Chương 2/8 · Nguyệt Ảnh Trầm Cung
Tác giả: Em Sâu
Ánh trăng non vừa nhô khỏi rặng tường cung, đổ xuống Ngự Hoa Viên một thứ ánh sáng lạnh lẽo như nước giếng ngầm. Ta đứng tựa lưng vào gốc mai già, tay phải giấu trong tay áo, nắm chặt chuôi dao găm. Mảnh giấy trong trâm vẫn còn nóng hổi trong lòng bàn tay, nhưng sự thật về nó lại lạnh lẽo hơn cả gió đêm.
Canh ba đã điểm từ lâu, mà người hẹn ta vẫn chưa xuất hiện.
Ta híp mắt nhìn quanh. Bóng trúc đổ nghiêng, gió thổi xào xạc, không một bóng người. Có phải là bẫy? Ta tự hỏi, nhưng chân vẫn không rời. Cha từng nói: “Muốn biết sự thật, phải đối mặt với nó.” Ta đã đối mặt với quá nhiều thứ – tiếng đồn, ánh mắt khinh miệt, những bữa tiệc đầy cạm bẫy. Còn một kẻ đứng trong bóng tối thì có gì đáng sợ?
Đúng lúc ta tưởng mình đã bị lừa, một bóng người bước ra từ sau giả sơn.
“Tạ tiểu thư.”
Giọng nói trầm thấp, vang lên trong đêm khuya như tiếng vọng từ lòng đất. Ta khẽ run, nhưng cố giữ bình tĩnh.
Người đó quay lại, ánh trăng rọi thẳng vào gương mặt góc cạnh. Lâm Triệt – Đô ngự sử trẻ tuổi nhất triều đình, người đã nhặt chiếc trâm hoa mai cho ta trong bữa tiệc của Quý phi. Dưới ánh trăng, hắn có vẻ sắc lạnh hơn ban ngày, nhưng đôi mắt lại thoáng chút ấm áp kỳ lạ.
“Tạ tiểu thư.” Hắn chắp tay hành lễ, giọng trầm. “Tại hạ Lâm Triệt, học trò cũ của Tạ đại nhân.”
Ta lùi nửa bước, cảnh giác. “Lâm đại nhân nói vậy là sao? Thần thiếp chỉ là Lương viện nơi thâm cung, nào có gì gọi là tiểu thư? Người đã lầm rồi.”
Hắn nhìn ta, không vội đáp, mà rút từ trong ngực áo một cuốn sổ tay đã ố vàng. “Tạ đại nhân năm xưa có dạy tại hạ một câu: ‘Làm quan phải ngay thẳng như nét bút.’ Tạ tiểu thư, nàng còn nhớ không?”
Tim ta nhói lên. Câu nói ấy, cha ta từng lặp lại không biết bao nhiêu lần, mỗi khi ông ngồi phê án dưới ngọn đèn dầu. Mỗi lần ông nói, đôi mày ông lại nhíu lại, như thể ông đang phải đè nén điều gì đó.
“Cuốn sổ này…” Ta khẽ run giọng, cố giữ vẻ thản nhiên. “Sao lại ở trong tay ngươi?”
Lâm Triệt từ từ mở cuốn sổ, đưa về phía ta. Ánh trăng chiếu lên trang giấy vàng ố, lộ ra nét chữ nghiêng ngả quen thuộc. Ta cúi nhìn, kìm nén xúc động. Đúng là chữ của cha – những nét bút cứng cỏi, góc cạnh, nhất là ở chữ “nhân” luôn có một vết mực đặc trưng ở góc phải, do cha thường nhúng bút quá sâu.
“Sau khi thầy… mất, tại hạ đã lén giữ lại.” Lâm Triệt khép sổ lại, nhìn ta. “Suốt ba năm nay, tại hạ vẫn âm thầm điều tra. Và ta tin thầy bị oan.”
Ta nhìn hắn chăm chằm. Lời nói có vẻ thành khẩn, nhưng ta đã từng bị người thân nhất phản bội, nên sự nghi ngờ không dễ dàng tan đi. “Ngươi muốn ta tin? Làm sao ta biết được ngươi không phải là kẻ đã hại cha ta?”
Hắn không né tránh ánh mắt ta. “Tạ đại nhân từng dạy tại hạ: ‘Giữa nơi thâm cung, đừng tin bất cứ ai.’ Nàng nói đúng. Nhưng ta có chứng cứ.”
Hắn mở lại cuốn sổ, lật đến một trang giữa. Trên đó, cha ta đã viết nguệch ngoạc mấy dòng chữ nhỏ: “Ngày 12 tháng 3, phát hiện một khoản ngân lượng lớn chuyển qua Từ Ninh cung, người phụ trách là Tô Thịnh – đại quản gia của Quý phi. Nghi có liên quan đến việc mua quan bán tước. Cần điều tra thêm.”
“Mục này, ta đã đối chiếu với sổ sách của Bộ Hộ.” Lâm Triệt nói khẽ. “Tô Thịnh chính là tay chân thân tín của Tô Quý phi. Mà Tô Quý phi, người luôn tìm cách dồn ép nàng, lại có quan hệ mật thiết với một đại thần trong triều. Kẻ đứng sau tất cả – ta nghi là Thái hậu.”
Ta cắn môi. Những mảnh ghép vụn vặt bắt đầu khớp lại trong đầu: những lần Quý phi ngang nhiên vu oan, những lời xì xào trong cung, bóng dáng thái giám lén lút ghé qua từng cung điện. Tất cả đều có một điểm chung – bàn tay Từ Ninh cung.
“Nhưng tại sao cha ta lại bị hại?” Ta hỏi, giọng khàn đi.
Lâm Triệt trầm ngâm một lát rồi nói: “Bởi vì thầy đã phát hiện ra một điều động trời. Một kế hoạch không chỉ nhằm vào tiền bạc, mà còn nhằm vào ngai vàng. Thầy biết quá nhiều, nên họ phải làm thầy im lặng.”
Ta đứng lặng người, cảm giác như có một bàn tay bóp nghẹt lồng ngực. Bao năm qua, ta vẫn tự nhủ rằng cha vô tội. Nhưng giờ đây, khi nghe hắn nói ra, ta vẫn thấy đau đớn đến khó thở.
“Ngươi có bao nhiêu chứng cứ?” Ta cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
“Chưa đủ.” Hắn lắc đầu. “Nhưng nếu nàng giúp ta điều tra từ bên trong, ta có thể tìm ra bằng chứng then chốt.”
Ta nhìn hắn, chăm chú quan sát từng biểu cảm nhỏ trên gương mặt hắn. Hắn nói chuyện rất chắc chắn, không hề có vẻ do dự. Nhưng ta đã học được rằng những kẻ nguy hiểm nhất thường là những kẻ biết cách tạo niềm tin.
“Ta đồng ý trao đổi tin tức.” Ta nói, giọng lạnh dần. “Nhưng nếu ngươi lừa ta…”
Ta không nói hết câu, chỉ chậm rãi đưa tay ra, để lộ nửa lưỡi dao găm ánh lên dưới trăng.
Lâm Triệt nhìn ta, khóe môi bất giác nhếch lên một đường cong không rõ ý. “Ta không lừa nàng. Ta chỉ muốn bù đắp cho thầy.”
Đúng lúc ấy, từ xa vọng đến tiếng bước chân lộp cộp. Một toán tuần tra đang đi về hướng này. Ta thoáng giật mình, vội giấu dao đi, nhưng Lâm Triệt đã nhanh hơn – hắn nắm lấy cổ tay ta, kéo ta vào sau bụi trúc rậm rạp gần đó.
Khoảng cách giữa chúng ta gần đến mức ta có thể nghe rõ nhịp tim hắn. Hơi thở của hắn phả nhẹ bên tai, và ta nhận ra mùi hương kỳ lạ – mùi trúc xanh lạnh lẽo, vừa quen vừa lạ, thấm vào quần áo hắn. Ta cố ghìm nhịp thở, nhưng tim vẫn đập rộn ràng.
Bên ngoài, tiếng bước chân dần lớn hơn. Một tên lính nói với đồng đội: “Hình như ta vừa nghe thấy tiếng động.”
Ta đông cứng, không dám cử động. Mồ hôi lạnh bắt đầu chảy dọc sống lưng.
“Nếu bị phát hiện, nàng cứ nói là ra hoa viên ngắm trăng. Còn ta sẽ tự lo.” Lâm Triệt thì thầm cạnh tai ta, giọng như cắt qua màn đêm.
Ta lắc đầu, theo phản xạ nắm chặt góc áo hắn. Lạ thay, khoảnh khắc ấy, sự an toàn mà ta cảm nhận được từ hắn lại khiến ta sợ hãi hơn cả nguy hiểm. Bởi vì ta biết, một khi đã bắt đầu tin tưởng ai đó, thì khi họ phản bội, ta sẽ chết.
May thay, toán tuần tra lướt qua sau một hồi quan sát rồi đi tiếp. Khi tiếng bước chân xa dần, cả hai cùng thở phào. Lâm Triệt buông tay ta, lùi lại nửa bước, đôi mắt vẫn dõi theo ta.
“Tạ nương nương,” hắn hạ giọng, “nàng có biết kẻ đứng sau toàn bộ âm mưu này có thể không chỉ là Quý phi không?”
Ta nhíu mày: “Ý ngươi là…?”
“Thái hậu.” Hắn dứt khoát. “Bà ta nắm quyền từ sau khi tiên đế băng hà, và bà ta có lý do để muốn Tạ đại nhân im lặng. Nàng vào cung đã lâu, hẳn hiểu quyền lực của Từ Ninh cung.”
Ta không đáp, nhưng trong lòng nặng trĩu. Quả thực, trong thời gian ở trong cung, ta đã nhiều lần chứng kiến những chuyện kỳ lạ xung quanh Từ Ninh cung: những thái giám mang hộp đen đi vào lúc nửa đêm, những cung nữ đổi sang cung khác mà không ai giải thích, những mật chỉ được truyền ra mà không qua tay ai khác.
“Ta hiểu rồi.” Ta nhìn hắn, chợt nhận ra mình đã tin hắn nhiều hơn tưởng tượng. “Ngươi cẩn trọng. Nếu bị phát hiện, đừng liên lụy đến ta.”
Hắn gật đầu, đưa cho ta một mảnh ngọc bội nhỏ màu xanh nhạt. “Nếu gặp nguy hiểm, hãy cầm cái này đến Hạ Mã phường, tìm một tiệm thuốc tên là ‘Nhân Hòa Đường’ – chủ tiệm là người của ta. Nàng có thể nhờ hắn chuyển lời.”
Ta cầm lấy, hơi bất ngờ. “Vì sao ngươi lại tin ta đến vậy?”
Hắn khựng lại, rồi nói khẽ: “Bởi vì nàng là nữ nhi của thầy. Mà thầy ta – chưa bao giờ nhìn nhầm người.”
Rồi hắn quay đi, khuất bóng trong màn sương đêm. Ta đứng đó, tay nắm chặt mảnh ngọc còn vương hơi ấm, lòng rối bời. Mùi trúc xanh vẫn thoảng quanh, như một lời hứa chưa trọn.
Ta rời khỏi hoa viên, đi men theo tường cung về Trường Xuân cung. Gió đêm lạnh buốt, thổi bay tà áo. Ta cố gắng sắp xếp lại những gì vừa nghe được: cuốn sổ của cha, những dòng ghi chép, cái tên Tô Thịnh, bóng dáng Thái hậu. Tất cả như một mạng nhện dày đặc, và ta vừa bước chân vào trung tâm của nó.
Nhưng vừa bước đến cửa Trường Xuân cung, ta khựng lại.
Trên bậc đá lạnh lẽo, một cành mai bị bẻ gãy nằm chỏng chơ, vài cánh hoa còn sót lại rũ rượi như máu khô.
Ta đứng sững, mồ hôi lạnh túa ra sau lưng. Cành mai này – là lời đe dọa, hay là ám chỉ? Kẻ nào đã đặt nó ở đây? Kẻ nào biết ta vừa rời khỏi hoa viên?
Ta cúi xuống, nhặt cành mai lên. Vết bẻ còn tươi, nhựa cây chưa khô hẳn. Người đặt nó chắc chắn vừa rời đi không lâu. Nhưng tại sao lại là cành mai? Loài cây mà cha ta yêu thích nhất, là loài cây mà ta vừa đứng dưới để chờ người hẹn?
Trong đầu ta bỗng vang lên một giọng nói – giọng của người bạn thân năm xưa, người đã mỉm cười với ta lần cuối trước khi biến mất cùng bí mật của cha:
“Nguyệt Ảnh, đừng tin bất cứ ai. Ngay cả những người có vẻ tử tế nhất.”
Ta hít sâu một hơi. Nỗi sợ hãi ban đầu tan dần, thay vào đó là sự lạnh lùng quen thuộc – thứ đã giúp ta sống sót qua bao năm tháng trong cung.
Ta bước qua cành mai gãy, đẩy cửa bước vào cung. Trong phòng, ta đặt cành mai lên bàn, cạnh cuốn sổ của cha. Rồi ta ngồi xuống, lật từng trang sổ, mắt dừng lại ở dòng chữ cuối cùng cha viết:
“Án mạng không phải lúc nào cũng bắt đầu từ kẻ giết người. Nó bắt đầu từ nỗi sợ của kẻ đứng sau.”
Ta khép sổ lại, nhìn ra ngoài song cửa. Bóng đêm bao phủ khắp hoàng cung, nhưng trong lòng ta, một ngọn lửa đã được thắp lên.
“Cha, con sẽ không lùi bước.”
Cành mai gãy nằm im lìm trên bàn, như một lời thề im lặng.
Kẻ muốn ta sợ ư? Nhưng mạng ta từ lâu đã gửi vào thanh danh của cha.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện