Chương 12/12 · Mưa bụi Nam Kinh
Tác giả: Tư Hạ
Tiệm sách mới nằm trong con hẻm nhỏ ở khu Pháp thuộc, cửa gỗ sơn xanh nhạt, chuông gió đồng vẫn là chiếc cũ. Cố Đình bước vào, trên tay không phải tài liệu, mà là một chậu hoa nhỏ trắng muốt.
Tháng Tư. Mưa bụi đã qua mùa, nhường chỗ cho những buổi sáng nắng nhạt xuyên qua tán lá ngô đồng. Noãn đứng trên một chiếc ghế gỗ thấp, tay với chỉnh lại hàng sách trên kệ cao nhất. Tóc cô cắt ngắn đến ngang vai, không còn buộc thấp như trước. Vài sợi mai lòa xòa trước trán, cô thổi nhẹ cho chúng bay sang bên rồi tiếp tục tay làm.
Chuông gió khẽ ngân.
Cô không quay đầu lại, chỉ nói: “Ra sau đi. Phía trước còn bừa bộn.”
Nhưng bước chân không đi ra sau. Chúng dừng lại ngay dưới chân ghế. Rồi một bàn tay đặt lên mắt cá chân cô – nhẹ, nhưng đủ để cô cúi xuống.
Cố Đình ngước lên nhìn cô. Anh không nói gì. Tay kia đặt chậu hoa lên mặt quầy gỗ còn thơm mùi sơn mới. Những cánh hoa trắng muốt, nhụy vàng li ti, run nhẹ trong luồng gió từ cửa sổ hé mở.
“Hoa gì?” Noãn hỏi.
“Mộc hương.” Anh đáp. “Trồng trong chậu nhỏ, không cần nhiều nắng.”
Noãn bước xuống khỏi ghế. Cô lại gần, đưa ngón tay chạm nhẹ vào một cánh hoa. Đầu ngón tay cô giờ đã lành vết chai – không còn vết sẹo mỏng như hồi tháng Mười năm ngoái, khi cô còn ngồi sau quầy gỗ cũ với đôi mắt quan sát lặng lẽ.
“Anh đến sớm.” Cô nói.
“Tôi quen đến sớm rồi.”
Noãn không đáp. Cô bưng chậu hoa đặt lên bệ cửa sổ – nơi duy nhất trong tiệm đón được chút nắng ban mai. Rồi quay lại, với tay lấy chiếc khăn lau bụi trên quầy.
Cố Đình vẫn đứng đó. Anh cởi áo khoác ngoài, vắt lên thành ghế. Chiếc áo vest tối màu giờ đã được thay bằng một chiếc sơ mi xanh nhạt, tay áo xắn đến khuỷu. Anh cúi xuống nhặt một chồng sách dưới sàn, bắt đầu xếp lên kệ mà không hỏi cô nên đặt ở đâu.
Họ làm việc trong im lặng. Tiếng giấy cọ vào gỗ. Tiếng bước chân dịch chuyển. Tiếng chuông gió thỉnh thoảng lại ngân lên khi gió lùa qua khe cửa. Không ai nói gì, nhưng không gian giữa họ không còn là sự im lặng căng thẳng của những tháng ngày cũ. Nó là một thứ tĩnh mặc khác – thứ tĩnh mặc của những người đã đi qua bão tố và giờ chỉ cần ngồi bên nhau, không cần lời.
Đến trưa, Noãn vào bếp sau pha trà. Cô vẫn pha trà như cách cô vẫn làm – động tác chậm, tỉ mỉ, không thừa một cử chỉ. Nhưng lần này, khi đặt tách trà trước mặt Cố Đình, cô không cố tình để nó nguội bớt như trước.
“Uống đi. Nóng.”
Cố Đình cầm tách trà lên. Anh nhấp một ngụm, rồi đặt xuống.
“Vẫn là trà lài.”
“Ừ. Quen rồi.”
Buổi chiều, Châu Dĩnh ghé qua. Cô ấy đứng ở cửa, nhìn hai người đang lúi húi sắp xếp, rồi cười: “Thôi tớ không vào. Có khách thì lại phải tiếp.” Noãn liếc cô ấy, định nói gì đó, nhưng Châu Dĩnh đã quay đi, tiếng giày cao gót lộc cộc trên nền đá xanh của con hẻm.
Cố Đình nhìn theo, rồi quay sang Noãn: “Cô ấy vẫn vậy.”
“Vẫn vậy.”
Đến gần bốn giờ, khi nắng đã ngả sang màu vàng nhạt, Cố Đình đứng dậy. Anh với tay lấy áo khoác, nhưng không mặc vào.
“Đi đâu?” Noãn hỏi.
“Nam Kinh. Tôi muốn đi một chuyến.”
Noãn im lặng một lúc. Rồi cô cũng đứng dậy, với tay lấy chiếc áo khoác mỏng treo trên móc.
“Tôi đi cùng.”
Cố Đình không hỏi lại. Anh chỉ gật đầu, rồi đưa tay đẩy cửa kính cho cô bước ra trước.
Xe chạy trên đường cao tốc hướng về phía tây. Thượng Hải lùi dần trong kính chiếu hậu, những tòa nhà cao tầng nhường chỗ cho những cánh đồng và hàng cây thưa. Noãn ngồi ghế phụ, tay đặt trên đùi, mắt nhìn ra ngoài. Cố Đình không bật nhạc. Chỉ có tiếng máy xe đều đều và tiếng gió lùa qua khe cửa.
Khoảng hai tiếng sau, họ vào đến địa phận Nam Kinh. Trời bắt đầu chuyển mây. Những đám mây xám thấp kéo về từ phía núi Tử Kim, mang theo hơi ẩm lành lạnh. Cố Đình rẽ vào một con đường nhỏ, hai bên là những hàng thông già. Xe dừng ở chân một ngọn đồi thấp.
“Đi bộ một đoạn.” Anh nói.
Noãn xuống xe. Cô kéo khóa áo khoác lên đến cằm, bước theo anh trên con đường đất ẩm. Cỏ dại mọc um tùm hai bên, vài bông hoa dại tím nhạt lẫn trong màu xanh. Họ đi chậm, không vội vã. Bước chân Cố Đình vẫn còn hơi khập khiễng – di chứng từ vụ tai nạn, bác sĩ nói phải vài tháng nữa mới hết hẳn. Nhưng anh không dừng lại.
Hai nấm mồ nằm cách nhau khoảng hai mươi mét, trên cùng một triền đồi thoải.
Mộ của Lâm Tú Văn – mẹ Noãn – là một ngôi mộ nhỏ, bia đá cẩm thạch trắng, khắc tên và ngày tháng đơn giản. Dưới chân bia có một lọ hoa cũ, hoa đã khô từ lâu.
Mộ của Cố Hoài Sơn – cha Cố Đình – nằm thấp hơn một chút, bia đá xám, quanh năm gió thổi.
Cố Đình đứng trước mộ cha mình trước. Anh không quỳ, không thắp nhang vội. Anh chỉ đứng đó, hai tay buông thõng, mắt nhìn vào dòng chữ khắc trên bia. Gió từ triền đồi thổi ngược lên, làm tóc anh bay rối.
Một lúc sau, anh cúi xuống, rút từ trong túi áo ra một bao diêm và ba nén nhang. Anh thắp nhang, cắm lên bát hương nhỏ trước mộ, rồi lùi lại một bước.
Noãn đứng sau anh, không lại gần. Cô để anh có khoảng không gian riêng với người cha đã khuất. Chỉ khi anh quay sang nhìn cô, cô mới bước lên.
Cô cũng thắp nhang cho mẹ mình. Ba nén nhang cháy đều, khói mỏng bay ngang trong gió. Cô đứng im, tay phải đặt lên bia đá lạnh.
Cố Đình đến bên cô. Anh thắp thêm một nén nhang nữa, cắm vào bát hương của mẹ cô.
“Có lẽ họ đã gặp nhau ở đâu đó.” Anh nói nhỏ. “Và mong chúng ta đừng lặp lại sai lầm của họ.”
Noãn không đáp ngay. Cô nhìn vào làn khói nhang đang tan dần trong gió. Rồi khóe môi cô khẽ động – một nụ cười rất nhẹ, lần đầu tiên cô cười thành tiếng, thanh âm mỏng như tiếng mưa rơi trên lá.
“Có lẽ vậy.”
Cô cúi xuống, nhặt một nắm đất nhỏ dưới chân mộ. Đất ẩm, vẫn còn vương mùi mưa đêm qua. Cô từ từ rắc nắm đất lên mặt mộ, từng hạt một, như thể đang phủ lên giấc ngủ của mẹ một tấm chăn mỏng.
Cố Đình đứng bên cạnh, tay cầm chiếc ô đen – chiếc ô cũ anh đã mang theo từ trong xe. Anh không che cho mình. Anh nghiêng ô về phía cô, che khoảng trời đang bắt đầu rơi những hạt mưa bụi đầu tiên.
Mưa bụi Nam Kinh.
Vẫn là thứ mưa ấy – không ào ạt, không dữ dội. Chỉ lặng lẽ bay nghiêng, bám vào tóc, vào vai áo, vào những ngọn cỏ dại trên triền đồi. Phủ lên mọi thứ một lớp mỏng, như thể thời gian cũng chỉ là một làn bụi nhẹ, rồi sẽ tan khi nắng về.
Họ đứng như vậy một lúc lâu. Cho đến khi nén nhang cuối cùng cháy hết, chỉ còn lại những que hương trơ trọi trong bát.
Noãn ngước lên nhìn Cố Đình. Mắt cô long lanh – không phải nước mắt, mà là ánh sáng từ những hạt mưa li ti đọng trên mi.
“Mai mình về Thượng Hải nhé.” Cô nói. “Em muốn sửa lại cái kệ sách cũ bị mối mọt.”
Cố Đình nhìn cô. Ánh mắt anh trầm xuống, nhưng không còn vẻ nặng nề của những tháng ngày cũ. Anh gật đầu.
“Được.”
Rồi anh nắm tay cô – bàn tay ấm, vững vàng, không còn run như lần đầu tiên anh chạm vào cổ tay cô trong phòng ăn Lục gia. Noãn để yên tay mình trong tay anh. Những đầu ngón tay cô giờ đã ấm dần, không còn lạnh như vừa rút ra từ cơn mưa tháng Mười năm nào.
Họ bước xuống triền đồi. Bước chân Cố Đình vẫn khập khiễng, nhưng chậm rãi và đều đặn. Noãn đi bên cạnh, không đỡ anh, cũng không đi trước. Họ đi song song, như hai con người đã học được cách bước cùng một nhịp sau bao lần vấp ngã.
Xa xa, Nam Kinh chìm dần trong mưa bụi. Những mái nhà cổ kính, những hàng cây ngô đồng, những con đường đá xanh – tất cả nhòe đi sau màn mưa mỏng, đẹp và buồn như một giấc mơ vừa tỉnh.
Trên đường về, họ không nói nhiều. Nhưng khi xe qua cầu Trường Giang, Noãn bất ngờ lên tiếng:
“Hồi nhỏ, mẹ em từng dẫn em đi Nam Kinh một lần. Hồi ấy em năm tuổi. Mẹ mua cho em một que kẹo hồ lô, rồi hai mẹ con ngồi trên bờ sông ngắm thuyền.”
Cố Đình không đáp. Anh chỉ đưa tay phải ra, nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay cô đang để trên đùi.
Noãn nhìn xuống bàn tay anh, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Mưa bụi vẫn rơi. Nhưng lần này, cô không thấy lạnh nữa.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện