Chương 8/8 · Nguyệt Ảnh Trầm Cung
Tác giả: Em Sâu
Nửa tháng sau, vết thương đã khô nhưng cơn đau vẫn còn âm ỉ mỗi khi trời trở gió. Tôi ngồi trong tẩm cung, lần ngón tay lên vết sẹo vai – nơi mũi trâm của Thái hậu từng xuyên qua. Cảm giác ấy như nhắc tôi rằng công lý phải trả bằng máu, và tình yêu cũng vậy.
Mỗi đêm, khi cung điện chìm vào tĩnh mịch, tôi lại nhớ đến bàn tay lạnh giá của cha, nhớ đến nụ cười hiền hậu trong giấc mơ. Cha đã minh oan. Kẻ thù đã bị trừng trị. Nhưng tại sao lòng tôi vẫn trống trải?
Ngọc Hân bưng chén thuốc vào, nhẹ nhàng đặt trên bàn:
– Nương nương, uống thuốc đi ạ. Ngự y dặn người phải uống khi còn ấm.
Tôi nhìn chén thuốc màu nâu sẫm, hít một hơi:
– Cứ để đó, lát nữa ta uống.
Ngọc Hân không rời đi, ngập ngừng rồi thì thầm:
– Nương nương, ngoài cung đồn rằng người sắp được phong làm Hoàng hậu. Có thật không ạ?
Tôi khẽ chạm vào vết sẹo qua lớp áo:
– Ngươi thấy sao?
– Nô tì thấy... – Ngọc Hân cắn môi, – nếu nương nương làm Hoàng hậu, sẽ khó khăn hơn nhiều. Nhưng nô tì tin người làm được.
Tôi mỉm cười, nhìn ra ngoài cửa sổ:
– Ta không chọn ngôi vị, nhưng nếu nó là công cụ để ta bảo vệ những gì còn lại, ta sẽ nhận.
Uống hết chén thuốc đắng nghét, tôi lấy một viên kẹo mứt mà Ngọc Hân chuẩn bị sẵn. Từ nhỏ, cha đã dạy tôi: “Trong cung, có những đắng cay phải tự mình nếm, nhưng cũng có những ngọt ngào nhỏ nhặt để tự thưởng cho mình.”
Hoàng đế đến vào lúc hoàng hôn buông. Chàng đứng trước cửa, bóng đổ dài trên nền gạch men lạnh. Không hầu hạ, không nghi thức, chỉ có một mình chàng – điều chưa từng xảy ra kể từ khi ta vào cung.
– Trẫm muốn nàng làm Hoàng hậu.
Giọng chàng trầm, nhưng ánh mắt kiên định. Tôi im lặng, mặt hồ không gợn sóng dù trong lòng dậy sóng. Hoàng hậu – ngôi vị mà bao nữ nhân thèm khát. Nhưng với tôi, nó như một chiếc lồng son phủ gấm.
– Thần thiếp chỉ là một Lương viện, sao dám nhận vinh sủng này? – Tôi cúi đầu, giọng run theo phép tắc.
– Nàng xứng đáng. Cha nàng đã minh oan, triều đình cần người thanh liêm, và trẫm... – Chàng ngập ngừng, rồi nói tiếp, – trẫm cần nàng bên cạnh.
Tôi ngẩng lên nhìn chàng. Lần đầu tiên, tôi thấy Hoàng đế không còn là một bậc quân vương uy nghi mà là một con người cô đơn. Trong mắt chàng có gì đó mong manh, như một đứa trẻ tìm kiếm sự che chở.
– Bệ hạ đang gặp nhiều áp lực từ triều chính?
Chàng gật đầu, thở dài:
– Thái hậu bị giam, nhưng phe cánh của bà vẫn còn trong triều. Bọn họ không dám công khai chống đối, nhưng luôn tìm cách cản trở mọi cải cách của trẫm. – Chàng nhìn tôi, – Trẫm cần một người có thể đối phó với những trò chốn hậu cung, và cũng hiểu biết về luật pháp để giúp trẫm xử lý đại sự.
Tôi hiểu. Đây không chỉ là ân sủng, mà là một cuộc giao kèo. Tôi nhớ lời cha dạy năm xưa: “Minh quân là người biết lắng nghe, nhưng cũng cần người dám nói sự thật.” Có lẽ đây là cách ta phò tá minh quân – không phải bằng kiếm, mà bằng trí tuệ.
– Thần thiếp tuân mệnh.
Chàng mỉm cười, nhẹ nhõm như trút được gánh nặng. Trước khi rời đi, chàng nắm tay tôi một lúc:
– Tạ khanh, trẫm tin nàng.
Khi Hoàng đế rời đi, tôi ngồi lặng trong bóng tối. Tay vô thức chạm lên vết sẹo. Nỗi đau ấy vẫn còn, nhưng không còn khiến tôi sợ hãi. Nó nhắc tôi rằng tôi còn sống, còn có người để bảo vệ.
Chiều hôm sau, Ngọc Hân báo tin Lâm Triệt xin vào cung từ biệt. Tôi vội đến Ngự Hoa Viên – nơi chúng tôi từng gặp nhau dưới ánh trăng, từng quỳ trong mưa, từng ôm nhau sau giông bão.
Chàng mặc thường phục, đứng dưới gốc mai trụi lá. Cánh mai rụng trắng cả lối đi. Trông chàng gầy hơn trước, nhưng ánh mắt vẫn sâu như giếng.
– Nguyệt nhi... – Chàng gọi khẽ, giọng khàn đi.
– Chàng đi thật sao? – Tôi nghe giọng mình run.
– Biên ải loạn lạc, ta nhận mệnh đi bình định. Đó cũng là cách ta chuộc lỗi với thầy, và với nàng.
Tôi muốn níu kéo, muốn bảo chàng ở lại, nhưng biết đó là điều không thể. Chàng là Lâm Triệt, là Đô ngự sử cương trực, là người mang nợ với cha tôi với quá khứ. Chuyến đi này có thể là cơ hội để chàng tìm lại chính mình.
Gió thổi qua, từng cánh mai rơi xuống vai chàng. Tôi đưa tay định phủi đi, nhưng rồi lại khựng lại. Khoảng cách giữa chúng tôi chỉ một gang tay, mà sao như cả một vực sâu.
– Ta nghe nói sắp phong hậu... – Chàng cất tiếng, phá vỡ sự im lặng. – Chúc mừng nàng.
Giọng chàng khô khốc, không giấu được sự chua xót. Tôi cúi đầu:
– Đó là mệnh lệnh của bệ hạ.
– Nàng bằng lòng chứ? – Chàng hỏi gặng, ánh mắt dò xét.
Tôi im lặng một lúc rồi đáp:
– Đó là cách ta bảo vệ giấc mơ của cha. Và cũng là cách ta giúp đỡ những người vô tội.
Lâm Triệt gật đầu, nhưng ánh mắt chùng xuống. Chàng rút từ tay áo một chiếc khăn trắng – chiếc khăn ngày nào tôi từng băng bó cho chàng, vẫn còn vết máu khô.
– Vật này, xin nàng giữ. Như giữ lời hứa của ta.
Tôi nhận lấy, đầu ngón tay chạm vào tay chàng. Hơi ấm truyền qua, như một lời hứa thầm. Những ngón tay của chàng khẽ lướt qua mu bàn tay tôi, rồi nhanh chóng rút lại.
– Nàng... có chờ ta không? – Chàng hỏi, giọng thấp đến mức gần như không nghe thấy.
Tôi mỉm cười, dù lòng quặn thắt:
– Ta luôn chờ.
Chúng tôi đứng đó, không nói gì, chỉ nhìn nhau. Gió thổi qua, cánh mai rụng đầy vai.
– Ta đi đây. – Chàng thì thầm, rồi quay lưng bước nhanh.
Tôi đứng lặng nhìn bóng chàng khuất sau rặng trúc. Chiếc khăn trên tay nặng như chì. Tôi không khóc, chỉ thì thầm: – Chàng đi đi, nhưng hãy nhớ... ta luôn chờ.
Đêm đó, tôi ngồi trong tẩm cung, trước ánh nến lay động. Bản tấu chương của Lâm Triệt vẫn còn trên bàn – chàng đã viết trước khi đi, xin phép triều đình cho phép điều binh ở biên ải. Đây là trọng trách, cũng là cơ hội để chàng lập công chuộc tội.
Tôi đọc lại từng dòng, cảm nhận nét chữ cứng cỏi của chàng. Có những chỗ mực bị nhòe, như thể chàng đã ngừng lại, đặt bút xuống, rồi lại cầm lên viết tiếp. Tại sao chàng không nói với ta? Tại sao phải lặng lẽ ra đi như vậy?
Ngọc Hân bưng trà vào, ngập ngừng:
– Nương nương, ngoài cung có người đưa thư này.
Tôi nhận lấy, xé nhanh. Trong thư chỉ có một dòng chữ: “Biên quan có biến, cần nàng. Ta sẽ trở lại.”
Tim tôi như ngừng đập. Chữ viết nguệch ngoạc, vội vã, như chính con người chàng. Biên quan có biến? Chiến sự? Hay có kẻ đang mưu đồ gì? Tôi gấp thư lại, giấu vào trong áo, rồi cầm bút chấm mực, phê lên tấu chương hai chữ: “Chuẩn.”
Nét bút run nhẹ, nhưng không hề do dự.
Đêm khuya, tôi mở cửa sổ. Ánh trăng lạnh nhưng sáng, chiếu rọi khắp cung điện. Tôi lần ngón tay trên vết máu đã khô của chiếc khăn, thì thào:
– Tình này, như trăng kia – lạnh mà sáng mãi.
Xa xa, một cánh chim bay về phía biên ải, như mang theo lời hứa của chàng.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện