Chương 10/12 · Những nỗi đau ngủ quên
Tác giả: Sâu Yêu
Hội trường nhà văn hóa đông nghẹt, người dân xì xầm hỗn loạn. Nhưng khi bà nội Phó chống gậy từng bước lên bục, tiếng lộc cộc trên sàn gỗ vang lên như nhịp đồng hồ đếm ngược, tất cả im phắt. Giọng bà run run nhưng rành rọt:
"Năm nay tôi tám mươi tuổi. Tám mươi năm sống bên dòng sông Dục, tôi đã chứng kiến biết bao nhiêu nỗi đau bị ném xuống dòng nước ấy. Hôm nay, tôi đứng đây để vớt chúng lên."
Kỳ Nam đứng lẫn trong đám đông phía sau, khuỷu tay chạm nhẹ vào cánh tay Vũ Đình. Cô không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm lên bà nội. Ánh đèn neon trên trần hắt xuống mái tóc bạc trắng của bà, mỗi sợi tóc như một sợi cước đã phai màu theo năm tháng. Bà mặc áo bông xanh sẫm, khuy áo cài đến tận cổ. Gậy trúc trong tay bà là thứ Kỳ Nam đã thấy từ hồi còn nhỏ – nó từng là gậy của ông nội, giờ nó gõ từng nhịp xuống sàn gỗ, như thể đang gõ cửa lương tâm từng người ở đây.
"Bà con đều biết chuyện thằng Minh Triết bị bắt tối qua," bà nói, giọng khản đặc nhưng không hề ngập ngừng. "Nhưng có lẽ ít người biết, đằng sau nó là một mạng lưới im lặng đã kéo dài hai mươi năm. Những vụ mất tích, những vụ tự tử, những vụ tai nạn giao thông... không phải tai nạn. Chúng là những vụ giết người được che đậy bởi chính quyền thị trấn này."
Tiếng xì xầm lại nổi lên. Có người hét: "Bà nói bậy!" Nhưng bà nội giơ tay lên, ngón trỏ khẳng khiu chỉ thẳng về phía Lục Chính Đình đang ngồi ở hàng ghế đầu, khuôn mặt tái nhợt dưới ánh đèn.
"Lục Chính Đình, ông đứng lên đi."
Lão ta không nhúc nhích. Hai viên cảnh sát tiến lại gần, nhưng lão bỗng bật cười, một tiếng cười khô khốc như tiếng cành cây gãy. Lão đứng dậy, chỉnh lại cà vạt, và chậm rãi bước lên bục. Không ai cản.
"Cảm ơn bà đã mở màn," lão nói, nụ cười vẫn trên môi nhưng mắt không hề cười. "Nhưng trước khi tôi bị bắt, tôi có một món quà nhỏ cho bà con đây."
Lão rút từ trong túi áo vest một tập tài liệu dày cộm, bọc trong bìa cứng màu nâu. Không ai kịp phản ứng, lão đã tung mạnh nó lên không trung. Hàng trăm tờ giấy, ảnh chụp, biên lai, phong bì rơi lả tả xuống sàn. Chúng phát ra tiếng loạt soạt như cánh dơi trong hang tối.
Một bức ảnh rơi ngay trước chân Kỳ Nam. Anh cúi xuống nhặt. Trong ảnh, một người đàn ông ông mặc áo khoác cảnh sát đang bắt tay với Lục Chính Đình, trên tay còn lại là một phong bì màu trắng. Khuôn mặt người đàn ông ấy rất quen – Chu Vĩ Khang.
Xung quanh, người dân bắt đầu cúi xuống nhặt những mảnh giấy. Những tiếng thở gấp vang lên, rồi tiếng kêu thất thanh. Một người phụ nữ trung niên hét lên: "Ông Lý! Cái này là sao?" Bà ta vung vẩy một tờ biên lai trước mặt chồng, nước mắt giàn giụa. Một người đàn ông khác gục xuống ghế, hai tay ôm đầu. Những tiếng chửi rủa nổi lên, rồi tiếng khóc, tiếng đập bàn.
Lục Chính Đình nhìn cảnh tượng ấy, mắt lão lấp lánh một thứ ánh sáng kỳ quặc. "Tất cả các người đều là đồng lõa!" lão gần như thét lên, giọng vỡ ra như thủy tinh. "Thị trấn Dục Hà này đứng vững là nhờ tôi! Mỗi cái bắt tay, mỗi cái gật đầu, mỗi sự im lặng của các người đều đã xây nên cái đế chế của tôi! Các người không có quyền phán xét!"
Bà nội Phó vẫn đứng đó, lưng thẳng như cây trúc. Bà không nhìn đám đông hỗn loạn, mà nhìn thẳng vào mắt Kỳ Nam. Trong đôi mắt đục mờ ấy, anh thấy một nỗi buồn không đáy. Không phải hối hận – mà là sự thừa nhận một sự thật còn đau đớn hơn. Bà cũng là một phần của sự im lặng ấy.
Kỳ Nam nhớ lại những đêm mưa, bà ngồi thắp nhang trước bàn thờ mẹ anh. Những câu nói úp mở, những lần bà nắm tay anh thật chặt mà không nói gì. Bà biết tất cả. Bà biết con trai mình – cha anh – đã hèn nhát thế nào. Bà biết mạng lưới ấy đã giết chết con dâu bà ra sao. Nhưng bà đã chọn im lặng, vì sợ rằng một khi đào sâu, cả gia đình sẽ tan nát.
Nhưng hôm nay, bà đứng đây. Cuối cùng bà đã phá vỡ bức tường im lặng ấy.
Lục Chính Đình bị hai cảnh sát khống chế, tay bị còng sau lưng. Khi bị dẫn đi, lão quay lại nhìn Kỳ Nam, nở một nụ cười cuối cùng.
"Mày nghĩ mày đã thắng à? Mày chỉ vừa mở hộp Pandora thôi. Những gì trong đó sẽ nhấn chìm cả cái thị trấn này."
Kỳ Nam không đáp. Anh chỉ nhìn xuống bức ảnh trong tay, rồi nhìn sang Vũ Đình. Cô cũng đang cầm một tờ giấy – một bức thư tay với nét chữ của chú cô, viết vội trước khi chết: "Nếu ai đọc được dòng này, xin hãy nói với Vũ Đình rằng chú xin lỗi..."
Cô lặng lẽ gấp nó lại, nhét vào túi áo. Đôi mắt cô ráo hoảnh, nhưng bờ vai run lên nhè nhẹ.
Trên sàn hội trường, những tấm ảnh vẫn văng tung tóe. Tiếng khóc, tiếng hét, tiếng bước chân hỗn loạn như một bản nhạc không có nhịp. Nhưng giữa tất cả, bà nội Phó vẫn đứng trên bục, lưng thẳng, gậy trúc trong tay. Bà từ từ quay xuống, chống gậy bước từng bước chậm rãi về phía cửa.
Không ai cản bà.
Khi đi ngang qua Kỳ Nam, bà dừng lại một thoáng. Bàn tay nhăn nheo đặt lên vai anh, siết nhẹ. "Con trai," bà thì thầm, giọng chỉ đủ cho mình anh nghe. "Bà biết con giận bà. Nhưng có những lúc, im lặng là cách duy nhất để sống sót."
Rồi bà bước tiếp, cánh cửa hội trường mở ra, ánh nắng bên ngoài hắt vào, soi rõ những giọt nước mắt lăn trên má bà. Những giọt nước mắt của một người đàn bà đã sống sót qua hai thập kỷ chỉ bằng cách nuốt nỗi đau vào trong.
Kỳ Nam nhìn theo bóng bà khuất dần sau cánh cửa. Anh không giận bà. Anh chỉ thấy lồng ngực mình thắt lại, như thể có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt trái tim.
Bởi anh hiểu rằng, ngay cả người dũng cảm nhất cũng có lúc phải cúi đầu.
Và những nỗi đau ngủ quên sẽ không bao giờ thực sự biến mất – chúng chỉ chờ một ngày như hôm nay, để trỗi dậy và thiêu rụi tất cả.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện