. “Một trong ba người thiệt mạng là cha tôi.”
Noãn đặt tách trà xuống. Lần này, tay cô thoáng run – rất nhẹ, nhưng đủ để nước trà trong tách sóng sánh, trào ra đĩa men trắng.
Cố Đình không bỏ qua chi tiết đó. Anh cúi xuống, rút chiếc khăn giấy từ hộp trên quầy, nhẹ nhàng lau vết nước. Ánh mắt anh lướt qua gương mặt cô – không soi mói, chỉ là một cái nhìn nhanh, nhưng đủ để ghi nhận mọi thay đổi nhỏ nhất.
“Tập đoàn Lục thị khi đó báo cáo đây là tai nạn lao động. Nhưng trong hồ sơ điều tra sơ bộ của cảnh sát địa phương, có nhắc đến một số điểm bất thường. Hồ sơ ấy sau đó bị rút. Không ai nhắc lại nữa.”
Anh ngừng một lát, rồi nói tiếp, giọng trầm hơn.
“Tôi chỉ muốn biết, Lục tiểu thư có từng nghe cha mẹ mình nhắc đến vụ việc này không? Hay bất kỳ ai trong Lục thị?”
Noãn nhìn thẳng vào mắt anh. Đôi mắt hạnh nhân đen sâu không dao động, nhưng phía sau con ngươi ấy là một lớp phòng thủ mỏng manh vừa được dựng lên.
“Như tôi đã nói. Tôi không biết.”
Cố Đình gật đầu. Anh thu dọn tập tài liệu, từ tốn như cách anh đã đặt nó xuống. Không hỏi thêm câu nào. Anh đứng dậy, cài lại khuy áo vest, rồi cúi đầu chào nhẹ.
“Cảm ơn trà của cô. Nếu sau này cô nhớ ra điều gì…” Anh đặt thêm một tấm danh thiếp nữa lên quầy, bên cạnh tách trà đã nguội. “Có thể gọi cho tôi bất cứ lúc nào.”
Chuông gió lại ngân lên khi anh đẩy cửa bước ra. Bóng anh khuất sau lớp kính mờ, hòa vào dòng người thưa thớt trên con hẻm.
Noãn ngồi im. Tách trà trước mặt cô vẫn còn vết ố vàng do nước trào ra lúc nãy. Cô đưa tay, ngón trỏ miết nhẹ quanh vành tách, rồi đột ngột đứng dậy. Cô bước vào kho nhỏ phía sau tiệm, nơi những thùng sách cũ chưa phân loại xếp chồng lên nhau. Cô nhấc điện thoại lên, bấm một dãy số.
Tiếng chuông đổ ba hồi thì có người bắt máy.
“Tiểu thư?” Giọng Lão Chu bên kia đầu dây khàn khàn, pha chút ngạc nhiên. “Sao cháu gọi giờ này?”
“Chú Chu.” Noãn dựa lưng vào tường, mắt nhìn ra khoảng sân nhỏ sau tiệm. “Cháu muốn hỏi chú một chuyện.”
“Cháu hỏi đi.”
“Cố Hoài Sơn. Chú biết cái tên này không?”
Đầu dây bên kia im lặng. Không phải kiểu im lặng để suy nghĩ, mà là thứ im lặng của người vừa bị chạm vào điều cấm kỵ. Noãn nghe thấy tiếng thở của ông – nặng nhọc, gấp gáp hơn bình thường.
“Tiểu thư…” Giọng Lão Chu run lên. “Bà chủ lớn đã dặn… không được nhắc đến chuyện ấy.”
Noãn nắm chặt điện thoại. Lồng ngực cô thắt lại, như có bàn tay vô hình bóp nghẹt. Cô không nói gì thêm, chỉ dập máy.
Tiếng tút tút vang lên trong không gian chật hẹp của căn kho. Noãn đứng đó, lưng vẫn dựa vào tường, mắt nhìn lên trần nhà loang lổ vết ẩm. Cô hít một hơi thật sâu, rồi bước ra ngoài.
Trước gương nhỏ treo cạnh cửa kho, cô dừng lại. Cô với tay lấy chiếc áo khoác mỏng trên móc, rồi chậm rãi buộc lại tóc – thấp hơn, gọn hơn mọi ngày. Những sợi tóc mai lòa xòa được vén ra sau tai, để lộ gương mặt trái xoan với đôi mắt đen sâu. Cô nhìn vào mắt mình trong gương – lạnh hơn vài phần, như thể lớp bụi mỏng vừa được phủi đi, để lộ thứ gì đó sắc nhọn bên dưới.
Cô khóa cửa tiệm, bước ra ngoài. Trời đã tối. Ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống con hẻm vắng. Cô đi về phía ga tàu điện ngầm, nhưng lần này không quay đầu nhìn lại.
Đêm đó, vào lúc 11 giờ hơn, Noãn quay lại tiệm sách.
Cô mở cửa, không bật đèn trần mà chỉ bật chiếc đèn bàn nhỏ trên quầy. Ánh sáng vàng yếu ớt chỉ đủ soi một khoảng nhỏ. Cô bước vào kho, lần tìm trong những thùng sách cũ chưa phân loại. Bụi bay lên trong ánh đèn, lơ lửng như những hạt mưa bụi li ti.
Cô tìm kiếm không có mục đích rõ ràng – hoặc có, nhưng chính cô cũng không dám gọi tên. Tay cô lướt qua từng gáy sách: những cuốn tiểu thuyết cũ bìa ố vàng, những tập thơ đóng bìa vải, những cuốn sách lịch sử không còn nguyên vẹn.
Rồi ngón tay cô chạm vào một bìa da.
Cô dừng lại.
Đó là một cuốn sách cũ, bìa da màu nâu sẫm, không có chữ trên gáy. Cô rút nó ra khỏi thùng, lật lên. Bên trong là những trang giấy mỏng, nét chữ viết tay mờ nhòe – không phải sách in, mà là một cuốn sổ ghi chép.
Noãn đứng lặng thật lâu. Ngón tay cô miết nhẹ lên bìa da, nơi có một vết cháy nhỏ ở góc dưới bên phải. Cô không mở ra đọc. Cô chỉ nhìn nó, rồi nhét vào túi áo khoác.
Cô tắt đèn bàn. Bóng tối ập xuống, dày và nặng như tấm màn nhung cũ. Cô bước ra ngoài, khóa cửa tiệm – lần này thật chặt, kiểm tra ổ khóa hai lần trước khi rời đi.
Trên con hẻm vắng, bóng cô đổ dài dưới ánh đèn đường. Trong túi áo, cuốn sổ bọc da nặng trĩu như một lời nhắc nhở. Noãn không quay đầu lại nữa. Cô biết, từ giờ phút này, lớp bụi đầu tiên đã bị phủi đi. Những gì bên dưới nó, cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc phải đối diện.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện