Chương 1/12 · Những nỗi đau ngủ quên
Tác giả: Sâu Yêu
Ba giờ sáng, tiếng chuông điện thoại xé toạc màn đêm như mũi kim đâm vào màng nhĩ. Trước khi nhấc máy, tay Phó Kỳ Nam theo thói quen đưa lên cổ tay - ngón trỏ và ngón cái xoay nhẹ núm đồng hồ. Kim giây chạy đúng ba vòng.
Giọng thở gấp gáp, non choẹt, như vừa chạy một quãng dài. Kỳ Nam nhận ra đứa trẻ ở đầu dây bên kia - A Kỳ, phụ việc tại tiệm sách cũ của Vũ Đình. Thằng bé mười sáu tuổi, chưa từng gọi anh vào giờ này.
Kỳ Nam không hỏi thêm. Anh buông máy, đứng yên bên cửa sổ. Ánh đèn đường hắt lên gương mặt góc cạnh, đôi mắt một mí sâu và tối. Mười năm. Anh đã trốn chạy thị trấn này suốt mười năm, và bây giờ, chỉ một cuộc gọi ba giây đã kéo anh trở lại.
Anh mặc chiếc sơ mi trắng, khoác áo măng tô mỏng, nhét vào túi một cây bút chì gọt sẵn - thói quen từ thuở điều tra hồ sơ cũ. Trên bàn làm việc, những tập tài liệu về tội phạm học vẫn mở ngổn ngang, nhưng tối nay không còn chỗ cho lý thuyết.
Chuyến xe đêm gần như trống không. Kỳ Nam ngồi cuối xe, nơi ánh đèn đọc sách leo lét phủ một mảng vàng trên tờ vé. Anh rút bút chì ra, vô thức vẽ lên mặt sau tấm vé một vòng xoáy nước - những nét cong lặp đi lặp lại, càng lúc càng đậm. Hồi nhỏ, Vũ Đình từng bảo dòng sông Dục giống một dải lụa xám. Nhưng anh chỉ nhìn thấy xoáy nước. Những gì bị dòng sông nuốt lấy đều tan vào những vòng xoáy ấy, bao gồm cả mẹ anh, và những lời thề im lặng.
Anh không ngủ. Cứ mỗi lần mí mắt sụp xuống, hình ảnh một người đàn ông tốt bụng bị còng tay lại hiện lên, rồi cảnh ông ta nằm bất động trên nền xi măng. Vụ án oan mười lăm năm trước - thứ đã cướp đi niềm tin vào công lý của cậu thiếu niên mười bảy tuổi, cũng là thứ đã khiến anh chọn con đường tâm lý học tội phạm.
Xe dừng ở bến đò Dục Hà lúc năm giờ sáng. Sương mù cuộn dày trên mặt sông, mang theo mùi bùn tanh và cỏ ướt. Thị trấn chưa thức giấc. Những mái ngói âm dương ẩm mốc, con đường đá xanh phủ rêu, tất cả vẫn y nguyên như ngày anh bỏ đi, chỉ có những tấm bảng quảng cáo mới và vài ngọn đèn đường là dấu vết của thời gian.
Kỳ Nam đi bộ dọc con dốc nhỏ, qua tiệm tạp hóa cũ của bà nội - giờ đóng cửa im ỉm - rồi rẽ vào ngõ cụt nơi tiệm sách Dạ Miên tọa lạc. Cửa tiệm dán chéo dải niêm phong vàng, dòng chữ "Hiện trường vụ án" in đỏ chói mắt. Anh dừng lại, ngón tay chạm nhẹ vào tấm gỗ lim đã bạc màu.
Qua khe cửa kính, mùi giấy cũ và máu khô lẫn vào không khí ẩm mốc. Bên trong tối om, nhưng nhờ ánh đèn đường, anh nhìn thấy trên sàn gỗ một tập ký họa dở dang vẫn mở ra. Nước mưa hay một chất lỏng nào đó đã làm nhòe vài trang, nhưng bức chân dung ở giữa vẫn rõ: một người đàn ông nằm ngửa, đôi mắt mở trừng trừng, và trên cổ tay trái, một vết sẹo hình lưỡi câu được nhấn đậm bằng bút chì 6B.
Kỳ Nam nín thở. Vết sẹo ấy - anh đã nhìn thấy nó trong đoạn miêu tả nhân chứng duy nhất của vụ án năm xưa. Nhưng làm sao Vũ Đình biết được? Trừ khi cô không chỉ vẽ lại xác chết, mà còn vẽ một chi tiết chỉ hung thủ hoặc người chứng kiến mới hay.
Anh vòng ra sau tiệm, nơi bức tường rêu phong và cánh cửa nhỏ dẫn vào kho sách. Ổ khóa đã cũ, nhưng chốt cửa bị cong - dấu vết của một lần cạy phá gần đây. Kỳ Nam lách vào, tiếng giày đế mềm không gây ra âm thanh. Anh quen với mọi ngóc ngách ở đây; thuở nhỏ, anh và Vũ Đình từng chơi trốn tìm giữa những kệ sách cao quá đầu.
Giờ đây, căn phòng đầy mùi tang tóc. Anh quỳ xuống cạnh tập ký họa. Những nét vẽ run rẩy nhưng chính xác, khuôn mặt nạn nhân hiện lên với vẻ sợ hãi đến méo mó. Trang cuối cùng, sát bìa cứng, một tờ giấy note nhỏ dán chặt vào. Kỳ Nam gỡ nó ra.
Dòng chữ viết bằng bút chì, nét xiêu vẹo, gần như in hằn xuống lớp giấy:
"Nó đã trở lại. Đừng để nó nhìn thấy anh."
Từ "nó" bị gạch đi, rồi viết lại, rồi lại gạch, tất cả ba lần. Như thể người viết vừa muốn chỉ thẳng vào nỗi sợ, vừa không dám gọi thành tên.
Kỳ Nam gấp tờ giấy bỏ vào túi áo. Ngón tay anh lạnh ngắt. Ngoài kia, tiếng bước chân loạt xoạt trên sỏi vang lên - một bóng người lướt qua khe cửa. Anh nín thở, lùi vào bóng tối của kệ sách cao nhất. Nhưng rồi bước chân cũng xa dần. Thị trấn này vẫn vậy: lặng lẽ, nhưng không bao giờ an toàn.
Anh nhìn xuống cổ tay mình. Kim giây đồng hồ vẫn đang chạy, tròn từng vòng, không đợi chờ ai.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện