Chương 1/15 · Tế Vũ
Tác giả: Tư Hạ
Mưa phùn. Lại là mưa phùn.
Thẩm An Nhiên ngước nhìn bầu trời xám ngắt qua ô cửa kính của bệnh viện. Đã là ngày thứ mười bảy liên tiếp Hàng Châu chìm trong màn nước li ti, dai dẳng đến mức tưởng chừng từng hạt mưa tựa như những mũi kim nhỏ thêu lên da thịt thành phố một tấm lụa ẩm ướt. Cô ghét mưa. Nhưng mưa không ghét cô — nó chỉ lặng lẽ bám vào tóc, vào áo khoác, vào từng ngóc ngách của ký ức mà cô vẫn cố nhét chặt dưới đáy vali quá khứ.
Cô liếc đồng hồ. 14 giờ 35. Hẹn khám tổng quát lúc 14 giờ, nhưng bác sĩ vẫn chưa về. Y tá chỉ nhún vai bảo bác sĩ Giang vừa có ca cấp cứu đột xuất. “Bác sĩ Giang ít nói lắm, nhưng tay nghề thì khỏi bàn. Chị chờ chút nhé.”
An Nhiên gật đầu, ngồi xuống hàng ghế nhựa lạnh ngắt sát hành lang. Cô mang theo tập tài liệu về vụ sáp nhập Giang thị — dày cộp, chi chít những con số. Nhưng hôm nay cô không mở ra. Cả tuần nay cô đã đọc đến mòn mắt, và giờ đây, thứ duy nhất cô muốn làm là nhắm mắt lại, tạm quên đi những điều khoản, những khoản tiền chuyển nhượng vô cảm.
Bệnh viện vào giữa chiều thứ Ba không quá đông. Những bước chân vội vã, những tiếng thì thầm, mùi thuốc sát trùng quyện vào hơi ẩm của mưa tạo thành một thứ không khí lơ lửng giữa sự sống và cái chết — hay đúng hơn, giữa hy vọng và buông xuôi. Cô không thích bệnh viện. Nhưng bác sĩ riêng của công ty luật bắt buộc kiểm tra định kỳ, và cô từ chối làm ở nơi khác chỉ vì sự tiện lợi của khoảng cách.
Cô nhắm mắt, lắng nghe tiếng mưa rơi trên mái tôn ngoài kia. Nhịp tim cô vẫn thường loạn khi trời trở gió, và hôm nay cũng thế. Một cơn đau thắt nhẹ như có bàn tay vô hình bóp chặt, rồi buông ra. Cô mở mắt, thấy một bóng trắng đang tiến lại.
Người đàn ông trong chiếc áo blouse trắng không quá cao, nhưng dáng đi có gì đó rất riêng — chậm rãi, chính xác, như từng bước chân đều được đo đếm để tránh làm vỡ một thứ gì đó vô hình. Anh ta dừng lại trước mặt cô, và An Nhiên bắt gặp ánh mắt sâu thẳm sau cặp kính gọng bạc. Lạnh. Đó là từ đầu tiên lóe lên trong tâm trí cô. Nhưng đó không phải là cái lạnh của sự thờ ơ, mà là cái lạnh của một người đã quá quen với việc kiểm soát từng cảm xúc, đến mức ánh nhìn trở thành những tấm kính thủy tinh dày — trong suốt nhưng ngăn cách.
“Thẩm An Nhiên?”
“Vâng.”
“Vào trong.”
Anh ta quay lưng bước trước, không ngoái lại. Cô đứng dậy đi theo, để ý bảng tên trên ngực áo: Giang Trạch — Trưởng khoa Ngoại Tim mạch. Cái tên rất quen. Giang Trạch… Giang thị… Cô cau mày, nhưng rồi gạt đi. Họ Giang này trên đời nhiều vô kể.
Phòng khám rộng, lạnh lẽo bởi điều hòa và cả bởi bầu không khí mà vị bác sĩ trẻ mang lại. Anh ta ngồi xuống, mở hồ sơ, không buồn nhìn cô. “Triệu chứng?”
“Thỉnh thoảng đau thắt ngực, mệt khi leo cầu thang,” cô đáp, giọng đều đều.
“Đo điện tim. Nằm xuống.”
An Nhiên ngoan ngoãn nằm lên giường khám. Những ngón tay của Giang Trạch chạm vào da cô qua lớp gel lạnh, và cô giật mình — không phải vì cái lạnh, mà vì sự dứt khoát đến tàn nhẫn trong từng cử động của anh. Anh ta dán điện cực, vặn núm máy, toàn bộ quá trình diễn ra trong im lặng, chỉ có tiếng kêu tít tít đều đặn của máy đo. Khi xong, anh ta đưa cho cô một tập giấy.
“Holter 24 giờ. Đeo về. Thuốc này uống trước khi ngủ. Tái khám sau một tuần.”
Mười ba từ. Đúng mười ba từ bằng phẳng như một đường thẳng trên băng điện tim. Anh ta thậm chí còn không buồn giải thích cô bị làm sao. Cô toan hỏi, nhưng ánh mắt của anh đã dán vào màn hình máy tính, những ngón tay dài lướt trên bàn phím như gõ một bản nhạc chỉ riêng anh nghe thấy. Cô ngậm miệng, cầm đơn thuốc và bước ra.
Ở hành lang, cô thở dài. Sự lạnh lùng đó không khiến cô tổn thương — cô đã quen với những con người lạnh lùng trong thế giới luật sư. Nhưng có một điều gì đó trong ánh mắt Giang Trạch, một tia chớp rất nhanh khi anh hỏi tên cô, khiến cô cảm thấy như anh biết cô, hoặc ít nhất, anh biết một điều gì đó về cô. Một cảm giác là lạ, như hạt mưa rơi ngược vào trong lồng ngực.
Cô rời bệnh viện khi đồng hồ điểm 15 giờ. Mưa vẫn không ngớt. Cô đứng dưới mái hiên, lục tìm chiếc ô trong túi, thì ánh mắt chợt dừng lại ở một góc sân.
Dưới tán cây long não cổ thụ, một bà lão ngồi trên xe lăn — mái tóc bạc lưa thưa, gương mặt khắc khổ, chiếc áo khoác mỏng đã sờn chỉ. Chân bà đặt trên miếng đệm bùn, và cả hai bánh xe lăn đều lấm lem đất. Bà lão đang cố với tay xuống lau vết bẩn, nhưng cánh tay run rẩy không làm nổi.
Rồi một bóng trắng xuất hiện. Vẫn là chiếc áo blouse ấy, nhưng lần này không còn cái dáng đi chính xác như máy nữa. Giang Trạch cúi xuống, một tay giữ chặt xe lăn, tay kia cầm chiếc khăn tay trắng muốt. Anh lau từng vệt bùn trên bánh xe, chậm rãi, nhẹ nhàng, như thể thứ dưới tay anh không phải là kim loại lạnh ngắt mà là làn da của một sinh linh dễ vỡ. Rồi anh ngước lên, nhìn bà lão, và mỉm cười.
Nụ cười đó không giống bất cứ thứ gì An Nhiên từng thấy ở bệnh viện. Nó mềm mại như ánh sáng lọt qua kẽ lá sau cơn mưa, và đôi mắt hạnh nhân vốn lạnh như nước hồ mùa đông bỗng ánh lên hơi ấm của một ngày xuân muộn. Anh nói gì đó với bà lão, giọng trầm ấm, từ tốn, khác hẳn mười ba từ khô khốc ban nãy. Cô không nghe rõ, nhưng nhìn khẩu hình miệng, có lẽ là một câu hỏi thăm về cơn đau khớp, hoặc về bữa trưa. Bà lão cười, nắm lấy tay anh, đôi mắt đùng đục ngập tràn biết ơn.
Tim An Nhiên lỡ một nhịp. Nghĩa đen. Cô đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập thình thịch bất thường. Có lẽ là do bệnh, nhưng cô biết không phải. Đó là sự tương phản kinh ngạc giữa hai con người trong cùng một thể xác — vị bác sĩ lạnh lùng ban nãy và người đàn ông dịu dàng trước mặt cô lúc này. Khoảnh khắc ấy, cô chợt hiểu rằng đằng sau lớp kính thủy tinh kia là cả một thế giới bí mật, và cô vừa tình cờ nhìn thấy một mảnh vỡ của nó.
Cô không cố ý theo dõi. Nhưng khi Giang Trạch đứng lên, đẩy xe lăn cho bà lão vào trong, ánh mắt anh vô tình lướt qua chỗ cô. Một thoáng dừng lại. Rất nhanh thôi, nhưng đủ để cô thấy trong đó một tia nhận ra — hoặc có lẽ là một câu hỏi. Rồi anh quay đi, tiếp tục câu chuyện với bà lão, như thể cô chỉ là một hạt mưa trong vô vàn hạt mưa đang rơi.
An Nhiên bung ô, bước vào màn nước. Những hạt mưa li ti đập vào mặt cô, mát lạnh. Cô hít một hơi thật sâu. Mùi đất ẩm, mùi cỏ cây sau mưa, và cả mùi thuốc sát trùng thoang thoảng từ bệnh viện phả ra. Cô biết mình sẽ không thể quên được buổi chiều nay. Không phải vì cơn đau ngực, không phải vì đơn thuốc, mà vì mười ba từ và một nụ cười.
Buổi tối, trở về căn hộ nhỏ ở Tây Hồ, cô lại mở tập tài liệu sáp nhập Giang thị ra. Những con số lại nhảy múa trước mắt, nhưng lần này chúng mang một sắc thái mới: dòng tên Giang Trạch trên trang đầu tiên của báo cáo cổ đông khiến cô khựng lại. Anh ta thực sự là người của Giang thị. Con trai duy nhất của cố Chủ tịch Giang Hoài Nam, người đã đột ngột qua đời mười năm trước vì đột quỵ.
Cô lật từng trang, tò mò hơn về gia tộc này. Và rồi, một chi tiết nhỏ trong phụ lục tài chính khiến tim cô lại thắt lại: một khoản chuyển tiền ẩn danh trị giá năm triệu nhân dân tệ, thực hiện vào đêm trước khi cố Chủ tịch qua đời, từ một công ty ma có liên quan đến... chú ruột của Giang Trạch.
Cô ngồi thừ ra trước màn hình. Mưa ngoài kia vẫn rơi, đập vào ô cửa sổ như những ngón tay của hồn ma quá khứ. Linh cảm nghề nghiệp mách bảo cô có điều bất thường, nhưng trái tim — trái tim vừa lỡ nhịp chiều nay — lại mách bảo một điều khác. Một điều không liên quan đến tiền bạc, mà liên quan đến đôi mắt lạnh lùng và nụ cười ấm áp của người đàn ông tên Giang Trạch.
Cô gập laptop, rót một ly nước ấm, và đứng bên cửa sổ nhìn thành phố đang ướt đẫm.
“Giang Trạch,” cô lẩm nhẩm, để cái tên tan trong tiếng mưa.
Chưa bao giờ cô nghĩ mình sẽ bị cuốn vào một bí ẩn chỉ vì mười ba từ và một vệt bùn trên xe lăn. Nhưng cuộc đời, cũng như những cơn mưa phùn Hàng Châu, không bao giờ hỏi ý kiến ai trước khi gieo xuống những hạt giống của số phận.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện