Chương 2/15 · Tế Vũ
Tác giả: Tư Hạ
Mưa Hàng Châu không rơi ào ào, cũng chẳng dứt khoát như mưa miền Bắc. Nó là thứ mưa phùn lất phất, dai dẳng như một nỗi nhớ nhung không tên, làm ướt sũng lòng người mà chẳng cần dông tố. Thẩm An Nhiên ghét mưa. Nhưng lạ thay, từ sau buổi khám sức khỏe hôm ấy, mỗi sáng thức dậy nhìn ra cửa sổ, cô lại chờ mong những hạt nước li ti bám đầy tấm kính.
Bệnh viện Nhân Tâm nằm khuất sau hàng cây ngân hạnh cổ thụ. Mỗi lần xe buýt đi ngang qua, An Nhiên đều vô thức ngoái đầu nhìn. Cô tự nhủ đó là thói quen – nhưng sâu thẳm bên trong, cô biết mình đang tìm kiếm một bóng dáng khoác áo blouse trắng, với đôi mắt sắc lạnh như dao phẫu thuật.
“Chị Thẩm, chị đang nghe em không đấy?” Giọng trợ lý Trương Nghệ kéo cô về thực tại.
Cô rời mắt khỏi ô cửa kính văn phòng. “Có chuyện gì à?”
“Tập đoàn Giang thị vừa gửi hợp đồng sáp nhập qua. Sếp nói vụ này giao cho chị phụ trách chính.”
An Nhiên nhận tập tài liệu, ngón tay lướt qua dòng chữ “Giang Thị Tập Đoàn” in nổi màu bạc. Tim cô khẽ nhói. Cái tên ấy… chẳng phải là của người đàn ông mười ba từ hay sao?
Cô lắc đầu, tự trách mình nhạy cảm quá mức. Anh ta chỉ là bác sĩ, có khi chẳng liên quan gì đến tập đoàn khổng lồ này. Họ Giang không phải hiếm.
Nhưng sự tò mò đã bén rễ, như rêu ẩm mọc sau mưa. Tối hôm ấy, khi cả văn phòng đã tắt đèn, An Nhiên vẫn ngồi trước màn hình máy tính, lần mò những dòng thông tin ít ỏi về Giang Trạch.
Bác sĩ khoa Ngoại Tim Mạch, ba mươi hai tuổi, tốt nghiệp thủ khoa Đại học Y Chiết Giang. Không mạng xã hội, không phát ngôn trước truyền thông. Chỉ có một bài báo cũ từ mười năm trước: “Thiếu gia tập đoàn Giang thị từ bỏ cơ ngơi nghìn tỷ, chọn con đường y nghiệp.”
Vậy là anh ta thực sự là con trai của cố Chủ tịch Giang Hồng Vũ – người đã đột tử trong một đêm mưa, để lại cả đế chế cho em trai Giang Chính Đông thâu tóm.
An Nhiên dừng lại ở dòng tin tức ấy. Ngón tay cô cứng đờ trên bàn phím. Mười năm. Mười năm trước, cha anh mất. Cũng mười năm trước, cha cô rời đi không một lời từ biệt. Cả hai đều mất cha trong cùng một cơn mưa định mệnh.
Cô tắt vội trang web, như để xua đi sự trùng hợp kỳ quái ấy. Nhưng hình ảnh Giang Trạch cúi xuống lau vệt bùn trên xe lăn của bà lão lại hiện về, rõ mồn một như vừa in lên võng mạc. Đôi bàn tay ấy, vốn chỉ nên quen với dao kéo và chỉ khâu, lại nâng niu chiếc khăn bông nhỏ, nhẹ nhàng chấm từng giọt nước bẩn. Giọng anh trầm ấm đến lạ: “Bà đi chậm thôi, sàn trơn lắm.”
Là cùng một con người sao?
An Nhiên chưa bao giờ tin vào trực giác, nhưng lần này linh cảm nghề nghiệp buộc cô không thể làm ngơ. Có thứ gì đó không đúng, như một nốt nhạc lệch tông giữa bản giao hưởng hoàn hảo.
---
Ba ngày sau, An Nhiên chính thức ngồi vào bàn đàm phán với đại diện tập đoàn Giang thị. Cuộc họp diễn ra tại tòa nhà trung tâm, nơi những bức tường kính phản chiếu bầu trời xám ẩm ướt. Đối diện cô không phải Giang Trạch, mà là Giang Chính Đông – người đàn ông tuổi ngũ tuần, tóc mai điểm bạc, nụ cười thường trực như mặt nạ sáp.
“Luật sư Thẩm trẻ thật đấy. Nhưng tôi nghe danh đã lâu.” Ông ta chìa tay, cái bắt tay chặt và khô ráp.
“Chủ tịch Giang quá khen. Tôi chỉ làm đúng trách nhiệm.” An Nhiên đáp nhã nhặn, nhưng ánh mắt không rời khỏi những ngón tay ông ta – chúng hơi run, như thể vừa dùng quá liều caffeine.
Cuộc họp kéo dài hai tiếng, xoay quanh các điều khoản sáp nhập và tái cấu trúc. An Nhiên đã nghiên cứu kỹ hồ sơ từ trước. Giang thị là một gã khổng lồ, nhưng dưới lớp vỏ vàng son là những vết nứt tài chính khó che giấu. Cô nhận thấy một vài khoản mục được hạch toán lòng vòng, đặc biệt là quỹ đầu tư vào bất động sản ở vùng ven – nơi mà theo báo cáo, giá đất đang giảm mạnh. Nhưng đó chưa phải là điều khiến tim cô đập thình thịch.
Sau cuộc họp, trợ lý của Giang Chính Đông dẫn cô đi tham quan các phòng ban. Ngang qua bộ phận kế toán, một cô gái trẻ loay hoay ôm chồng sổ sách, vô tình đánh rơi tập báo cáo. An Nhiên cúi xuống giúp cô ấy nhặt. Mắt cô vô tình lướt qua một dòng quét: “Ngày 12/11/2014 – Chuyển khoản khẩn: 3.200.000 NDT”
Ngày 12 tháng 11. Mười năm về trước.
An Nhiên không tỏ thái độ gì. Cô bình thản đưa trả tập giấy, mỉm cười cảm ơn, nhưng trong đầu đã lập tức kết nối những mảnh vụn. Đêm 12 rạng sáng 13 tháng 11, Chủ tịch Giang Hồng Vũ được đưa vào viện cấp cứu và qua đời vì nhồi máu cơ tim. Bản tin cô đọc tối qua ghi rõ: ông lên cơn đau lúc 11 giờ đêm, nhưng mãi đến 1 giờ sáng mới có xe cấp cứu – trễ hơn hai tiếng so với tiêu chuẩn.
Ba triệu hai trăm nghìn tệ… không phải số tiền quá lớn với một tập đoàn, nhưng là khoản chuyển khẩn vào đúng đêm định mệnh ấy. Và điều đáng ngờ hơn: tên người nhận là một tài khoản cá nhân ở nước ngoài.
An Nhiên cố gắng kiềm chế nhịp thở. Cô hiểu rõ ranh giới mong manh giữa tò mò nghề nghiệp và tự rước họa vào thân. Nếu đó chỉ là một sự trùng hợp, cô sẽ âm thầm rút lui. Nhưng nếu không… thì người đàn ông lạnh lùng trong bệnh viện kia có biết không? Hay anh ta đã âm thầm ôm mối nghi ngờ suốt một thập kỷ?
Tối đó, An Nhiên về nhà, không bật đèn. Cô ngồi trước cửa sổ, để màn đêm và tiếng mưa rả rích bao phủ. Đầu óc quay cuồng với những con số và dữ kiện. Cô mở chiếc laptop cũ, bắt đầu gõ từng dòng tìm kiếm. Sử dụng quyền truy cập của văn phòng luật vào hệ thống đăng ký kinh doanh, cô lần ra những báo cáo tài chính đã được kiểm toán của Giang thị suốt mười năm qua. Khoản tiền ba triệu tệ kia không hề được nhắc đến trong bất kỳ văn bản chính thức nào. Nó như một bóng ma, chỉ hiện hình trong một tập báo cáo nội bộ mà có lẽ đã bị cố tình bỏ sót.
Càng đào sâu, An Nhiên càng thấy sởn gai ốc. Không chỉ khoản tiền đêm cha Giang Trạch mất, mà còn nhiều giao dịch mờ ám khác dưới thời Giang Chính Đông điều hành. Các hợp đồng mua bán cổ phần với giá không tưởng, những khoản vay được bảo lãnh bằng chính tài sản của tập đoàn, và một quỹ đen được che giấu qua hàng loạt công ty ma. Tất cả đều diễn ra trong im lặng, như mưa phùn Hàng Châu – từng hạt nhỏ, nhưng đủ làm mục ruỗng cả một gốc đa.
Đến nửa đêm, An Nhiên mới tắt máy. Cô đứng dậy, pha cho mình tách trà xanh, rồi bước ra ban công. Mưa vẫn rơi, hắt những hạt nước li ti vào mặt. Thành phố chìm trong màn sương trắng đục, những ánh đèn vàng leo lét như những vì sao lạc lối.
Cô chợt nhớ đến đôi mắt của Giang Trạch. Trong phòng khám, chúng lạnh và sắc như lưỡi dao. Nhưng lúc anh cúi xuống bên bà lão, chúng lại ánh lên một nỗi buồn không đáy, một sự dịu dàng đến đau lòng. Phải chăng anh đã sống hai cuộc đời? Một bên là chiếc mặt nạ của vị bác sĩ quyền lực, bên kia là đứa trẻ mất cha, ôm mối thù không thể nói ra?
Cô không biết. Nhưng cô biết mình không thể dừng lại.
Sáng hôm sau, An Nhiên đến văn phòng sớm hơn thường lệ. Cô yêu cầu Trương Nghệ tập hợp toàn bộ hồ sơ liên quan đến Giang thị trong suốt mười lăm năm qua, bao gồm cả những giao dịch tưởng chừng không liên quan. Cô nói dối rằng đó là để phục vụ cho việc đàm phán sáp nhập. Nhưng thực chất, mỗi tập tài liệu là một mảnh ghép cô âm thầm xâu chuỗi lại.
Buổi trưa, khi một mình trong phòng làm việc, cô lấy ra cuốn sổ tay nhỏ, ghi lại những điểm bất thường theo thói quen của một luật sư.
12/11/2014: Chuyển khoản khẩn 3,2 triệu tệ. Người nhận: TK nước ngoài.
01/2015: Giang Chính Đông chính thức tiếp quản vị trí Chủ tịch.
2015 – 2017: Hợp đồng mua bán cổ phần với giá bất thường giữa công ty con và đối tác nước ngoài.
2018: Kiểm toán phát hiện lỗ hổng 500 tỷ, nhưng nhanh chóng được “giải quyết nội bộ.”
Cô dừng bút, nhìn chằm chằm vào dòng cuối cùng. “Giải quyết nội bộ.” Mọi chuyện đều được giải quyết nội bộ. Một sự im lặng đáng sợ, như mặt hồ phẳng lặng che giấu dòng xoáy ngầm.
Chiều muộn, khi rời văn phòng, An Nhiên có cảm giác kỳ lạ. Cô bước ra đường, chiếc ô trong suốt che không hết những giọt nước li ti. Dừng lại trước cửa hàng tiện lợi mua một chai nước, cô vô tình nhìn thấy phản chiếu trong tấm kính: xa xa, dưới gốc cây ngân hạnh, một bóng người đứng lặng. Không rõ mặt, chỉ thấy chiếc áo khoác tối màu, dáng vẻ như đang chờ đợi điều gì đó.
Tim cô thắt lại. Cô rảo bước nhanh hơn, hòa vào dòng người tan tầm. Cố gắng trấn an bản thân rằng đó chỉ là sự trùng hợp. Nhưng một giọng nói nhỏ trong đầu vang lên: Mày đã chạm vào thứ không nên chạm.
Đêm ấy, An Nhiên không ngủ được. Cô nằm nghe tiếng mưa gõ đều trên mái tôn, cảm nhận từng nhịp đập bất thường trong lồng ngực. Chứng rối loạn nhịp tim lại tái phát. Cô lần tìm lọ thuốc trong ngăn tủ, uống vội một viên, rồi ngồi thừ ra giữa căn phòng tối.
Hình ảnh Giang Trạch lại hiện lên. Lần này, không phải ở bệnh viện, mà là trong một giấc mơ mơ hồ. Anh đứng dưới mưa, không áo blouse, chỉ mặc sơ mi trắng ướt đẫm. Đôi mắt nhìn cô, không lạnh lùng, cũng không ấm áp – mà là một ánh nhìn van nài: “Đừng đi.”
Cô giật mình tỉnh giấc. Bên ngoài, trời đã hửng sáng. Mưa vẫn chưa dứt.
An Nhiên bước xuống giường, mở cửa sổ. Không khí ẩm ướt ùa vào, mang theo mùi đất và lá mục. Cô hít một hơi thật sâu, rồi nhìn xuống lòng bàn tay mình. Những đường chỉ tay mỏng manh như định mệnh đan chéo. Cô chưa bao giờ sợ khó khăn, chỉ sợ bị bỏ rơi. Nhưng lần này, có lẽ cô sẽ chủ động bước vào một cuộc chiến không ai mong đợi.
Cô không biết mình đang bảo vệ ai – công lý, hay một người đàn ông cô chỉ mới gặp đúng một lần. Nhưng linh cảm mách bảo rằng, vệt bùn trên chiếc xe lăn năm ấy không chỉ là bụi bẩn. Nó là vết nhơ của cả một gia tộc, và người duy nhất dám cúi xuống lau nó lại là kẻ mang trong mình nỗi đau sâu nhất.
Trước khi rời nhà, An Nhiên mở laptop, gửi một email cho trợ lý: “Chuẩn bị cho tôi danh sách toàn bộ cổ đông lớn của Giang thị từ năm 2010 đến nay. Càng chi tiết càng tốt.”
Cô nhấn nút “Gửi”, lòng bình thản một cách kỳ lạ. Ngoài kia, mưa vẫn rơi, như rửa trôi những bí mật cũ kỹ. Nhưng có những bí mật, càng rửa càng lộ ra vết thương.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện