Chương 10/10 · Nợ tình báo thù - Bí mật của kẻ thù chung
Chương 10: Đoàn viên
Tác giả: Sâu Yêu
Buổi chiều thu, nắng vàng như mật ong trải dài trên thảm cỏ xanh mướt của khu biệt thự Minh Thị. Những dải lụa trắng được thắt nơ trên lối đi, gió nhẹ lay động những cánh hoa hồng trắng rải rác trên lối. Khách khứa đã ngồi đầy đủ, tiếng nói chuyện rì rầm hòa cùng tiếng đàn piano du dương từ dàn nhạc giao hưởng.
Lâm Vũ đứng trước gương trong phòng thay đồ, mặc chiếc váy cưới màu trắng tinh khôi – đơn giản nhưng thanh lịch, không quá cầu kỳ. Cô nhìn vào mắt mình trong gương, thấy một người phụ nữ bình thản, không còn những tia lo sợ hay oán hận.
Diệp Thanh bước vào, tay cầm một hộp nhỏ. Cô ấy mặc chiếc váy hồng phấn, tóc búi cao, trông thật dịu dàng.
"Vũ, em có một món quà nhỏ." – Diệp Thanh đặt hộp lên bàn, mở nắp, bên trong là một chiếc lắc tay bạc, nhẹ nhàng và tinh tế.
Lâm Vũ quay lại, mỉm cười:
"Thanh… em không cần phải…"
"Em biết. Nhưng chị muốn tặng nó cho em." – Diệp Thanh lấy chiếc lắc ra, đeo vào tay Lâm Vũ.
"Nó là của mẹ chị. Bà bảo rằng phụ nữ cần một thứ gì đó giữ chân họ với mặt đất, khi họ bay quá cao. Em đã bay qua quá nhiều sóng gió rồi. Giờ là lúc đáp xuống."
Lâm Vũ cúi xuống nhìn chiếc lắc. Những đường nét uốn lượn, mềm mại, như những vòng tay ôm lấy cổ tay cô. Cô cảm thấy nghẹn ngào.
"Cảm ơn chị. Em… em sẽ giữ nó."
Diệp Thanh lau nhanh khóe mắt:
"Đừng làm hỏng lớp trang điểm. Anh ta đang đợi em ở cuối lối đi."
Lâm Vũ nhìn ra cửa sổ. Dưới ánh nắng vàng, Lãnh Minh Viễn đứng dưới giàn hoa trắng, mặc bộ vest đen tuyền, cao ráo và lạnh lùng như một bức tượng. Nhưng khi nhìn thấy cô bước ra từ cánh cửa, khóe môi hắn cong lên – một nụ cười ấm áp, không còn sự nguy hiểm thường ngày.
Lâm Vũ bước chậm trên thảm cỏ, tay nắm chặt bó hoa hồng trắng. Cô nghe tiếng tim mình đập, nhưng không phải vì hồi hộp, mà vì hạnh phúc. Từng bước chân đưa cô qua một năm đầy bão tố.
Khi đến nơi, Lãnh Minh Viễn đưa tay ra. Lâm Vũ đặt tay mình vào lòng bàn tay hắn. Hắn siết nhẹ, như muốn nói: Anh ở đây, và sẽ không bao giờ rời xa em nữa.
Nghi lễ bắt đầu. Những lời chúc phúc, những câu hỏi quen thuộc. Nhưng khi người chủ hôn hỏi: “Lâm Vũ, em có đồng ý…” – thì cô cắt ngang:
"Chờ một chút."
Mọi người ngạc nhiên. Lãnh Minh Viễn nhíu mày, lo lắng nhìn cô.
Lâm Vũ rút từ trong váy cưới ra một phong bì cũ, màu nâu, gấp gọn gàng. Cô mở ra, bên trong là lá thư của Lâm Uyên.
"Tôi muốn đọc một lá thư." – Cô nói, giọng run nhẹ.
"Của chị tôi, Lâm Uyên. Chị ấy gửi cho tôi và anh ấy, trước khi ra đi."
Không gian yên lặng đến mức có thể nghe tiếng gió thổi qua những cánh hồng.
Lâm Vũ đọc:
“Gửi Vũ yêu quý và Minh Viễn, Nếu em đọc được lá thư này, có lẽ chị đã không còn trên đời nữa. Chị muốn em biết rằng mọi lựa chọn của chị đều là tự nguyện. Đừng trách Minh Viễn. Đừng trách bất kỳ ai. Cuộc đời này có những thứ ta không thể kiểm soát, nhưng tình yêu – đó là điều duy nhất ta có thể tự chọn. Chị yêu Minh Viễn, yêu bằng cả trái tim. Nhưng số phận đã không cho chị cơ hội để sống trọn vẹn với tình yêu đó. Em thay chị, được không? Hãy sống hạnh phúc, đừng để thù hận hủy hoại cuộc đời em. Chị đã đi qua con đường đó, và nó chỉ dẫn đến bóng tối. Chị tha thứ cho tất cả. Và chị biết em cũng sẽ tha thứ. Vì chị yêu em – người em gái bé nhỏ của chị.”
Nước mắt Lâm Vũ lăn dài trên má. Cô gấp lá thư lại, đặt lên ngực, nơi trái tim mình.
Lãnh Minh Viễn nắm chặt tay cô. Hắn không nói gì, nhưng ánh mắt hắn nói tất cả.
"Em đồng ý." – Lâm Vũ nói, nhìn thẳng vào mắt hắn.
"Em đồng ý làm vợ anh, sống hạnh phúc, và không bao giờ để quá khứ ngăn cản nữa."
Sau lễ cưới, khi khách khứa đã dùng tiệc và những điệu valse đầu tiên đã được nhảy, Lãnh Minh Viễn và Lâm Vũ cùng đi đến một góc sân, nơi một tấm bảng lớn được phủ vải đỏ.
Lâm Vũ kéo tấm vải, để lộ dòng chữ: “QUỸ TỪ THIỆN LÂM UYÊN – Vì một tương lai không bạo lực và thù hận.”
Tiếng vỗ tay vang lên. Lâm Vũ mỉm cười, nhưng mắt cô ửng đỏ.
"Chúng tôi thành lập quỹ này để giúp đỡ những người phụ nữ và trẻ em là nạn nhân của bạo lực gia đình và xã hội." – Cô nói trước micro.
"Để tưởng nhớ chị tôi, người đã không được sống trong tình yêu như chúng tôi hôm nay."
Lãnh Minh Viễn đứng cạnh, tay đặt lên vai cô. Hắn thì thầm:
"Chị ấy sẽ tự hào về em."
Lâm Vũ dựa vào hắn, cảm nhận hơi ấm từ thân thể rắn chắc ấy. Mọi âm mưu, đấu đá, nước mắt – tất cả đã qua. Chỉ còn tình yêu và hy vọng.
Trên bản tin thời sự tối, giọng phát thanh viên đều đều:
“Tạ Hạo Nhiên, nguyên Chủ tịch tập đoàn Hạo Nhiên, vừa bị Tòa án Nhân dân tuyên án chung thân vì các tội danh lừa đảo chiếm đoạt tài sản, cố ý gây thương tích, và giết người. Đây là bản án thích đáng sau hơn mười năm âm mưu thao túng thị trường tài chính và gây ra cái chết của nhiều người vô tội.”
Lâm Vũ tắt TV, ngồi xuống ghế sofa. Lãnh Minh Viễn quay từ bếp ra, tay cầm hai tách trà.
"Em sao thế?"
Cô lắc đầu:
"Em không sao. Chỉ… thấy nhẹ nhõm. Mọi thứ đã kết thúc rồi."
Hắn đặt tách trà xuống, ngồi cạnh cô, kéo cô dựa vào ngực mình.
"Ừ. Không còn gì phải lo nữa."
Buổi tối, sau khi mọi khách khứa ra về, Lâm Vũ và Lãnh Minh Viễn cùng lên sân thượng của biệt thự. Thành phố phía dưới lung linh ánh đèn, và phía xa, mặt trời đang lặn sau những tòa nhà, nhuộm cả bầu trời thành màu cam và hồng.
Họ đứng cạnh nhau, im lặng. Gió thổi nhẹ qua mái tóc của Lâm Vũ, cuốn đi những mệt mỏi và đau thương.
Lâm Vũ tựa đầu vào vai Lãnh Minh Viễn, khẽ nói:
"Anh nghĩ chị ấy có tha thứ cho chúng ta không?"
Lãnh Minh Viễn hôn lên trán cô. Hơi ấm từ môi hắn lan tỏa trên làn da mát lạnh của cô.
"Chị ấy chưa bao giờ trách chúng ta. Chị ấy chỉ muốn em được sống thật với trái tim mình."
Hoàng hôn buông xuống, hai cái bóng hòa làm một. Những vết thương lòng cuối cùng cũng lành. Trang cuối cùng của câu chuyện không được khép lại bằng nước mắt, mà bằng một nụ cười.
Lâm Vũ nhắm mắt, cảm nhận nhịp tim của Lãnh Minh Viễn. Cô biết, từ nay, không còn bí mật nào ngăn cách họ nữa.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
