Chương 1/8 · Nguyệt Ảnh Trầm Cung
Tác giả: Em Sâu
Mùa đông năm thứ năm niên hiệu Thiên Thành, tháng Chạp rét như cắt da.
Trong Trường Xuân cung, tôi thắp ba nén hương trước bài vị của cha. Khói hương mờ ảo cuộn lên, hắt ra bóng hình người đàn ông nghiêm nghị mà tôi chỉ còn thấy trong nỗi nhớ. Cha tôi, Tạ Hoằng Văn, từng là Thượng thư Bộ Hình, nổi tiếng thanh liêm. Vậy mà người bị kết tội tham ô và chết trong ngục. Tôi chưa bao giờ tin cha làm điều đó.
“Cha, con phải sống cho đến khi minh oan được cho người,” tôi khấn thầm, mắt ướt nhưng cố trấn tĩnh.
Ngọc Hân – cung nữ thân cận duy nhất của tôi – quỳ bên cạnh, khẽ bẩm: “Nương nương, Tô Quý phi truyền lệnh, tối nay tất cả phi tần phải đến Thúy Hoa Uyển dự yến.”
Tay tôi khựng lại. Quý phi cố tình đặt yến giữa mùa đông để bắt các nàng hầu hạ rượu? Tôi biết rõ bà ta muốn gì – muốn hạ nhục một Lương viện xuất thân từ gia tộc đã suy tàn. Nhưng tôi mỉm cười: “Được. Đã lâu rồi chưa thấy ‘nhiệt náo’.”
Ngọc Hân dọn hương án. Tôi quay vào phòng trong, mở chiếc hộp gỗ lim, lấy ra chiếc trâm cài tóc hình cành mai vàng. Đây là di vật của cha, được mẹ trao lại trước khi nhắm mắt. Ngón tay tôi run run vuốt từng cánh hoa bằng ngọc: “Vật đã cũ, nhưng lời nguyện của con chưa cũ.”
Trên đường đến Thúy Hoa Uyển, gió đông lạnh thấu xương. Tôi kẹp chiếc trâm vào tay áo, thầm nhủ: “Cha, hãy phù hộ con.” Tôi cố giữ vẻ nhu mì, bước đi chậm rãi như một tiểu thư khuê các nhút nhát.
Thúy Hoa Uyển hôm nay trở nên rực rỡ, đèn lồng đỏ treo kín mái hiên, nhưng cái lạnh vẫn thấm qua lớp cẩm bào. Tô Quý phi ngồi trên cao, mặc áo phượng hoàng thêu chỉ vàng, đôi mắt phượng đảo qua tôi với vẻ khinh miệt.
“Lương viện Tạ thị, sao đến trễ vậy? Chẳng lẽ nhà vắng người cúng bái nên ngươi lề mề?” Giọng ả ngọt xớt, nhưng đủ cho mọi người nghe thấy.
Tôi không muốn gây sự, chỉ quỳ xuống hành lễ: “Quý phi nương nương tha tội.” Vẻ mặt tôi tỏ ra sợ hãi, nhưng trong lòng lạnh lùng.
Quý phi cười khẩy rồi nâng chén rượu, quay sang mọi người: “Hôm nay trời rét mướt, ta xin ra một vế đối, ai đối được sẽ có thưởng.” Ả nhìn tôi chằm chằm: “Hoa mai bị tuyết vùi, hương sắc còn đâu.”
Cả bàn im lặng. Tôi hiểu ngay – ả đang nói đến thân phận tôi: cha mất, gia tộc suy sụp, vào cung làm Lương viện quèn. Tôi giả vờ cắn móng tay, ấp úng: “Thiếp... thiếp nghe nói...” Rồi tôi cười ngây ngô: “Mặt trời lên sương tan, cành khô lại nở.”
Mọi người ồ lên, Quý phi nhíu mày. Câu đối của tôi chất phác, nhưng có ẩn chứa một điển tích xưa: một vị quan bị vu oan đã được minh oan sau khi triều đình thấy rõ sự thật. Với người thông minh, đó là một lời thách thức. Với kẻ ngốc, chỉ là câu nói vu vơ.
Quý phi không nắm được điển tích, cười nhạt cho qua. Nhưng tôi cảm nhận được một ánh mắt khác, sâu và lạnh, từ phía nam nhân ngồi ngoài hàng quan. Hắn ta không giống văn quan tầm thường: khí chất bức người, mắt như giếng sâu. Đó chính là Đô ngự sử Lâm Triệt, công thần trẻ tuổi nhất triều, nổi tiếng thanh liêm.
Tôi biết hắn từ lâu qua tin đồn, nhưng chưa từng gặp mặt. Hôm nay hắn ngồi dự tiệc, chắc vì là quan văn được mời đến. Ánh mắt hắn thoáng dừng trên tôi lâu hơn một chút, rồi chuyển hướng. Tôi thầm cảnh giác: người này không dễ qua mặt.
Tiệc tàn, mọi người lục tục rời đi. Tôi cố tình bước chậm lại, đến bên chiếc bàn đá, lặng lẽ thả chiếc trâm hoa mai xuống đất. Nó rơi nhẹ, kêu “keng” một tiếng.
Lâm Triệt đang đi trước, dừng lại, cúi người nhặt lên. Hắn nhìn tôi, tay đưa trả: “Vật của nương nương, xin cất kỹ.”
Tôi khẽ gật đầu, khi tay tôi chạm vào ngón tay hắn, tôi giật mình: dưới ngón trỏ có một vết chai dày – vết chai của người luyện kiếm. Nhưng hắn là văn quan, sao lại có vết chai này? Tôi cố giữ bình tĩnh, nhận lại trâm, cúi đầu: “Đa tạ Lâm đại nhân.”
Hắn không nói thêm, chỉ nhìn tôi thật sâu rồi quay đi. Tôi đứng đó một lúc, lòng dậy lên mối nghi ngờ. Vết chai đó khiến tôi nhớ đến một ký ức: hồi cha tôi còn sống, có một môn sinh luôn luyện kiếm bên cạnh dạy ông cách nhìn người. Cha tôi từng nói: “Hắn là một người tâm địa tốt, nhưng giấu giếm quá nhiều.”
Đêm đó, tôi ngồi trước gương đồng, tháo trâm ra lau chùi. Ngón tay tôi quét dọc thân trâm, chợt phát hiện một khe hở nhỏ. Tim tôi đập mạnh: cha tôi từng nói “khi không thể nhìn thấy điều gì, hãy lắng nghe điều đang chảy.” Tôi dùng móng tay bẩy nhẹ, ngăn trâm mở ra, một mảnh giấy mỏng rơi xuống.
Nét chữ nguệch ngoạc như chứa đựng sự vội vã: “Canh ba Ngự Hoa Viên – đến một mình nếu muốn biết chân tướng về lệnh tôn.”
Tôi sững sờ. Đây là chữ của ai? Kẻ nào biết tôi là con gái Tạ Hoằng Văn? Là bẫy hay cơ hội? Tôi gấp mảnh giấy, nắm chặt trong tay. Cha chưa bao giờ nói về chiếc trâm này. Nhưng chính lời hứa minh oan cho cha đã thôi thúc tôi. Tôi không thể bỏ qua bất cứ manh mối nào.
Ngoài song, cành mai trụi lá đung đưa. Tôi nắm chặt mảnh giấy: “Canh ba – kẻ ấy là ai? Thù hay bạn?”
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện