Chương 8/8 · Ngòi bút trùng sinh: Sống lại một tuần trước bài đăng hủy hoại gia đình mình.
Tác giả: Em Sâu
Ba tháng sau đêm kinh hoàng ấy, giữa trưa hè gay gắt, tôi đứng trước cổng tòa án, nhìn theo chiếc xe thùng kín đưa Lâm Minh Quân rời đi. Cái nắng như đổ lửa hắt lên mặt đường nhựa những vệt sáng loang loáng, nhưng trong lòng tôi lại tĩnh lặng đến lạ. Bản án chung thân vừa được tuyên cách đây vài phút.
Tiếng hét cuối cùng của hắn vẫn văng vẳng bên tai, như một vết cắt chưa kịp lành: “Mày tưởng thắng rồi sao? Trò chơi chỉ mới bắt đầu!”
Tôi khẽ rùng mình. Bàn tay đang siết lấy tay Trần Duệ bỗng run lên, và anh lập tức quay sang, ánh mắt dịu dàng như muốn xoa dịu tất cả:
– Về thôi, em.
Tôi gật đầu, nhưng chân vẫn dán chặt xuống đất. Từ phía sau, cha tôi bước ra, khuôn mặt hốc hác già nua hơn cả chục tuổi. Ông đứng lặng trước mẹ, hai bờ vai khẽ run, rồi cúi đầu thật thấp, giọng nói như vỡ ra từng mảnh:
– Anh xin lỗi. Tất cả là tại anh.
Mẹ tôi – người phụ nữ suốt mười năm lạnh lùng như băng đá – bỗng rưng rưng nước mắt. Bà tiến lại gần, chầm chậm nắm lấy đôi tay chai sạn của cha, giọng nghẹn ngào:
– Bao nhiêu năm qua em giận, nhưng nay em đã hiểu. Chúng ta cùng gánh vác, được không anh?
Tôi thấy ngực mình thắt lại. An Nhi từ phía sau òa lên khóc nức nở, chạy đến ôm chầm lấy cả hai. Rồi như một phản xạ tự nhiên, tôi cũng bước vào vòng tay ấy, cảm nhận hơi ấm len qua từng thớ vải, từng giọt nước mắt. Gia đình – lần đầu tiên sau ngần ấy năm, tôi cảm nhận được nó thật sự tồn tại.
Trần Duệ đứng lặng ngoài rìa, lưng tựa vào cột đá, nhưng tôi thấy khóe môi anh khẽ nhếch lên. Một nụ cười rất nhẹ, rất riêng, chỉ dành cho tôi.
---
Những tuần sau đó, chúng tôi như những con người tập đi lại. Cha tôi phải chịu án treo ba năm vì tội thiếu trách nhiệm quản lý, nhưng quan trọng hơn, ông chủ động hợp tác với cơ quan điều tra, cung cấp toàn bộ chứng từ còn sót lại. Tập đoàn Lâm Thịnh được tái cấu trúc dưới một ban lãnh đạo mới, những người không mang họ Lâm. Mỗi ngày, cha tôi đến văn phòng với tư cách cố vấn, gương mặt hằn sâu nét ăn năn, nhưng ánh mắt đã bớt vẩn đục.
Cha mẹ không tái hôn, nhưng họ ngồi lại với nhau trong những bữa cơm cuối tuần, lắng nghe nhau mà không gượng ép. Có một chiều mưa, tôi tình cờ bắt gặp mẹ đưa tay vuốt lại mái tóc bạc của cha, rồi cả hai cùng thở dài – một cái thở dài nhẹ bẫng, như vừa trút được gánh nặng nghìn cân.
Một lần khác, khi tôi ghé nhà, mẹ bất ngờ ôm tôi thật lâu, siết chặt đến nỗi tôi suýt ngạt thở. Bà thì thầm bên tai tôi, giọng nói ấm áp đến nao lòng:
– Mẹ tự hào về con.
Tôi chỉ kịp gật đầu, cổ họng nghẹn cứng. Tôi không dám khóc, vì sợ những giọt nước mắt sẽ làm tan biến khoảnh khắc mong manh ấy mất. Suốt bao năm dài đằng đẵng, tôi đã quen với sự lạnh nhạt, quen với việc tự mình chống chọi. Để rồi bây giờ, chỉ một câu nói của mẹ cũng đủ khiến mọi vỏ bọc vỡ vụn.
An Nhi – cô em gái bé nhỏ từng bị cuốn vào cơn lốc tội lỗi của chú ruột – đã thay đổi rất nhiều. Sau phiên tòa, em từ chối thẳng suất du học cha mẹ thu xếp. Biết bao đêm, em đến gõ cửa căn hộ tôi, đôi mắt vẫn hằn vết thâm vì mất ngủ, nhưng ánh nhìn đã quyết liệt hơn.
– Chị hai, em muốn ở lại. Em muốn làm việc cùng chị, để chuộc lỗi.
Tôi xoa đầu em, cố nén tiếng thở dài.
– Em không cần chuộc lỗi với ai cả. Em chỉ cần sống thật với chính mình thôi.
An Nhi mím môi, gật đầu thật mạnh. Tôi biết, hành trình của em vẫn còn dài, nhưng ít nhất, em đã không còn đơn độc.
---
Còn Trần Duệ, chàng luật sư từng đeo chiếc cà vạt thắt chặt như một lớp giáp bảo vệ trái tim, giờ ngày càng cởi mở. Mỗi tối, anh sang căn hộ tôi, mang theo tập tài liệu dày cộp từ những vụ án cũ, cùng tôi rà soát từng trang, đối chiếu từng con số. Anh không nói nhiều về quá khứ, nhưng ánh mắt không còn u ám như trước.
Có lần, khi tôi thức trắng hai đêm liền để hoàn thiện kế hoạch kinh doanh cho tòa soạn mới, anh lặng lẽ đặt ly cà phê sữa nóng lên bàn. Bàn tay anh vô tình chạm vào tay tôi, rồi rụt lại ngay, nhưng tôi kịp nhìn thấy ý cười ẩn trong đáy mắt.
– Em uống đi, đừng thức khuya quá.
Tôi bất giác mỉm cười – một thói quen mới mà tôi học được từ anh. Sự quan tâm nhỏ nhặt ấy, như ly cà phê sữa nóng ấm, từ từ len vào từng ngóc ngách lạnh giá trong tim tôi.
---
Cuối tháng Tám, chúng tôi khai trương tòa soạn “Ánh Sáng” trên sân thượng quán Gác Mây – nơi lần đầu tiên tôi và anh đối mặt, nơi mọi bí mật bắt đầu hé lộ.
Sân thượng được cải tạo thành một văn phòng ngoài trời: một chiếc bàn gỗ dài đặt giữa, vài chậu cây xanh mướt ven lan can, bảng tin treo những bài báo điều tra đầu tiên do chính tay tôi viết. Gió từ sông Hương thổi lên mát rượi, mang theo mùi hương hoa sữa thoang thoảng.
Trần Duệ – người đàn ông chưa bao giờ rời khỏi bộ vest – hôm nay mặc áo sơ mi trắng đơn giản, tay áo xắn lên đến khuỷu, đang giúp tôi treo tấm bảng hiệu. Anh nghiêng đầu ngắm nghía, rồi quay sang tôi, nụ cười rạng rỡ hiếm thấy:
– Ánh Sáng – cái tên em chọn thật hay. Nó như một lời hứa.
Tôi đứng từ xa nhìn anh, lòng chợt lắng lại. Khoảnh khắc ấy, mọi toan tính, mọi đau thương dường như lùi xa. Thì ra, hạnh phúc có thể đơn giản đến vậy – chỉ là có người cùng mình treo một tấm bảng, cùng mình tin vào một ngày mai tốt đẹp hơn.
---
Buổi tối khai trương, gia đình và bạn bè đến chúc mừng. Những chiếc đèn lồng giấy màu ấm áp treo quanh lan can, đung đưa trong gió. An Nhi tíu tít đi lại phục vụ bánh ngọt, thỉnh thoảng lại cười vang khi bị ai đó trêu chọc. Mẹ tôi ngồi trò chuyện với vài người bạn cũ, nụ cười đã nở trở lại trên môi sau bao năm vắng bóng.
Cha tôi đứng một góc, lặng lẽ nhìn cảnh tượng, mắt rưng rưng. Ông không tham gia nhiều, nhưng tôi biết, sự hiện diện của ông ở đây đã là một kỳ tích.
Khi mọi người đang nâng ly chúc mừng, Trần Duệ đột nhiên đứng dậy, gõ nhẹ vào ly, tiếng “ting” vang lên trong trẻo. Cả sân thượng im lặng.
– Xin mọi người dành chút thời gian. Tôi có một điều muốn nói.
Anh bước đến trước mặt tôi. Tim tôi bắt đầu đập loạn xạ. Rồi như một cử chỉ đã được luyện tập cả nghìn lần, anh từ từ quỳ một gối xuống. Từ túi áo, anh rút ra một chiếc nhẫn đính hôn – giản dị nhưng tinh tế, viên kim cương nhỏ lấp lánh dưới ánh đèn.
Mọi người ồ lên kinh ngạc, nhưng anh không để ý. Anh chỉ nhìn tôi, ánh mắt cháy bỏng và run rẩy một nỗi sợ mà tôi chưa bao giờ thấy ở anh:
– Mẫn, cảm ơn em đã cho anh cơ hội thứ hai. Anh chưa bao giờ dám tin mình xứng đáng với hạnh phúc, nhưng từ khi gặp em, anh biết mình muốn đi đến cuối con đường. Ở bên anh nhé?
Mọi lời nói trong đầu tôi tan biến. Hình ảnh những ngày đầu gặp gỡ, những đêm cùng anh thức trắng đối phó với hiểm nguy, những lần anh liều mạng bảo vệ tôi – tất cả ùa về như một cuốn phim quay chậm. Tôi không kìm được, cúi xuống, chủ động hôn lên môi anh.
Tiếng vỗ tay nồng nhiệt vỡ òa. Anh đứng dậy, ôm tôi thật chặt, như thể sợ tôi tan biến giữa khoảnh khắc này.
---
Khi tiệc đã tàn, mọi người lần lượt ra về. Trần Duệ đang đứng ở góc sân trò chuyện với cha mẹ tôi, tiếng cười vọng lại ấm áp. Tôi nán lại bàn làm việc, lồng ngực vẫn còn rung lên vì hạnh phúc.
Nhưng rồi, như một bản năng đã ăn sâu, tay tôi bất giác luồn vào túi áo khoác. Những ngón tay chạm phải một vật lạnh ngắt – chiếc USB tôi lấy từ đêm đột nhập phòng làm việc của Lâm Minh Quân. Suốt ba tháng qua, tôi đã cất nó đi, không một lần mở ra. Tôi những tưởng mình đã có thể quên nó, để sống trọn vẹn với hiện tại. Nhưng hôm nay, giữa niềm vui tưởng như vẹn tròn, nó lại cồn cào trong tâm trí, như một con thú dữ bị nhốt lâu ngày gầm gừ đòi xổng chuồng.
Tôi ngồi xuống, bật chiếc laptop. Ánh sáng màn hình hắt lên mặt tôi trong bóng tối nhập nhoạng. Tôi cắm USB vào.
Một thư mục duy nhất hiện ra. Bên trong là hàng loạt file: danh sách những quan chức cấp cao, với chức vụ và số tiền đứng cạnh; những số tài khoản ở nước ngoài với số dư khổng lồ; và một file ghi âm có tiêu đề “Dự phòng”.
Tôi run rẩy mở file ghi âm. Giọng Lâm Minh Quân vang lên, lạnh lẽo như dao cắt:
– Nếu mày đọc được, nghĩa là mày đã thắng. Nhưng trò chơi chỉ mới bắt đầu. Mày nghĩ tao đơn độc sao? Đây mới chỉ là một mắt xích. Phía sau tao còn cả một hệ thống. Mày dám đụng vào, thì người mày yêu thương sẽ tan xác.
Tôi thẫn thờ nhìn màn hình. Tim đập loạn xạ, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Chiếc USB này không chỉ là bằng chứng – nó là một lời nguyền. Nếu công bố, tòa soạn non trẻ của chúng tôi sẽ trở thành mục tiêu của một thế lực khổng lồ. Trần Duệ, gia đình tôi, tất cả những người vừa tìm lại được bình yên – họ sẽ bị kéo vào vòng xoáy này.
Nhưng nếu im lặng… tôi sẽ phản bội chính lý tưởng mà mình theo đuổi. Những nạn nhân thầm lặng của đường dây ấy sẽ vĩnh viễn không có tiếng nói.
Tôi quay đầu nhìn về phía sân. Trần Duệ đang cười, khoác tay cha mẹ tôi, gương mặt anh rạng ngời hạnh phúc. An Nhi nép vào vai anh, chọc ghẹo gì đó. Khoảnh khắc ấy khiến tim tôi quặn thắt.
Tôi khẽ rút USB ra, cất lại vào túi. Ngón tay tôi siết chặt lấy nó, đến mức lằn lên cả da thịt.
Tôi sẽ nói với anh, tim tôi thì thầm. Nhưng không phải hôm nay.
Hôm nay, tôi cho phép mình được hạnh phúc. Được sống trọn vẹn trong vòng tay gia đình, trong ánh mắt yêu thương của người đàn ông tôi chọn. Thế gian này còn quá nhiều bóng tối, nhưng chỉ cần có anh bên cạnh, tôi sẵn sàng đối mặt với bất kỳ cuộc chiến nào.
---
Đêm Cố đô vẫn lộng gió, nhưng dưới ánh đèn sân thượng, tôi thấy rõ một tương lai mới đang chờ phía trước. Trần Duệ ngoái lại nhìn tôi, ánh mắt hỏi han: em ổn không? Tôi mỉm cười, lắc đầu thật nhẹ để anh yên tâm, rồi cất bước về phía họ.
Cuộc chiến mới chưa bắt đầu, nhưng lần này, tôi biết mình không còn đơn độc nữa.
Bởi vì, ánh sáng – dù le lói đến đâu – cũng có thể xuyên thủng màn đêm dày đặc nhất.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện