Chương 2/10 · Nợ tình báo thù - Bí mật của kẻ thù chung
Chương 2: Hợp đồng nợ tình
Tác giả: Sâu Yêu
Căn phòng ám mùi gỗ đàn hương và sự lạnh lẽo. Lâm Vũ đứng lặng trước bức ảnh trên bàn làm việc, tay vẫn còn dư âm của cơn chấn động. Trong khung kính, chị gái cô - Lâm Uyên - đứng cạnh Lãnh Minh Viễn. Nụ cười trên môi chị rạng rỡ, khác hoàn toàn với vẻ mặt u ám của người đàn ông bên cạnh. Họ từng là một đôi sao? Máu dồn lên não cô. Chị của cô chưa bao giờ kể về hắn. Chưa bao giờ...
Bỗng nhiên, một hơi thở nóng hổi phả vào gáy. Tay ai đó siết chặt eo cô, kéo cô vào lồng ngực vững chãi. Giọng nói khàn khàn vang lên sát bên tai:
"Đừng động vào quá khứ, nếu không em sẽ hối hận."
Lãnh Minh Viễn. Hắn về lúc nào? Lâm Vũ cứng đờ, không dám quay lại. Hơi thở hắn đều đều, nhưng từng lời lại như lưỡi dao cứa vào da thịt cô. Cô cố giữ bình tĩnh, nuốt xuống nỗi sợ hãi đang trào dâng.
"Tôi chỉ tìm chìa khóa phòng vệ sinh thôi," cô nói, giọng cố làm ra vẻ vô tội.
"Thật sao?" Hắn cười khẩy, hơi thở vẫn phả vào gáy cô. "Con mắt của em không nói dối được ai đâu, Lâm Vũ. Em đang nhìn thấy thứ gì đó. Một bức ảnh cũ. Và em đang nghĩ gì?"
"Tôi không..."
"Đừng nói dối." Hắn siết tay chặt hơn, ép cô sát vào ngực mình. "Tôi biết em nhìn thấy ảnh chị gái em. Tôi biết em đang nghi ngờ. Và tôi cũng biết..." Hắn ngừng lại một lúc, giọng đột nhiên trở nên mệt mỏi: "...em sẽ không bao giờ hiểu được toàn bộ câu chuyện."
"Vậy thì nói tôi nghe đi," Lâm Vũ thì thầm, quay đầu lại nhìn hắn. Ánh mắt cô sắc bén, không hề yếu đuối. "Nếu ông chủ Lãnh đã muốn tôi làm 'bạn gái hợp đồng', thì ít nhất tôi có quyền biết mình đang bước vào cái hố sâu nào chứ?"
Lãnh Minh Viễn nhìn cô, đôi mắt hắn tối sầm, có chút gì đó như đau đớn, nhưng rồi nhanh chóng bị thay thế bằng sự lạnh lùng. Hắn thả tay khỏi eo cô, bước đến bàn làm việc, nhặt bức ảnh lên, nhìn nó một cách chăm chú như thể đang nhìn vào ký ức xa xăm.
"Chị em là người tôi từng trân trọng nhất," hắn nói, giọng trầm xuống. "Nhưng quá khứ là quá khứ. Có những thứ càng đào bới càng đau. Em nên tập trung vào hiện tại đi."
"Hiện tại là gì? Một hợp đồng nợ tình?" Lâm Vũ mỉa mai, nhưng trong lòng cô bắt đầu nảy sinh một nỗi hoài nghi lớn hơn. Hắn đau đớn khi nhắc đến chị cô... tại sao? Nếu hắn thực sự có tội, tại sao lại có thể hiện sự đau đớn đó?
"Đúng vậy," Lãnh Minh Viễn đặt bức ảnh xuống, quay lại đối diện với cô. "Một hợp đồng nợ tình. Em sẽ sống ở đây, trong biệt thự này. Mỗi ngày, em sẽ đi làm cùng tôi, về nhà cùng tôi, tham dự các sự kiện cùng tôi. Em sẽ đóng vai người yêu của tôi. Đổi lại, tôi sẽ nuôi em, trả nợ cho gia đình em, và..." Hắn nheo mắt, "...giữ bí mật về những gì em biết."
"Bí mật gì?" Lâm Vũ hỏi, cố kìm nén cơn giận.
"Bí mật về tập tài liệu mà em vô tình nhặt được, Lâm Vũ." Hắn cười, nụ cười lạnh lẽo như băng. "Em nghĩ em có thể mang nó đi đâu? Em nghĩ em có thể kể với ai? Tôi đảm bảo, em sẽ không sống nổi 24 giờ nếu để lộ ra ngoài."
Lâm Vũ run lên, nhưng không phải vì sợ. Cô giận. Giận vì bị thao túng, giận vì không thể làm gì hơn. Cô nhìn vào mắt hắn, tìm kiếm một tia nhân tính, nhưng chỉ thấy một vực thẳm không đáy.
"Được," cô nói, giọng run nhẹ, nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh. "Tôi ký hợp đồng. Vì tôi không có lựa chọn nào khác."
"Em có lựa chọn," Lãnh Minh Viễn nói, tay hắn đưa ra một tờ giấy trắng, trên đó đã in sẵn các điều khoản. Lâm Vũ liếc nhìn, thấy mỗi dòng chữ đều như những xiềng xích trói buộc cô. "Em có thể chọn ký, hoặc chọn đối mặt với hậu quả. Tôi sẽ không ép em."
"Không ép?" Lâm Vũ bật cười chua chát. "Ông chủ Lãnh nói vậy mà không thấy mỉa mai sao?"
Hắn không trả lời, chỉ đẩy tờ giấy về phía cô. Lâm Vũ cầm lấy, đọc từng dòng một. Mỗi chữ như một nhát dao cứa vào lòng tự trọng của cô.
"Điều 1: Danh nghĩa người yêu hợp đồng. Không có quyền từ chối các yêu cầu xã giao, bao gồm cả việc xuất hiện cùng nhau tại các sự kiện, các bữa tiệc..."
"Điều 2: Sống chung dưới một mái nhà. Có quyền riêng tư tối thiểu, nhưng không được mang người lạ vào biệt thự..."
"Điều 3: Thời hạn hợp đồng là 1 năm, nếu vi phạm bất kỳ điều khoản nào, phải bồi thường 10 triệu tệ..."
"Mười triệu tệ?" Lâm Vũ trợn mắt. "Tôi không có tiền!",
"Thì đừng vi phạm," Lãnh Minh Viễn nhẹ nhàng đáp, nhưng trong giọng nói có chút thích thú.
Lâm Vũ nghiến răng, cầm bút lên. Cô nhìn vào tờ giấy, nhìn vào tên mình sắp được ký dưới dòng chữ đó. Một bước đi không thể quay đầu lại. Nhưng cô có lựa chọn nào đâu? Bỏ trốn? Hắn sẽ tìm ra cô ngay lập tức. Chống đối? Hắn có thể hủy hoại cô và cả gia đình cô trong một ngày.
Cô ký tên mình vào hợp đồng, từng nét chữ như chạm khắc lên da thịt.
"Đưa tôi xem phòng," cô nói, giọng khô cứng.
Lãnh Minh Viễn nhìn tờ giấy, rồi nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười không rõ ý nghĩa. Hắn cất tờ giấy vào ngăn kéo bàn, rồi quay sang cô, dang rộng tay:
"Đây là nhà của em rồi, Lâm Vũ. Chào mừng em đến với thế giới của tôi."
Cảm giác như một cái bẫy đang đóng lại sau lưng. Lâm Vũ không nói gì, chỉ lặng lẽ bước theo hắn ra khỏi phòng làm việc, xuống những bậc cầu thang dát đá cẩm thạch, vào một căn phòng ngủ rộng lớn, sang trọng đến mức xa lạ.
"Đây là phòng của em," Lãnh Minh Viễn nói, chỉ vào căn phòng với chiếc giường lớn, rèm cửa màu kem, và một ban công nhìn ra khu vườn. "Nếu cần gì, cứ gọi người giúp việc."
"Cảm ơn," Lâm Vũ lạnh nhạt, bước vào phòng và đóng cửa lại. Cô dựa lưng vào cánh cửa, thở ra một hơi dài. Toàn thân cô run lên vì giận dữ và bất lực.
Cô nhìn quanh căn phòng. Mọi thứ đều được sắp đặt một cách tinh tế, nhưng với cô, đó chỉ là một nhà tù được trang trí lộng lẫy. Cô bước đến ban công, mở cửa kính ra, hít thở không khí đêm lạnh. Bầu trời tối đen, không một vì sao, như tâm trạng cô lúc này.
Bỗng nhiên, điện thoại reo. Một số lạ. Cô nghe máy.
"Lâm Vũ, em có biết em vừa ký vào cái gì không?" giọng nói quen thuộc của Diệp Thanh vang lên, đầy lo lắng.
"Em biết, chị Thanh," Lâm Vũ thì thầm, giọng nghẹn ngào. "Nhưng em không có lựa chọn."
"Đồ ngốc," Diệp Thanh nói, giọng chùng xuống. "Em có biết Lãnh Minh Viễn là ai không? Hắn không chỉ là tổng tài tập đoàn Minh Thị. Hắn là một kẻ thao túng, một kẻ có cả một quá khứ đen tối mà không ai dám đụng vào. Em đang chơi với lửa đấy."
"Em biết," Lâm Vũ nói, nhìn vào bóng tối bên ngoài. "Nhưng em nhất định phải tìm ra sự thật về chị em. Cho dù có phải chơi với lửa, em cũng không sợ."
Cô dập máy, nhìn chăm chú vào chiếc đồng hồ trên tay. Đêm đầu tiên trong biệt thự của Lãnh Minh Viễn. Một đêm dài và lạnh lẽo. Nhưng trong lòng cô, một ngọn lửa đang cháy: ngọn lửa của sự thật, của sự trả thù, và cũng là ngọn lửa của một tình cảm mơ hồ nào đó mà cô chưa dám gọi tên.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
