Chương 2/12 · Những nỗi đau ngủ quên
Tác giả: Sâu Yêu
Cánh cửa phòng giam bật mở. Ánh đèn neon trắng bệch hắt thẳng lên gương mặt trắng nhợt của Vũ Đình. Cô ngồi trên sàn xi măng, lưng dựa vào tường, những ngón tay vẫn còn lem nhem vết mực chì khô. Hơi lạnh từ nền đất bốc lên, quyện vào mùi ẩm mốc và mùi khói thuốc ám từ bộ quần áo tù. Khi cửa vừa khép sau lưng Kỳ Nam, cô không khóc, không đứng lên, chỉ chậm rãi rút từ trong tay áo một tờ giấy gấp tư, đẩy qua song sắt.
Kỳ Nam bước lại gần. Ánh mắt anh dừng trên những ngón tay run rẩy của cô, rồi chầm chậm mở tờ giấy. Đó là một ký họa chân dung nạn nhân – người đàn ông chết trong tiệm sách Dạ Miên. Nét chì vẫn sắc gọn, như thể cô vừa vẽ xong giữa đêm. Nhưng điều khiến anh nheo mắt là một chi tiết nhỏ ở phía sau gáy: một vết sẹo cong hình lưỡi câu, được nhấn đậm hơn hẳn những nét còn lại. Đôi mắt của người trong tranh mở trừng trừng, nhưng chính vết sẹo ấy mới là thứ chiếm lấy mọi tiêu điểm.
Anh ngước nhìn Vũ Đình. Cô vẫn im lặng, chỉ hơi nghiêng đầu. Rồi cô từ từ nâng bàn tay trái lên, dùng ngón trỏ phải vạch một đường cong ngay lòng bàn tay mình – giống hệt vết sẹo trong tranh. Động tác dứt khoát, như lát dao cứa vào không khí. Xong, cô xoa mạnh lòng bàn tay vào ống quần, xóa nhòa nét vẽ tưởng tượng ấy, như thể chính cô cũng muốn xóa nó khỏi ký ức.
Kỳ Nam siết chặt mép tờ giấy. Trí nhớ anh lập tức lần về mười lăm năm trước – những trang hồ sơ mờ nhòe của vụ án oan năm ấy, lời khai của chú cô. Trong bản tường trình ghi rõ: hung thủ có một vết sẹo cũ sau gáy, vết sẹo mà chú cô nhìn thấy trước khi bị tấn công. Lúc đó, không ai tin. Bây giờ, nó lại hiện lên trên xác nạn nhân mới, như một chữ ký lạnh lùng của kẻ đã quen giết người.
“Em không vẽ lại từ trí nhớ đâu.” Vũ Đình đột ngột lên tiếng, giọng khàn đặc như mảnh sứ vỡ. “Em nhìn thấy nó đêm đó. Hắn cúi xuống xác chú Khang… rồi quay lại nhìn em.”
Kỳ Nam cúi sát song sắt. “Ai? Ai đã làm?”
Cô rút từ túi áo một mẩu bút chì ngắn, những ngón tay lại bắt đầu vẽ lên nền xi măng những đường nét không rõ hình thù. Nhưng lần này, nét bút không còn chính xác nữa – chúng run rẩy, gãy khúc. Khi đầu chì chạm đến phần cổ của hình nhân que cô phác thảo dưới sàn, nó đột ngột gãy, tạo ra một tiếng ‘tách’ khô khốc trong căn phòng lặng ngắt.
“Lục.” Cô thì thào. “Lục Minh Triết.”
Cái tên rơi xuống giữa họ như hòn đá ném vào mặt nước tù đọng. Kỳ Nam cảm thấy không khí quanh mình đông lại. Cái tên mà mẹ anh từng thì thầm trong một cuộc điện thoại cuối cùng, mà bà nội cấm anh nhắc đến, giờ vang lên từ chính miệng người con gái trước mặt. Đầu ngón tay cô vẫn run, làm gãy nốt nửa mẩu chì còn lại. Cô nắm chặt tay, các khớp ngón tay trắng bệch.
Kỳ Nam cố giữ giọng bình thản, nhưng hơi thở anh đã nặng hơn. “Cô biết hắn là ai từ trước.”
Vũ Đình ngước lên, đôi mắt hạnh nhân sũng một tầng sương mỏng. “Biết, và im lặng. Như chú em đã im lặng. Như cả thị trấn này im lặng.” Cô nhìn thẳng vào mắt anh, không hề né tránh. “Nhưng nó đã trở lại. Nó đứng đó, ngay trong tiệm sách của em, và nó nhìn thấy em vẽ nó.”
Anh nhớ tờ giấy nhỏ trong túi áo: “Nó đã trở lại. Đừng để nó nhìn thấy anh.” Thì ra đó không chỉ là lời cảnh báo – đó là một lời thú nhận. Cô đã nhận ra hung thủ ngay từ đầu, nhưng không dám gọi tên, sợ cái tên ấy sẽ đánh thức con quái vật thực sự.
“Tại sao em không khai với cảnh sát?”
“Vì cảnh sát trưởng Chu là con rể Lục Chính Đình.” Vũ Đình cười nhẹ, một nụ cười không chạm đến mắt. “Anh nghĩ chú em đã tự vẫn vì thiếu bằng chứng? Chú ấy bị đẩy xuống sông Dục, sau khi nói rằng mình sẽ tìm cho ra bằng chứng. Cái chết của chú là lời cảnh cáo. Em sống sót được đến giờ chỉ vì im lặng vẽ lại tất cả – như một lời nhắc mình không được quên.”
Kỳ Nam nhìn vào tập giấy vẽ dưới sàn. Những bức ký họa dở dang, những khuôn mặt méo mó, những vết sẹo lưỡi câu xuất hiện đi xuất hiện lại, trên những người khác nhau. Cô đã âm thầm ghi chép suốt mười lăm năm – không chỉ vụ án của chú mình, mà còn những cái chết đáng ngờ khác trong thị trấn. Tất cả đều có cùng một chữ ký.
Thời gian thăm giam sắp hết. Viên cai ngục gõ nhẹ lên cánh cửa sắt. Kỳ Nam lùi lại một bước, đầu óc quay cuồng với những mảnh ghép vừa được nối lại. Khi anh toan quay đi, Vũ Đình bất ngờ vươn tay qua song sắt, nắm chặt cổ tay anh – đúng vị trí chiếc đồng hồ. Những ngón tay cô lạnh ngắt như nước sông mùa đông.
“Kỳ Nam,” cô nói, giọng run run nhưng rành rọt, “có những thứ nên để nó ngủ yên. Em đã vẽ lại tất cả, và em ước gì mình có thể xóa nó đi.”
Cô buông tay. Nhưng trước khi rụt lại, cô nhét vào lòng bàn tay anh một mảnh giấy nhỏ, nhàu nát. Anh nắm chặt lấy nó, cảm nhận hơi ấm còn sót lại từ những ngón tay cô. Cánh cửa mở ra. Ánh đèn hành lang hắt bóng anh đổ dài trên nền xi măng. Anh bước ra ngoài, không quay đầu lại.
Dưới ánh sáng nhập nhoạng của sân đồn, Kỳ Nam mở mảnh giấy. Nét chữ xiêu vẹo, viết bằng đầu chì gãy: “Nhà thuyền cũ – km số 7.” Dòng sông Dục chảy qua km số 7, nơi có những căn nhà thuyền bỏ hoang từ hàng chục năm. Nơi mà người ta đồn rằng, nước sông nơi ấy sâu nhất, và cũng lặng nhất.
Anh nhét tờ giấy vào túi, bàn tay vô thức chạm lên mặt kính đồng hồ. Kim giây vẫn chạy, đều đặn, không vội vã. Nhưng lần đầu tiên sau mười năm, Phó Kỳ Nam cảm thấy từng nhịp đập của chính mình hòa vào tiếng tích tắc ấy, như một lời hẹn sẽ trở lại. Anh nhìn lên cửa sổ nhỏ của phòng giam, nơi bóng Vũ Đình vẫn ngồi bất động. Rồi anh rời khỏi đồn, bước vào màn đêm dày đặc của thị trấn Dục Hà.
Phía xa, dòng sông vẫn lặng lẽ chảy, nuốt trọn bóng tối vào lòng.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện