Chương 11/12 · Những nỗi đau ngủ quên
Tác giả: Sâu Yêu
Nắng sớm rọi qua cửa kính đầy bụi của tiệm sách Dạ Miên, những hạt bụi lơ lửng như tro tàn của một đám cháy đã tắt. Vũ Đình lặng lẽ pha một ấm trà, hương hoa nhài nhàn nhạt len vào không khí còn vương mùi ẩm mốc. Cô đặt tách trà trước mặt Kỳ Nam, không nói gì.
Anh cũng không nói. Những ngón tay chậm rãi tháo chiếc đồng hồ cũ trên cổ tay trái. Mặt kính có một vết nứt nhỏ chạy dọc từ số mười hai xuống số sáu, và kim giây đã dừng lại ở giây thứ ba. Anh đặt nó lên mặt bàn gỗ xước, giữa những vệt mực chì và vết cà phê loang lổ. Mười bảy năm. Lần đầu tiên cổ tay anh trần trụi dưới ánh sáng ban mai.
Vũ Đình nhìn chiếc đồng hồ, rồi nhìn anh. Đôi mắt hạnh nhân của cô không còn lớp sương mỏng như trước. Chúng khô ráo, tĩnh lặng, như mặt sông Dục sau cơn lũ. Cô với tay lấy tập ký họa, lật đến một trang trắng, và bắt đầu vẽ. Những nét chì sắc gọn cứa vào giấy, không phải để ghi lại nỗi đau, mà để xóa nó đi.
Kỳ Nam đứng dậy. Anh bước đến bức tường đối diện quầy sách – nơi từng dán đầy những tấm niêm phong vàng khè của cảnh sát. Lớp giấy đã được gỡ bỏ, để lộ mảng tường loang lổ vết máu khô đã ngả màu nâu sẫm. Anh lấy một chiếc bay nhỏ từ thùng dụng cụ Vũ Đình để sẵn, bắt đầu cạo từng mảng sơn bong tróc.
Tiếng cạo sột soạt đều đặn vang lên trong không gian yên ắng. Dưới lớp sơn cũ, bề mặt tường lộ ra màu trắng xám của vữa. Vũ Đình ngừng vẽ, bưng một xô nước ấm pha chút xà phòng, cùng anh lau sạch những vết bẩn. Bọt xà phòng tan ra, cuốn theo màu nâu đỏ, chảy thành dòng nhỏ xuống sàn gỗ. Cô quỳ xuống, dùng giẻ cọ rửa từng kẽ ván. Những ngón tay mạnh mẽ của cô miết mạnh, như thể muốn chà đi không chỉ vết máu, mà cả ký ức.
Họ làm việc trong im lặng suốt ba giờ đồng hồ. Chỉ có tiếng nước chảy, tiếng cọ rửa, và thỉnh thoảng tiếng giấy lật khi Vũ Đình dừng tay để ghi lại một góc nào đó trong sổ. Khi bức tường đã sạch bóng, nắng đã lên cao, rọi thành một ô vàng rực trên sàn gỗ ẩm.
“Vẽ gì lên đó nhỉ?” Vũ Đình lên tiếng, giọng cô nhẹ như gió thoảng qua bụi cỏ lau.
Kỳ Nam nhìn ra ngoài cửa sổ. Dòng sông Dục lấp lánh dưới ánh mặt trời, dòng nước đục ngầu phù sa vẫn cuộn chảy như bao năm. Nhưng hôm nay, anh không thấy nó đáng sợ nữa. Anh quay lại nhìn cô. “Dòng sông.”
Cô gật đầu, như thể đã chờ sẵn câu trả lời ấy. Cô mở thùng sơn dầu mà mình đã chuẩn bị từ hôm trước – những màu xám, xanh, nâu và một chút vàng nhạt. Họ không nói về bố cục hay ý tưởng. Cô bắt đầu từ góc trái, nơi dòng nước chảy vào, còn anh phụ cô pha màu, đưa cọ, lau những vệt sơn lem ra ngoài.
Bức bích họa dần hiện hình. Dòng sông Dục uốn lượn qua những triền cỏ lau, qua cây cầu đá cũ, qua những mái nhà thấp lè tè của thị trấn. Nhưng không chỉ có phong cảnh. Trên bờ sông, những con người nhỏ bé xuất hiện. Một người đàn ông đứng bên mép nước, tay cầm chiếc cúc áo. Một người phụ nữ ôm đứa trẻ, mắt nhìn về phía xa. Một bà lão chống gậy, lưng còng nhưng đầu ngẩng cao. Và ở góc phải, một bóng người mảnh khảnh ngồi vẽ, bên cạnh là một chàng trai đang xoay chiếc đồng hồ trên tay.
Khi Vũ Đình vẽ đến gương mặt của Lục Minh Triết – một khuôn mặt trẻ con, đôi mắt trống rỗng, và một giọt nước mắt duy nhất lăn trên má – tay cô run nhẹ. Nhưng cô không dừng lại. Cô vẽ tiếp, đặt hắn giữa những nạn nhân và những kẻ đồng lõa, tất cả cùng đứng bên dòng sông, như thể dòng nước sẽ cuốn trôi mọi ranh giới.
“Em không tha thứ cho hắn.” Cô nói, giọng khô khốc. “Nhưng em cũng không muốn hắn biến mất khỏi ký ức. Hắn là một phần của dòng sông này.”
Kỳ Nam không đáp. Anh chỉ lặng lẽ đặt tay lên vai cô, ngón tay chạm vào lớp vải thô ráp của chiếc áo sơ mi cũ. Cô không quay lại, nhưng bàn tay đang cầm cọ dừng lại một thoáng, rồi tiếp tục vẽ.
Chiều muộn, bức bích họa hoàn thành. Họ ngồi xuống bậc thềm trước tiệm sách, uống nốt ấm trà đã nguội lạnh. Gió từ sông Dục thổi vào mang theo mùi bùn và cỏ ẩm. Kỳ Nam nhìn xuống cổ tay trần của mình. Vết hằn của dây đồng hồ vẫn còn in trên da, một đường trắng mờ trên nền da rám nắng. Anh xoa nhẹ nó, không phải vì nhớ, mà vì muốn cảm nhận sự tự do.
“Anh không cần nó nữa sao?” Vũ Đình hỏi, mắt vẫn nhìn ra dòng sông.
“Không cần.” Anh đáp, giọng trầm và chậm. “Nó đã dừng lại đúng lúc rồi.”
Cô mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ, gần như không nhìn thấy. Cô đưa tay ra, chạm vào vết hằn trên cổ tay anh, đầu ngón tay lạnh và khô ráp vì sơn dầu. Anh không rụt tay lại. Họ ngồi như thế, lặng im, cho đến khi mặt trời lặn hẳn sau dãy núi phía tây.
Bóng tối bắt đầu buông xuống thì có tiếng gậy chống lộc cộc trên con đường đá trước tiệm. Bà nội Phó bước vào, dáng người nhỏ bé nhưng thẳng tắp, mái tóc bạc trắng búi gọn sau gáy. Trên tay bà là một phong thư màu ngà, mép thư được niêm phong bằng sáp ong đã ngả màu nâu sẫm.
Kỳ Nam đứng dậy. Anh nhận ra phong thư ấy – nó từng nằm trên bàn thờ mẹ, cạnh bức ảnh bà mỉm cười hiền hậu.
Bà nội không chào, không hỏi han. Bà chỉ đưa phong thư ra trước mặt anh, đôi tay nhăn nheo run run. “Còn một nỗi đau nữa, cháu có muốn đánh thức nó không?”
Anh đưa tay ra, nhưng bà không buông ngay. Những ngón tay bà siết chặt lấy mép thư, như thể sợ nó sẽ tan biến. “Mẹ con viết nó trước khi ra bờ sông. Bà đã không dám đọc, vì sợ những gì con bé để lại.”
Giọng bà khàn đặc, đứt quãng. Trong ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn dầu Vũ Đình vừa thắp, Kỳ Nam nhìn thấy những giọt nước mắt lại lăn trên má bà. Nhưng lần này, bà không quay mặt đi. Bà nhìn thẳng vào anh, đôi mắt đục mờ vì tuổi tác nhưng vẫn chứa đầy một nỗi đau chưa bao giờ nguôi.
Anh cầm lấy phong thư. Lớp sáp ong vỡ ra dưới ngón tay anh, rơi xuống sàn gỗ như những mảnh vụn của thời gian. Mùi giấy cũ và mùi gỗ đàn hương thoảng ra – mùi hương của mẹ. Anh không mở nó ra ngay. Anh chỉ nắm chặt nó trong tay, cảm nhận sức nặng của mười bảy năm im lặng.
Bà nội lùi lại một bước, chống gậy đứng bên cạnh Vũ Đình. Ba người họ im lặng nhìn ra dòng sông Dục đang chảy lặng lẽ dưới ánh trăng non. Dòng sông vẫn đục ngầu phù sa, nhưng đêm nay, lần đầu tiên, Kỳ Nam nhìn thấy những vì sao phản chiếu lấp lánh trên mặt nước.
Anh cúi xuống, nhìn phong thư trong tay. Nét chữ của mẹ trên bì thư đã phai mờ, nhưng vẫn đọc được: “Gửi Kỳ Nam – đọc khi con đã sẵn sàng.”
Anh đã sẵn sàng chưa?
Anh không biết. Nhưng lần đầu tiên sau mười bảy năm, anh không còn sợ câu trả lời.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện