Chương 9/10 · Nợ tình báo thù - Bí mật của kẻ thù chung
Chương 9: Tái Sinh Sau Bi Kịch
Tác giả: Sâu Yêu
Chín ngày. Kể từ khi Lãnh Minh Viễn được đưa vào phòng cấp cứu, Lâm Vũ chưa một lần rời khỏi hành lang bệnh viện.
Cô ngồi trên ghế nhựa cứng, mắt đỏ hoe, nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng hồi sức tích cực. Bác sĩ nói ca phẫu thuật thành công, viên đạn đã được lấy ra, nhưng tổn thương quá nặng, hắn vẫn trong tình trạng nguy kịch. Câu nói của vị bác sĩ ngày hôm đó như vẫn còn văng vẳng trong đầu cô: “Chúng tôi đã cố gắng hết sức… nhưng mọi chuyện còn phụ thuộc vào ý chí của bệnh nhân.”
Cô nắm chặt tay, móng tay bấu sâu vào lòng bàn tay. Đau đớn. Nhưng nỗi đau thể xác chẳng là gì so với nỗi sợ hãi đang bóp nghẹt trái tim cô.
Chín ngày. Cô không ăn, không ngủ. Diệp Thanh nhiều lần mang đồ ăn đến, ép cô phải nuốt vài miếng, nhưng Lâm Vũ chỉ lắc đầu.
“Cậu phải giữ sức,” Diệp Thanh nói, giọng nghẹn ngào, “nếu cậu ngã, ai sẽ lo cho anh ấy?”
Lâm Vũ nhìn bạn, môi run run. “Tôi không thể ăn, Thanh à. Mỗi lần tôi nuốt, tôi lại nghĩ đến máu trên tay mình. Máu của anh ấy.”
Diệp Thanh ngồi xuống bên cạnh, kéo tay Lâm Vũ đặt vào lòng mình. “Anh ấy sẽ ổn thôi. Anh ấy mạnh mẽ lắm.”
Lâm Vũ gật đầu, nhưng nước mắt cứ thế lặng lẽ rơi.
Hồi chuông điện thoại phá tan màn đêm tĩnh mịch. Lâm Vũ giật mình, vội vàng bắt máy. Đầu dây bên kia là giọng của luật sư riêng của Lãnh Minh Viễn – ông Trương Huy.
“Cô Lâm, xin lỗi đã làm phiền. Nhưng tôi cần báo cáo với cô một việc gấp. Ngài Lãnh đã ủy quyền cho cô làm người đại diện tạm thời trong thời gian ông ấy điều trị. Sáng mai có cuộc họp hội đồng quản trị bất thường, Tạ Hạo Nhiên đã chỉ định người đến tham dự. Cô cần có mặt.”
Lâm Vũ siết chặt điện thoại. “Tôi biết rồi. Cảm ơn ông.”
Cô nhìn Lãnh Minh Viễn qua ô kính phòng hồi sức. Hắn nằm đó, xanh xao, gầy rộc, nhưng khuôn mặt vẫn giữ vẻ kiên định. Cô đã hứa với hắn – sẽ chiến đấu.
Cô đứng dậy, lau nước mắt, chỉnh lại trang phục. Cô không thể yếu đuối. Không phải lúc này.
Phòng họp tập đoàn Minh Thị sáng hôm đó tràn ngập căng thẳng. Các cổ đông ngồi đầy đủ, khuôn mặt ai cũng nặng nề. Một số người nhìn Lâm Vũ với ánh mắt khinh miệt, kẻ khác tỏ ra tò mò.
“Cô Lâm,” một cổ đông lớn tuổi lên tiếng, “chúng tôi biết cô đang thay mặt tổng tài, nhưng cô có tư cách gì để đưa ra quyết định trong tình hình hiện tại? Cô chỉ là một nhà thiết kế, không có kinh nghiệm quản lý.”
Lâm Vũ ngồi thẳng lưng, mắt nhìn thẳng vào người vừa nói. Đó là Trương Cường – một cổ đông thân cận với Tạ Hạo Nhiên.
“Tôi có tư cách bởi vì tôi được ủy quyền hợp pháp,” cô trả lời, giọng lạnh tanh. “Và tôi có chứng cứ cho thấy ông, cùng với một số người khác, đã nhận lợi ích từ Tạ Hạo Nhiên để phá hoại tập đoàn. Ông có muốn tôi công bố toàn bộ sao kê tài khoản mà ông và Tạ Hạo Nhiên đã giao dịch trong ba tháng qua không?”
Phòng họp im lặng như tờ. Trương Cường tái mặt, nuốt nước bọt. “Cô… cô đừng nói bậy.”
“Tôi không nói bậy,” Lâm Vũ đặt một tập tài liệu lên bàn. “Đây là bản sao. Còn bản gốc đã được gửi tới cơ quan điều tra. Ông muốn kiểm tra không?”
Sự im lặng kéo dài. Một cổ đông khác đứng dậy, nhìn Lâm Vũ với ánh mắt tôn trọng. “Cô Lâm, chúng tôi tin tưởng cô. Xin hãy cho chúng tôi biết kế hoạch tiếp theo của tập đoàn.”
Lâm Vũ hít một hơi thật sâu. Cô biết mình vừa đánh cược tất cả.
Buổi họp kết thúc, Lâm Vũ trở lại bệnh viện. Cô kéo rèm cửa sổ phòng hồi sức, nhìn Lãnh Minh Viễn đang nằm đó. Trên tay cô vẫn còn vương mùi thuốc súng, vẫn còn cảm giác ấm nóng của máu hắn.
Cô ngồi xuống ghế, nắm lấy bàn tay hắn, cảm nhận hơi ấm yếu ớt. “Anh nghe tôi nói không? Hôm nay tôi đã đối đầu với họ. Tôi đã thắng.”
Cô nghẹn ngào, cúi đầu. “Nhưng tôi cần anh, Minh Viễn. Tôi không thể làm điều này một mình. Anh hãy tỉnh lại đi. Tôi hứa… tôi sẽ không bao giờ để anh một mình nữa.”
Những giọt nước mắt của cô rơi xuống mu bàn tay hắn.
Và rồi, một điều kỳ diệu đã xảy ra.
Các ngón tay của Lãnh Minh Viễn khẽ động đậy.
Lâm Vũ giật mình ngẩng lên. “Minh Viễn?”
Hắn mở mắt, yếu ớt, nhưng ánh nhìn của hắn vẫn sắc bén như thường. Hắn nhìn cô, môi nở một nụ cười yếu ớt.
“Em… khóc đấy à?” giọng hắn khàn đặc, yếu ớt nhưng vẫn nghe rõ.
Lâm Vũ khóc nấc lên, ôm chặt lấy hắn. “Đồ ngốc! Ai cho phép anh làm vậy hả? Anh suýt chết đấy!”
Lãnh Minh Viễn cười nhẹ, vươn tay lau nước mắt cho cô. “Chết vì em… cũng đáng.”
Một tuần sau, Lãnh Minh Viễn đã có thể ngồi dậy, tuy còn yếu. Hắn ngồi trên giường bệnh, nhìn Lâm Vũ đang cắt hoa quả cho mình.
“Tôi có chuyện cần nói với em,” hắn nói, giọng nghiêm túc.
Lâm Vũ ngừng tay, nhìn hắn. “Chuyện gì?”
“Về chị em… Lâm Uyên. Tôi biết em vẫn còn đau, vẫn còn những câu hỏi chưa có lời đáp. Nhưng tôi muốn em biết rằng, dù quá khứ có thế nào, tôi cũng không muốn để nó ảnh hưởng đến tương lai của chúng ta.”
Lâm Vũ im lặng, tay siết chặt con dao. Cô biết hắn nói đúng. Cô vẫn còn day dứt về cái chết của chị gái, vẫn còn những điều chưa thể tha thứ. Nhưng nhìn hắn, nhìn người đàn ông đã sẵn sàng chết vì cô, cô biết mình phải buông bỏ.
“Tôi biết,” cô nói khẽ. “Và tôi cũng muốn bắt đầu lại. Không còn thù hận, không còn nghi ngờ. Chỉ còn chúng ta.”
Lãnh Minh Viễn nắm lấy tay cô, đặt lên môi mình. “Cảm ơn em.”
Hai tuần sau, khi Lãnh Minh Viễn đã xuất viện, Lâm Vũ đến nhà tang lễ nhận tro cốt của chị gái. Cô ôm chiếc hũ tro cốt vào lòng, nước mắt lặng lẽ rơi.
“Chị à, em đã tìm ra sự thật. Và em đã tìm được người em yêu. Em mong chị có thể tha thứ cho em, cho cả anh ấy.”
Cô đặt hũ tro cốt bên cạnh mộ mẹ, cúi đầu lạy ba lạy. Sau đó, cô đứng dậy, lau nước mắt, quay lại nhìn Lãnh Minh Viễn đang đứng chờ ở cổng.
Hắn bước tới, nắm tay cô. “Đi thôi. Về nhà.”
“Về nhà,” cô lặp lại, mỉm cười.
Đêm đó, trên sân thượng biệt thự, Lãnh Minh Viễn quỳ một gối trước Lâm Vũ. Tay hắn cầm một chiếc nhẫn đơn giản, không kim cương, không vàng, chỉ là một chiếc nhẫn bạc trơn – giống như lời hứa giản dị của hắn.
“Anh biết mình không xứng đáng,” hắn nói, giọng run run, “nhưng em có cho phép anh dùng cả đời để bù đắp không?”
Lâm Vũ nhìn hắn, nước mắt lưng tròng. Cô biết hắn đã thay đổi. Cô biết hắn yêu cô thật lòng. Và cô cũng yêu hắn.
Cô mỉm cười, giọng nghẹn ngào: “Tôi đồng ý, nhưng chỉ khi anh hứa sẽ cùng tôi đối mặt với mọi thứ.”
Lãnh Minh Viễn đứng dậy, đeo nhẫn vào tay cô, ôm chặt lấy cô. “Anh hứa. Mãi mãi.”
Họ đứng đó, dưới ánh trăng, ôm nhau, cảm nhận hơi ấm của nhau. Mọi thù hận, mọi đau thương đều đã qua. Bây giờ, chỉ còn tình yêu và sự thấu hiểu.
Phía chân trời, bình minh đang lên.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
