Chương 1/10 · Nợ tình báo thù - Bí mật của kẻ thù chung
Chương 1: Bí mật trong tập tài liệu
Tác giả: Sâu Yêu
Tập đoàn Minh Thị vào giờ tan tầm – khung cảnh hỗn loạn quen thuộc của một ngày làm việc căng thẳng. Những nhân viên vội vã ôm cặp lướt qua hành lang, tiếng giày cao gót lộp cộp trên nền đá hoa cương. Nhưng Lâm Vũ thì không vội.
Cô đứng trước cửa phòng họp tầng 12, tay cầm một tập tài liệu vừa nhặt được từ dưới gầm bàn – nơi mà lẽ ra không ai để ý. Ánh mắt cô lướt nhanh qua dòng chữ in đậm trên bìa: “Dự án Thanh Lâm – Hồ sơ mật.”
Một cái tên khiến tim cô thắt lại.
Thanh Lâm. Tập đoàn nhà họ Lâm.
Cô hít một hơi thật sâu, những ngón tay run nhẹ khi lật từng trang giấy. Bên trong là những số liệu tài chính, biểu đồ sụp đổ, và một cái tên được khoanh tròn bằng bút đỏ: Lâm Uyên.
Lâm Vũ cảm thấy chân mình như mềm ra. Chị gái cô... tại sao lại xuất hiện trong một tập tài liệu mật của Minh Thị? Tập đoàn này vốn chẳng liên quan gì đến cái chết của chị, đúng không?
“Cô đang làm gì ở đây?”
Giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn của cô. Lâm Vũ quay phắt lại, suýt đánh rơi tập tài liệu.
Trước mặt cô là Lãnh Minh Viễn – tổng tài tập đoàn Minh Thị. Hắn cao lớn, khí tràng mạnh mẽ trong bộ vest tối giản nhưng cắt may tinh xảo. Đôi mắt hắn sắc lạnh như lưỡi dao, ghim chặt vào cô.
“Tôi... tôi chỉ nhặt được nó dưới bàn, định mang trả phòng hành chính...” Lâm Vũ cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nhưng bàn tay cô đã siết chặt tập tài liệu đến mức các đốt ngón tay trắng bệch.
Lãnh Minh Viễn bước lại gần, mỗi bước chân của hắn như nặng trịch trên sàn. Hắn không nói gì, chỉ nhìn cô – một cái nhìn dài, như đang đọc vị từng suy nghĩ trong đầu cô.
“Em biết nội dung của nó?” Hắn hỏi, giọng khàn khàn, pha chút nguy hiểm.
“Không. Tôi chỉ mới thấy bìa.”
Hắn cười nhạt. Một nụ cười không hề chứa đựng sự ấm áp.
“Theo tôi lên phòng.”
Không đợi cô trả lời, hắn quay lưng bước đi. Lâm Vũ đứng đó, lòng đầy mâu thuẫn. Cô biết nếu đi theo, cô sẽ lao vào một cái bẫy. Nhưng từ chối cũng chẳng phải lựa chọn tốt hơn – hắn là sếp, và cô chỉ là một nhân viên thiết kế quèn.
Cô bước theo hắn.
Căn phòng rộng lớn, trang trí tối giản với gam màu đen và xám. Trên bàn làm việc là một chiếc máy tính, vài tập hồ sơ, và một chiếc đồng hồ cổ lạ mắt. Lãnh Minh Viễn ngồi xuống ghế, không thèm chỉ cho cô ngồi.
“Đóng cửa lại.”
Lâm Vũ làm theo, rồi đứng đối diện hắn, tay vẫn giữ chặt tập tài liệu. Khoảng cách giữa họ chỉ vài bước chân, nhưng áp lực từ hắn khiến cô cảm thấy như mình đang đứng trên bờ vực.
“Em biết tập tài liệu đó chứa gì, đúng không?” Hắn nói, giọng trầm xuống. “Đừng giả ngu với tôi. Em là nhân viên thiết kế, không phải người hành chính. Sao em lại xuất hiện ở tầng 12 vào giờ này?”
“Tôi có việc cần gặp trưởng phòng thiết kế...”
“Trưởng phòng thiết kế đã về từ hai tiếng trước.” Hắn cắt lời cô, mắt nheo lại. “Em nói dối không khéo lắm đâu, Lâm Vũ.”
Tim cô đập thình thịch. Hắn biết tên cô? Tất nhiên, hắn là tổng tài, nhưng việc hắn nhớ tên một nhân viên cấp thấp như cô...
“Tôi... tôi thực sự chỉ nhặt được nó.”
Lãnh Minh Viễn đứng dậy, bước vòng qua bàn, đến gần cô. Khoảng cách giữa họ thu hẹp lại chỉ còn vài chục centimet. Cô có thể ngửi thấy mùi nước hoa nam tính, pha chút khói thuốc.
Hắn giật lấy tập tài liệu từ tay cô, những ngón tay lướt qua tay cô khiến cô rùng mình.
“Em đã đọc nó rồi, đúng không?”
“Không.”
“Đừng nói dối.” Hắn cúi xuống, mặt hắn sát gần mặt cô, đôi mắt đen tối như muốn nuốt chửng cô. “Tôi biết em có chỉ số IQ cao, biết em quan sát tốt. Em đã thấy cái tên Lâm Uyên trong đó. Chị gái em.”
Lâm Vũ cảm thấy toàn thân lạnh toát. Hắn biết mọi thứ? Hắn biết chị gái cô?
“Anh... anh biết chị tôi?”
Lãnh Minh Viễn không trả lời ngay. Hắn lùi lại, quay người về phía cửa sổ, nhìn ra màn đêm thành phố đang dần buông xuống.
“Chúng ta sẽ nói về chuyện đó sau. Bây giờ, tôi có một đề nghị cho em.”
Hắn quay lại, tay cầm một tờ giấy – một bản hợp đồng. Hắn đặt nó lên bàn, đẩy về phía cô.
Lâm Vũ cúi xuống nhìn. Những dòng chữ ký tự ngắn gọn, nhưng nội dung lại khiến cô choáng váng: Hợp đồng nợ tình. Cô sẽ trở thành người tình giả của Lãnh Minh Viễn, tham gia vào các cuộc họp, các sự kiện xã giao, và thực hiện mệnh lệnh của hắn. Đổi lại, hắn sẽ giữ im lặng về việc cô “ăn cắp tài liệu” – một tội có thể khiến cô mất việc và bị truy tố.
“Anh điên rồi!” Lâm Vũ lùi lại, mắt mở to. “Tôi không ký cái thứ này.”
“Em sẽ ký.” Lãnh Minh Viễn nói chậm rãi, từng chữ như đóng đinh vào không khí. “Nếu không, em không chỉ mất việc. Tôi sẽ đảm bảo em không thể làm việc ở bất kỳ công ty nào khác trong thành phố này. Và em sẽ bị điều tra về tội ăn cắp tài liệu mật.”
“Anh không có bằng chứng!”
“Em nghĩ tôi cần bằng chứng à?” Hắn cười lạnh. “Chỉ cần một cú điện thoại, uy tín của em sẽ tan thành mây khói. Em sẽ không bao giờ tìm ra sự thật về chị gái mình.”
Lâm Vũ cắn môi, máu dâng lên vị giác. Cô ghét hắn, ghét cách hắn thao túng cô, ghét sự lạnh lùng trong mắt hắn. Nhưng cô cũng biết hắn nói đúng. Cô không có đường lui.
Cô cầm cây bút trên bàn, tay run rẩy. Cô đưa đầu bút chạm vào tờ giấy, sẵn sàng ký...
“Khoan đã.”
Giọng Lãnh Minh Viễn vang lên đột ngột. Hắn rút tờ giấy khỏi tay cô, khóe môi nhếch lên một nụ cười nguy hiểm.
“Em nghĩ ký là xong sao? Trò chơi chỉ mới bắt đầu.”
Lâm Vũ ngước lên nhìn hắn, đôi mắt đỏ hoe vì tức giận và tủi nhục. Cô không hiểu hắn muốn gì, nhưng cô biết một điều: cô vừa bước vào vòng xoáy nguy hiểm hơn nhiều so với cô tưởng.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
