Chương 7/8 · Ngòi bút trùng sinh: Sống lại một tuần trước bài đăng hủy hoại gia đình mình.
Tác giả: Em Sâu
Sáng hôm sau, tôi đưa An Nhi về nhà cha.
Ánh bình minh cuối thu vừa đủ sáng để lộ những vết bầm mờ trên cổ tay em gái tôi. An Nhi vẫn còn thiu thiu ngủ, đầu tựa vào vai tôi, hơi thở mỏng manh như sợi khói. Xe dừng trước cổng dinh thự Lâm gia – cánh cổng sắt đen từng là biểu tượng uy quyền, giờ đây chỉ gợi lên nỗi lạnh lẽo trong lòng tôi.
Trần Duệ đã chờ sẵn ở phòng khách. Anh ngồi trên sofa, bàn tay trái đặt trên tập tài liệu dày cộm, nhưng ánh mắt không rời khỏi chúng tôi ngay khi bước vào. Trên bàn trà, anh đã in phóng to từng trang sổ tay của Lâm Minh Quân – những dòng chữ góc cạnh, lạnh lùng như chính con người hắn. Bên cạnh là một chiếc USB đen, nơi chứa bản ghi âm cuộc điện thoại mà tôi đã trích xuất được trong một lần lẻn vào văn phòng hắn.
Cha tôi – Lâm Chính Nam – ngồi ở chiếc ghế bành cũ kỹ gần cửa sổ. Ông gầy tọp đi trông thấy sau những tháng ngày bị siết cổ bởi chính em trai mình. Bộ vest xám ông mặc rộng thùng thình, đôi mắt trũng sâu như vừa trải qua một cơn bạo bệnh. Khi tôi bước vào cùng An Nhi, ông chỉ nhìn lên một thoáng rồi lại cúi xuống, những ngón tay run run mân mê ly nước trên bàn.
Tôi đến bên ông, đầu gối chạm xuống nền gạch lạnh. Cuốn sổ bìa da nặng trĩu trong tay. Tôi nhẹ nhàng đặt nó lên đùi ông.
“Bố, đây là những gì chú Minh Quân đã làm. Con đã tìm thấy trong két sắt của chú ấy.”
Ông nhìn cuốn sổ, bàn tay run rẩy lật vài trang. Sắc mặt ông trắng bệch. Rồi ông gạt mạnh nó ra, giọng khản đặc: “Bố không thể. Nó sẽ giết cả nhà mình.”
Tôi nắm lấy tay ông, những ngón tay lạnh giá như băng. “Bố, chưa bao giờ chúng ta có cơ hội tốt hơn bây giờ. Cảnh sát sẽ ở ngoài. Chúng ta đã có đủ bằng chứng. Nếu bố không đứng lên, chú ấy sẽ tiếp tục dùng bố để che chắn cho đến khi cả nhà chết mòn.”
An Nhi – vừa tỉnh giấc – bước đến, vòng tay ôm chặt lấy cánh tay cha. Em không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ, đôi mắt đỏ hoe nhưng kiên định. Cuối cùng, cha tôi nhắm nghiền mắt, hít một hơi thật sâu, rồi với lấy chiếc điện thoại trên bàn.
Ông bấm số, giọng khàn khàn nhưng đã có chút gì đó bình tĩnh hơn: “Em à, anh muốn họp mặt gia đình tối nay. Anh có chuyện muốn bàn về việc nghỉ hưu và sang nước ngoài chữa bệnh.”
Tôi nghe thấy tiếng cười khoái trá vọng ra từ loa điện thoại. Lâm Minh Quân chắc mẩm sắp nốc được miếng béo cuối cùng. Hắn không hề biết rằng, chính hắn sắp bước vào một cái bẫy.
—
Chúng tôi chỉ có ba tiếng để chuẩn bị.
Trần Duệ cùng tôi vào phòng ăn lớn – nơi sẽ diễn ra bữa tối định mệnh. Căn phòng rộng thênh thang với bàn gỗ mun bóng loáng, đèn chùm pha lê treo lấp lánh trên trần nhà cao vút. Anh lấy ra hai chiếc camera siêu nhỏ, chỉ bằng hạt đậu, và một thiết bị ghi âm tí hon. Tôi phụ anh giấu một cái vào chậu hoa lan cạnh cửa sổ, một cái khác vào khe sau giá rượu. Những ngón tay anh thuần thục đến mức tôi có thể thấy rõ từng đường gân trên mu bàn tay. Khi anh vươn người lên cao để gắn thiết bị vào đèn chùm, vạt áo sơ mi phất phơ, tôi bất giác nhìn sang hướng khác.
“Cảnh sát sẽ có hai xe phục kích bên ngoài,” Trần Duệ nói, giọng trầm thấp, không rời mắt khỏi công việc. “Đội trưởng Vũ – người quen của anh – sẽ chỉ huy. Hễ có hiệu lệnh, họ sẽ ập vào.”
Tôi gật đầu, tay vô thức kéo ống tay áo che đi vết xước còn rớm máu từ tối qua. An Nhi ngồi ở góc phòng, lặng lẽ theo dõi chúng tôi, đôi mắt em giờ đây không còn vẻ sợ hãi mà thay vào đó là sự căm phẫn lẫn hy vọng.
—
Mẹ tôi đến vào lúc chiều tà. Bà mặc chiếc áo dài màu lam nhạt, mái tóc điểm bạc bới cao. Bà không nói nhiều, chỉ lặng lẽ ngồi xuống cạnh tôi trong phòng khách. Bàn tay bà lạnh buốt đặt trong tay tôi một giây rồi rút lại, như thể bà sợ chạm vào tôi quá lâu sẽ làm vỡ tan điều gì đó. Tôi muốn nói với bà rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn, nhưng cổ họng nghẹn lại.
An Nhi mặc chiếc váy trắng cũ – chiếc váy mà mẹ tặng em năm em mười sáu tuổi, trước khi mọi bi kịch ập đến. Em ngồi bên phải tôi, mắt không rời khỏi cánh cửa lớn. Cha ngồi ở đầu bàn, mặt tái nhợt, phe phẩy ly nước như thể nó sắp vỡ đến nơi.
Cửa mở.
Lâm Minh Quân bước vào với bộ vest xám lịch lãm, nụ cười niềm nở trên môi. Hắn gật đầu chào mẹ tôi một cách kênh kiệu, rồi thản nhiên ngồi xuống đối diện tôi. “Anh hai, hôm nay trông anh mệt quá! Em đã bảo anh nghỉ ngơi đi mà. Chuyện công ty cứ để em lo.”
Trần Duệ – vẫn ngồi im lặng từ nãy – lên tiếng, giọng ôn hòa nhưng chắc nịch: “Chào chú, cháu là Trần Duệ, luật sư của chị Mẫn. Hôm nay cháu cùng dự bữa cơm gia đình.”
Ánh mắt Minh Quân thoáng tối lại. Hắn nhìn Trần Duệ chằm chằm một lúc lâu, rồi cười khẩy: “À, cậu luật sư trẻ. Nghe danh đã lâu.”
Đồ ăn được dọn ra. Hắn vừa nâng ly rượu vang vừa kể về dự án “tỷ đô” sắp tới mà Lâm Thịnh sẽ thắng thầu. Những lời nói của hắn như những con rắn trườn trong không khí. Không ai đáp lại. Tiếng thìa chạm đĩa nghe rõ từng nhịp.
Dưới bàn, Trần Duệ nhẹ nhàng siết tay tôi. Lòng bàn tay anh khô và ấm, một điểm tựa duy nhất trong căn phòng đang ngột ngạt này. Tôi hít sâu, đặt cuốn sổ bìa da và chiếc USB xuống bàn, ngay giữa khoảng cách với Minh Quân.
“Chú à,” tôi lên tiếng, giọng bình tĩnh đến mức chính tôi cũng bất ngờ. “Hôm nay cháu có một câu chuyện muốn kể cho cả nhà. Về một người chú đã biến gia đình mình thành bàn cờ.”
Hắn khựng lại, buông ly rượu, cười khẩy: “Cháu gái yêu quý, lại chuyện chính trị trái phải gì à? Chú khuyên cháu nên tập trung làm báo, đừng bịa chuyện.”
“Vậy thì chú hãy giải thích giúp cháu vì sao giọng nói của chú trong đoạn ghi âm này lại nhắc đến việc chuyển ba container vào cảng lúc nửa đêm?”
Tôi bấm nút.
Giọng hắn vang lên trong phòng ăn, rõ ràng không thể chối cãi: “Giao ba container đó cho bến số 4, đúng hai giờ sáng. Nhớ khai báo là hàng nông sản.”
Mặt Minh Quân co giật. Nhưng chỉ trong một tích tắc, hắn lấy lại vẻ điềm tĩnh: “Công việc làm ăn bình thường. Công ty nào chẳng có hàng hóa xuất nhập.”
Tôi không ngừng lại. Tôi xoay chiếc điện thoại về phía hắn, mở bức ảnh chụp chiếc két sắt sau bức tranh trong phòng làm việc của hắn.
“Vậy còn một két sắt giấu sau tranh, chứa sổ tay ghi chép các phi vụ chuyển tiền, cùng phong bì đề ‘Vụ tai nạn – T.D.’?”
Hắn nhướn mày. Tôi lật cuốn sổ bìa da, đọc to tên các công ty ma, những con số, những ngày tháng. An Nhi nắm chặt tay tôi dưới bàn. Cha tôi đờ đẫn như người mất hồn.
“Chú còn nhớ ông Ba chứ – người thợ sửa xe của mẹ Trần Duệ? Nhớ lời ông ấy khai rằng trước tai nạn hôm đó, xe bà bị cắt phanh?”
Trần Duệ ngồi im, gân tay nổi lên nắm chặt mép bàn. Tôi có thể cảm thấy cơn giận cuồn cuộn trong anh, nhưng anh vẫn kiềm chế.
Minh Quân đứng bật dậy, nụ cười trên môi đã tắt ngấm. “Mày… mày dàn dựng tất cả những thứ này?” Hắn gầm gừ.
“Không, cháu chỉ thu thập sự thật.” Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn. “Và chú biết điều gì đáng sợ hơn một đoạn ghi âm không? Là lời khai của người thật việc thật.”
Khoảnh khắc ấy, cha tôi đứng phắt dậy. Ông run rẩy chỉ tay vào Minh Quân: “Em… em đã dọa giết vợ con anh. Mày là con quỷ đội lốt người!”
Mẹ tôi òa khóc. An Nhi ôm chặt lấy tay tôi đến mức móng tay bấu vào da thịt.
Minh Quân cười dài, tiếng cười man dại lạc giọng: “Mày tưởng mày thắng tao được sao? Thằng anh mày nó cũng dính đầy tay máu đấy.” Hắn ném ánh nhìn khinh miệt về phía cha. “Mày hỏi nó xem, ai đã ký tờ giấy biến công ty thành nơi rửa tiền? Chính là ông chủ tịch ngoan ngoãn trước mặt mày.”
Cha tôi sụp xuống ghế, mặt cắt không còn giọt máu.
Và rồi mọi thứ diễn ra rất nhanh.
Minh Quân thò tay vào trong áo khoác, rút ra một con dao găm sáng loáng. Hắn lao về phía tôi với ánh mắt đỏ ngầu: “Con khốn! Tao cho mày chết trước!”
Tôi kịp lùi lại nhưng không thể tránh. Một thân hình cao lớn lao tới chắn trước mặt tôi. Trần Duệ đưa tay lên đỡ, mũi dao cắt xuyên vạt áo sơ mi, rách một đường dài trên cánh tay. Máu bắn ra, nóng hổi trên má tôi.
Anh gầm lên, vật ngã Minh Quân xuống sàn, khóa chặt tay hắn. Cùng lúc, cửa chính và cửa bếp bị đạp tung, cảnh sát lao vào trong tiếng hô “Đứng yên!”
Minh Quân giãy giụa trên nền gạch, bị hai chiến sĩ còng tay. Trước khi miệng hắn bị bịt lại, hắn hét vọng ra tiếng cuối cùng trong căn phòng: “Mày tưởng thắng rồi sao? Bố mày cũng nhúng chàm! Cả nhà này đều bẩn!”
Tiếng cửa xe cảnh sát đóng sầm bên ngoài chấm dứt cơn ác mộng. Dinh thự đột nhiên trở nên im lặng đến kỳ lạ.
Mẹ tôi đứng bên bàn, khóc không thành tiếng. An Nhi gục đầu lên vai tôi, vai run bần bật. Cha tôi ngồi bệt xuống nền, run rẩy giơ đôi bàn tay lên nhìn như thể chúng không còn thuộc về ông. Ông nấc lên, giọng vỡ vụn: “Bố… bố đã ký vài giấy tờ… vì nó dọa giết mẹ con và các con… Bố hèn nhát.”
Tôi đau thắt ruột, nhưng tôi biết mình phải mạnh mẽ. Tôi quỳ xuống bên cha, nắm lấy bàn tay run rẩy của ông. “Bố, chúng ta cùng sửa sai. Tất cả cùng sửa sai.”
Mẹ tôi lau nước mắt, bước đến. Bà không nói gì, chỉ lặng lẽ đặt tay lên vai cha. An Nhi cũng ùa tới ôm chầm lấy chúng tôi. Trong khoảnh khắc im lặng ấy, tôi cảm nhận được sợi dây gia đình mỏng manh đang dần nối lại sau bao năm đứt gãy.
Tôi quay sang tìm Trần Duệ.
Anh đang đứng tựa tường, tay trái quấn vội miếng vải, máu vẫn thấm đỏ qua lớp vải trắng. Anh khẽ lắc đầu, ánh mắt gửi gắm tất cả sự ủng hộ: “Em đã làm rất tốt.”
Tôi mỉm cười. Đây là nụ cười thật lòng đầu tiên sau bao lâu. Nụ cười ấy dành cho anh, cho gia đình, và cho chính bản thân tôi – một Lâm Mẫn đã không còn chạy trốn nữa.
Trong túi áo, chiếc USB từ đêm đột nhập vẫn còn vướng nhẹ ở viền vải. Nhưng hôm nay, tôi cho phép mình tạm gác nó lại.
Bên ngoài, màn đêm vẫn tối, nhưng trong căn phòng này, lần đầu tiên có một chút sáng.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện