Chương 11/12 · Mưa bụi Nam Kinh
Tác giả: Tư Hạ
Ánh đèn flash từ hàng chục ống kính chĩa vào Noãn. Cô hít sâu, giọng đều đều nhưng rõ ràng: "Tôi là Lục Noãn. Hôm nay tôi đứng đây, tố cáo gia đình mình."
Phòng họp báo của khách sạn Hòa Bình chật kín phóng viên. Hai mươi ba ngày kể từ vụ tai nạn, Noãn gầy đi trông thấy. Chiếc áo sơ mi trắng cổ đức buông lỏng trên vai, mái tóc buộc thấp để lộ vết sẹo mờ trên thái dương trái – vết tích từ mảnh kính vỡ hôm ấy. Cô không đeo trang sức, ngoại trừ chiếc nhẫn bạc trên ngón trỏ.
Trên màn hình lớn phía sau cô, từng tập tài liệu lần lượt hiện ra. Bản sao kê tài khoản ngân hàng ở Thụy Sĩ. Hợp đồng bồi thường sự cố năm 2013 với chữ ký của Triệu Mẫn. Danh sách lao động thời vụ ở Nam Kinh, trong đó tên Cố Hoài Sơn bị đánh dấu đỏ. Và cuối cùng, bức thư của Lâm Tú Văn – mẹ cô – với nét chữ nhòe nước.
Noãn không đọc thư. Cô chỉ chiếu nó lên màn hình, để từng con chữ tự nói.
"Tập đoàn Lục thị, trong giai đoạn từ năm 2012 đến 2015, đã thực hiện ít nhất bốn thương vụ chuyển nhượng đất trái phép tại Nam Kinh. Khi dự án gặp sự cố, họ đổ tội cho lao động thời vụ và dùng tiền bịt miệng các nạn nhân." Giọng cô chậm rãi, không ngắt quãng. "Người trực tiếp ký duyệt tất cả là bà Triệu Mẫn – Tổng giám đốc Lục thị, mẹ kế của tôi."
Tiếng bấm máy ảnh dày đặc như mưa rào.
"Tháng Ba năm 2013, một vụ hỏa hoạn đã xảy ra tại kho số 7, thiêu chết ba công nhân. Trong đó có ông Cố Hoài Sơn – người đã giúp mẹ tôi thu thập chứng từ về những sai phạm này. Vụ cháy được kết luận là tai nạn lao động." Noãn dừng một nhịp. "Nhưng báo cáo giám định hỏa hoạn trong tài liệu các vị đang thấy cho thấy: đám cháy khởi phát từ ba điểm riêng biệt. Đây là một vụ phóng hỏa có chủ đích."
Phóng viên hàng ghế đầu đứng bật dậy, câu hỏi vang lên: "Lục tiểu thư, cô có bằng chứng bà Triệu Mẫn trực tiếp ra lệnh không?"
"Có." Noãn nhấn nút chuyển slide. Một bản ghi nhớ nội bộ hiện ra, đề ngày 28 tháng Hai năm 2013, với dòng chữ viết tay của Triệu Mẫn ở cuối trang: "Giải quyết triệt để, không để lại đầu mối."
Căn phòng ồ lên.
—
Tại bệnh viện Nhân dân số 1 Thượng Hải, Cố Đình ngồi dựa lưng vào gối, mắt không rời màn hình máy tính bảng. Băng trắng vẫn quấn quanh đầu anh, che đi một phần trán và thái dương phải. Vết thương khiến anh mất gần hai lít máu, hôn mê bốn ngày, và để lại di chứng tê liệt tạm thời ở chân trái.
Khi Noãn xuất hiện trên màn hình, ngón tay anh siết chặt mép chăn.
Y tá bước vào thay thuốc, liếc nhìn màn hình rồi khẽ nói: "Anh nên nghỉ ngơi. Bác sĩ dặn không được căng thẳng."
Cố Đình không đáp. Anh nhìn Noãn qua ống kính – gương mặt cô bình tĩnh đến lạ, giọng nói không run dù chỉ một lần. Nhưng anh biết. Anh biết đêm qua cô đã ngồi trong xe trước cổng bệnh viện suốt ba tiếng đồng hồ, không gọi điện, không nhắn tin, chỉ lặng lẽ nhìn lên ô cửa sổ phòng anh.
Anh biết vì anh đã đứng bên cửa sổ ấy, nhìn xuống chiếc xe quen thuộc đỗ dưới tán cây ngô đồng, và không gọi cô lên.
—
Buổi họp báo kéo dài bốn mươi bảy phút.
Noãn trả lời mười ba câu hỏi. Mỗi câu trả lời đều ngắn gọn, chính xác, không thừa một từ. Khi phóng viên hỏi về động cơ của cô – "Có phải cô làm vậy vì muốn giành quyền thừa kế Lục thị?" – Noãn nhìn thẳng vào ống kính, khóe môi khẽ động:
"Tôi không muốn thừa kế gì từ một tập đoàn được xây trên máu của người vô tội."
Câu nói trở thành tiêu đề trên mọi mặt báo trong vòng một giờ sau đó.
—
Cùng lúc ấy, tại tòa nhà Lục thị ở Phố Đông, Triệu Mẫn đang chủ trì cuộc họp hội đồng quản trị thì cửa phòng bật mở.
Năm người đàn ông mặc vest đen bước vào. Người dẫn đầu giơ thẻ ngành: "Cục Điều tra Kinh tế. Bà Triệu Mẫn, mời bà theo chúng tôi."
Triệu Mẫn không đứng dậy ngay. Bà từ từ tháo kính, lau nhẹ tròng kính bằng khăn lụa, rồi mới ngước lên. Ánh mắt bà quét qua những gương mặt kinh hoàng của các thành viên hội đồng, cuối cùng dừng lại ở màn hình tivi trong phòng họp – nơi Noãn vẫn đang nói.
Bà mỉm cười. Nụ cười mỏng như lưỡi dao.
"Để tôi lấy áo khoác."
—
Phòng thẩm vấn lạnh lẽo, tường xi măng trần, bàn sắt cố định xuống sàn. Triệu Mẫn ngồi đó trong bộ vest xám tro, tóc búi cao không một sợi rối. Hai tiếng sau khi bị bắt, bà vẫn giữ dáng ngồi thẳng như đang chủ trì một bữa tiệc tối.
Cánh cửa mở. Noãn bước vào.
Họ nhìn nhau qua mặt bàn sắt. Không ai lên tiếng trước. Đồng hồ trên tường tích tắc chậm rãi.
"Mày nghĩ mày thắng rồi sao?" Cuối cùng Triệu Mẫn cũng mở lời, giọng nhẹ bẫng. "Mày có biết bao nhiêu người sẽ mất việc vì mày không? Lục thị sụp đổ, hàng nghìn công nhân sẽ ra đường. Mày nghĩ mày đang làm việc tốt à?"
Noãn không đáp ngay. Cô nhìn xuống bàn tay mình – bàn tay vẫn còn vết sẹo từ lần siết chìa khóa đến ứa máu dưới chân cầu thang Lục gia. Rồi cô ngước lên:
"Dì sai rồi."
Triệu Mẫn hơi nhướn mày.
"Tôi không muốn thắng." Noãn nói, giọng bình thản đến xót xa. "Tôi chỉ muốn ngừng chạy trốn."
Bà ta im lặng. Lần đầu tiên trong suốt hai mươi năm Noãn sống dưới cùng mái nhà với người đàn bà này, cô thấy ánh mắt bà dao động. Không phải sợ hãi. Không phải hối hận. Mà là một khoảnh khắc trống rỗng – như thể lớp mặt nạ vừa nứt ra trong tích tắc, trước khi được vá lại ngay lập tức.
"Mày giống mẹ mày." Triệu Mẫn buông một câu, không rõ là khen hay chê.
Noãn đứng dậy. "Tôi biết."
Cô quay đi, không ngoái lại. Khi cánh cửa sắt đóng sầm sau lưng, cô mới nhận ra nhịp tim mình đập nhanh đến mức lồng ngực tức nghẹn. Cô dựa lưng vào tường hành lang, nhắm mắt, hít thở chậm.
Một bàn tay ấm áp nắm lấy tay cô.
Noãn mở mắt. Cố Đình đứng đó, chống gậy, băng trắng vẫn quấn quanh đầu, sắc mặt nhợt nhạt nhưng ánh mắt đã có lại tiêu cự. Anh mặc bộ vest xanh đen – bộ vest đầu tiên cô thấy anh mặc trong lần gặp ở tiệm sách – nhưng lần này áo hơi rộng, người anh gầy đi nhiều.
"Xuất viện sớm hơn dự định." Anh nói, giọng vẫn còn yếu.
Noãn không hỏi tại sao anh đến đây. Cô chỉ đứng im, để mặc tay mình nằm trong tay anh. Ngón tay cô lạnh ngắt. Anh khẽ xoa mu bàn tay cô, hơi ấm lan chậm như nước tràn trên mặt giấy.
—
Ngoài kia, xe cảnh sát chở Triệu Mẫn đã khuất sau cổng. Phóng viên vây kín lối ra, ống kính chĩa về phía họ. Cố Đình không buông tay. Anh cũng không kéo cô đi, chỉ đứng đó, chống gậy bằng tay trái, tay phải vẫn nắm lấy tay cô.
Noãn nhìn theo hướng chiếc xe đã mất hút. Cô không khóc. Nhưng đầu ngón tay cô trong lòng bàn tay anh lạnh như vừa rút ra từ cơn mưa tháng Mười.
Mưa bụi lại bắt đầu rơi. Những hạt li ti bám vào tóc cô, vào vai áo anh, vào ống kính máy ảnh của phóng viên đứng gần nhất.
Cố Đình nghiêng ô về phía cô. Chiếc ô đen, cũ – chiếc ô anh đã cầm trong lần đầu bước vào Tĩnh Mặc, khi Noãn còn là một cô gái ngồi sau quầy gỗ với đôi mắt quan sát lặng lẽ.
"Về thôi." Anh nói nhỏ.
Noãn không đáp, nhưng cô bước theo anh.
Họ đi chậm qua đám đông phóng viên, qua những câu hỏi không được trả lời, qua ánh đèn flash chớp liên hồi. Bước chân Cố Đình còn khập khiễng, nhưng tay anh vẫn vững vàng nắm lấy tay cô.
Mưa bụi Nam Kinh năm nào giờ đã bay đến tận Thượng Hải, phủ một lớp mỏng lên mọi thứ – lên quá khứ đã khép, lên tương lai chưa mở, lên hai con người vừa bước ra khỏi cơn bão của chính mình.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện