Chương 7/8 · Nguyệt Ảnh Trầm Cung
Tác giả: Em Sâu
Bình minh hôm ấy hiếm hoi trong trẻo giữa mùa đông. Tôi đứng dưới tán mai trụi lá, tay nắm chặt tấu chương đã viết đi viết lại suốt đêm. Sương mai thấm ướt vai áo, nhưng lòng tôi không còn run rẩy như một năm trước.
Lâm Triệt khoác áo choàng đen bước đến, hơi thở hóa thành làn khói trắng. Chàng đứng sát bên tôi, ánh mắt nhìn về phía điện Thái Hòa xa xa.
— Sợ không? – Chàng hỏi, giọng trầm nhưng ấm.
Tôi lắc đầu, nhưng chính tôi cũng không chắc mình thành thật.
— Có chàng ở đây, ta không sợ.
Chàng nắm lấy tay tôi, hơi ấm truyền qua lớp vải gấm. Không lời nào thừa, chỉ một cái siết tay thật chặt. Tôi nhìn chàng, khẽ thì thầm:
— Dù kết cục thế nào, thiếp cũng không hối hận.
Chàng gật đầu, môi mím chặt. Trong khoảnh khắc ấy, tôi biết chàng hiểu tất cả.
— Đi thôi. – Chàng nói, tay vẫn giữ chặt tay tôi.
Chúng tôi cùng bước về phía điện Thái Hòa, nơi triều đình đang chờ đợi. Bầu trời đông lạnh giá, nhưng trong lòng tôi lại rực cháy một ngọn lửa mới.
*
Đại lễ Đông Chí diễn ra theo nghi thức hàng trăm năm nay. Triều phục đỏ rực, nghi trượng uy nghi, nhưng bầu không khí căng thẳng như dây đàn sắp đứt. Tôi đứng sau rèm, nhìn qua khe hở khi Thái hậu bước lên ngai, nụ cười hiền từ đặt trên đôi môi nếp nhăn.
Hoàng đế Cẩn Quân ngồi trên long ngai, gương mặt trẻ tuổi nhưng đã in hằn những suy tư. Chàng không phải kẻ ngốc, chỉ là bị che mắt quá lâu.
Đúng lúc ban ân xá cho các phạm nhân, một thái giám quỳ xuống, hai tay dâng một phong thư:
— Khởi bẩm bệ hạ, có tấu chương vô danh gửi đến Ngự sử đài.
Triều thần xôn xao. Ngự sử trung thừa buộc phải nhận lấy, mở ra đọc. Mặt ông biến sắc khi thấy bản sao mật lệnh có ấn của Từ Ninh cung. Ông đưa cho Hoàng đế. Cẩn Quân nắm chặt tờ giấy, đôi mày chau lại.
Tôi liếc nhìn Thái hậu. Bà vẫn mỉm cười, nhưng tay đặt trên thành ghế hơi siết lại. Một thoáng bất an hiện lên rồi biến mất.
— Đây là vật gì? – Hoàng đế lên tiếng, giọng lạnh.
— Thần xin cáo tội, tấu chương này... tố cáo Thái hậu nương nương. – Ngự sử trung thừa cúi đầu.
Cả triều đình như chìm vào im lặng. Tôi thấy Lâm Triệt đứng ở hàng quan văn, gương mặt điềm tĩnh không đổi sắc, nhưng tôi biết chàng đang dồn toàn bộ sự chú ý vào từng phản ứng.
*
Tin đồn lan nhanh hơn lửa rừng: "Hoàng đế bị ám sát tại lễ Đông Chí!" Từ trong cung, tiếng ồn ào vọng ra. Thái hậu đứng dậy, đôi mắt sắc như dao:
— Có chuyện gì? Sao ta không hay biết?
Bà vẫy tay gọi một thái giám, hạ mật lệnh điều cấm quân đến bảo vệ Từ Ninh cung. Tôi nhìn từ xa, khóe môi khẽ nhếch. Đúng như kế hoạch, bà tự biến mình thành kẻ phản loạn.
Khi cấm quân vừa kéo đến, Hoàng đế an toàn xuất hiện trước điện, khoác long bào, uy nghiêm:
— Mẫu hậu, sao vội vã điều quân như vậy? Trẫm vẫn khỏe.
Thái hậu ngẩn ra, rồi cười gượng:
— Ai bày đặt tin giả hại ta?
Nhưng đã quá muộn. Lâm Triệt khoan thai bước ra, chắp tay:
— Cấm quân đến Từ Ninh cung không có thánh chỉ, chẳng phải là mưu phản sao?
*
Thái hậu tái mặt, còn đang tìm lời chống chế. Tôi bước ra từ sau rèm, tay nâng bức thư gốc đã ố vàng. Tôi cúi người dâng lên Hoàng đế:
— Bệ hạ, đây là thư tay Thái hậu gửi Tô Quý phi, hẹn ngày chuyển vàng ra biên ải, chuẩn bị cho mưu đồ soán ngôi. Còn đây là mật lệnh ép cha thần thiếp nhận tội tham ô năm nào.
Tôi dâng thêm một phong thư nữa. Từng chữ, từng dấu ấn đều đã được tôi kiểm nghiệm.
Hoàng đế đọc, tay run, ánh mắt dần trở nên đao băng:
— Mẫu hậu, vì sao?
Thái hậu nhếch môi:
— Bức thư ấy là giả! Do kẻ này tạo ra để hãm hại ta!
Tôi đã chờ câu ấy. Tôi nhẹ giọng:
— Vậy xin Thái hậu cho đối chiếu nét chữ với bản ghi chép trong Nội các, còn có lời khai của Tô Quý phi nữa.
Tô Quý phi từ nãy vẫn đứng lặng, áo xanh tái nhợt. Nghe nhắc tới, nàng quỳ sụp, nước mắt giàn giụa:
— Bệ hạ, là Thái hậu ép thần thiếp làm! Thần thiếp không còn đường lựa chọn!
Thái hậu trừng mắt, nghiến răng:
— Đồ vô dụng!
*
Tiếng hô náo loạn, triều thần tranh cãi. Giữa lúc hỗn loạn, Thái hậu đột nhiên rút chiếc trâm vàng cài trên tóc, lao thẳng về phía Hoàng đế.
— Đi chết đi!
Tôi không kịp nghĩ. Cơ thể tôi lao đến, dang tay đẩy Hoàng đế sang một bên. Một cú đau nhói xuyên vai trái.
Máu bắn ra, nhuộm đỏ triều phục. Tôi ngã khuỵu, đầu gối đập mạnh xuống nền đá lạnh. Thái hậu còn định rút trâm đâm tiếp, nhưng Lâm Triệt đã bay tới, một chưởng đánh bật tay bà. Trâm vàng rơi, lăn dài trên sàn.
— Nguyệt nhi! – Chàng gầm lên, ôm lấy tôi.
Tôi nhìn thấy khuôn mặt chàng nhòe đi, chỉ còn cảm giác đau đớn và hơi ấm từ lòng bàn tay chàng. Thái hậu bị khống chế, miệng vẫn cười dữ dội:
— Chúng bay tưởng thắng rồi sao? Ta là Thái hậu, là mẫu thân của tiên đế!
Hoàng đế hốt hoảng bước tới, giọng run rẩy:
— Truyền ngự y! Mau truyền ngự y!
*
Máu vẫn ứa ra không ngừng. Tôi yếu ớt nhìn Lâm Triệt, rồi ánh mắt xa xăm như xuyên qua mái điện về phía bàn thờ cha trong tâm tưởng.
— Cha ơi... con gái... đã không hổ thẹn.
Tôi cảm thấy bàn tay chàng nắm chặt tay tôi, nghe tiếng chàng khàn đặc:
— Nguyệt nhi, đừng bỏ ta. Ta còn nợ nàng... cả một đời.
Tôi muốn cười, muốn nói rằng ta không hối hận, nhưng mắt nặng dần. Trong làn sương mờ, tôi thấy bóng dáng cha già hiện ra, mỉm cười hiền hậu. Rồi tất cả chìm vào bóng tối.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện