Chương 15/15 · Tế Vũ
Tác giả: Tư Hạ
Mưa Hàng Châu chưa bao giờ tạnh hẳn. Sau phiên tòa, sau những ngày bão tố cuối cùng cũng qua đi, mưa vẫn rơi, nhưng nhẹ hơn, như một tấm voan mỏng phủ lên thành phố. Giang Trạch đứng bên cửa sổ căn hộ, nhìn ra khoảng trời xám bạc. Trong tay anh là tập hồ sơ chuyển nhượng cổ phần, những trang giấy sẽ trao lại tập đoàn Giang thị cho người em họ Giang Tử Ngang.
Anh không do dự. Ngày hôm qua, khi ký tên mình lên dòng cuối cùng, anh cảm thấy như trút bỏ được một bộ áo giáp nặng trĩu đã mặc suốt mười năm. Tập đoàn ấy không còn là di sản cần bảo vệ, mà là cánh cửa quá khứ phải khép lại. Anh thuộc về nơi khác.
"Phòng mổ sáng nay có ca khó, anh đến sớm được chứ?"
An Nhiên bước ra từ phòng ngủ, tóc vẫn còn buộc hờ, trên tay cầm chiếc cốc sứ màu xanh – món quà anh tặng cô sau một lần thấy cô nhìn ngắm nó qua cửa kính. Cô đã dọn đến đây từ hai tháng trước, không còn với tư cách người được bảo vệ, mà là người cùng anh xây dựng mỗi ngày. Văn phòng luật của cô cũng vừa khai trương, nhỏ thôi, nằm khuất trong một con hẻm rợp cây hòe, nhưng cô nói đó là nơi cô muốn bắt đầu lại.
Giang Trạch quay lại, ánh mắt thoáng dịu đi. "Ừ, anh đi ngay. Em có đến văn phòng không, trời vẫn mưa đấy."
"Không sao, em thích mưa mà. Mà hôm nay Tử Ngang có đến tìm anh, nói là công ty đã ổn định lại, cổ đông bắt đầu tin tưởng cậu ấy." Cô đến bên anh, đặt cốc cà phê vào tay anh. Những ngón tay chạm khẽ, hơi ấm lan tỏa giữa tiết trời ẩm ướt.
Anh cầm cốc, không nói gì, nhưng từ lâu cô đã học được cách đọc những khoảng lặng của anh. Sự bình yên sau bão tố, niềm an ủi lặng lẽ khi thấy người em họ – trung thực và trách nhiệm – cuối cùng cũng ngồi vào vị trí mà trước đây chưa từng thuộc về anh.
---
Một năm sau, vết thương của họ bắt đầu lành.
An Nhiên ngồi trong văn phòng nhỏ, cửa sổ mở toang để hơi ẩm tràn vào. Trên bàn là hồ sơ vụ kiện dân sự đầu tiên cô thắng với tư cách luật sư độc lập – một vụ tranh chấp đất đai cho một bà lão nghèo ở ngoại ô. Cô nhìn tấm hình bà ôm lấy cô, mắt rưng rưng, và chợt nhớ đến đêm mưa nào đó, khi cô còn là một cô gái sợ bị bỏ rơi, chỉ biết lao vào công việc để lấp đầy khoảng trống.
Bây giờ cô không còn sợ nữa. Cô biết trái tim mình có chỗ dựa, dù người đó có thể không nói nhiều, nhưng luôn âm thầm ở đó.
Giang Trạch trở lại bệnh viện như chưa từng rời xa. Đồng nghiệp nói anh vẫn lạnh lùng, vẫn ít nói, nhưng có gì đó thay đổi trong ánh mắt – không còn nặng trĩu u uất, mà là sự tập trung thuần khiết của một bác sĩ thực thụ. Anh đứng trong phòng mổ hàng giờ, bàn tay vững vàng từng đường dao, cứu sống những trái tim đang dần ngừng đập. Niềm tin vào chính mình đã quay lại, không còn vướng bận tội lỗi.
Họ gặp nhau vào mỗi tối, trong căn hộ ngập mưa. Có khi là bữa cơm do chính tay anh nấu – học lỏm từ những video trên mạng, có khi chỉ là ngồi bên nhau trên sofa, mỗi người một cuốn sách. Căn hộ không còn là nơi ẩn náu, mà là tổ ấm.
Nhưng vài tuần gần đây, An Nhiên nhận thấy Giang Trạch có chút gì đó khang khác. Anh trầm ngâm nhiều hơn, thỉnh thoảng nhìn ra ban công rất lâu, nơi những hạt mưa bám đầy lan can thủy tinh. Cô tự hỏi không biết có phải anh đang hồi tưởng điều gì, hay lo lắng về một chuyện sắp tới.
---
Chiều hôm đó, mưa rơi dày hơn. Đúng kiểu mưa phùn tháng sáu ở Hàng Châu – dai dẳng, lạnh và man mác. Giang Trạch về sớm hơn thường lệ. An Nhiên cũng vừa bước vào nhà, trên tay cầm một tập tài liệu mới. Cô chưa kịp cất ô, đã thấy anh đứng ở cửa ban công, tay đặt lên khung kính, dáng vẻ như đang đợi.
"Anh về sớm thế?" Cô hỏi, cởi chiếc áo khoác còn vương nước.
Giang Trạch không quay đầu lại. "Lại đây."
Giọng anh trầm hơn mọi khi, pha chút gì đó cô không gọi tên được. Cô đặt tài liệu xuống bàn, chậm rãi tiến đến. Qua tấm kính trong suốt, thành phố chìm trong màn mưa bàng bạc. Những đốm nước li ti bám trên kính, phản chiếu ánh đèn vàng vọt từ căn hộ. Cảnh tượng này quen thuộc, nhưng hôm nay bầu không khí có gì đó khác.
Anh xoay người, đối diện với cô. Khoảng cách giữa họ chỉ là một bước chân, và cô có thể thấy rõ những sợi mi dài của anh hơi ướt vì hơi nước. Anh đưa tay ra, lòng bàn tay hướng lên – một cử chỉ chưa từng có.
"Đừng đi nữa. Ở lại với anh."
Năm chữ, không phải là câu hỏi.
Tim An Nhiên như ngừng đập. Cô hiểu câu nói ấy không chỉ là về giây phút này, không phải về việc ở lại căn hộ, mà là về một lời cam kết cho tất cả những ngày sau. Nước mắt cô bỗng trào ra, lặng lẽ rơi, không vì đau đớn mà vì hạnh phúc quá đỗi dịu dàng. Cô đặt tay mình vào tay anh, bàn tay đã từng nắm lại để che giấu, nay mở ra và run nhẹ vì chờ đợi.
"Ừ, anh đã bao giờ nghĩ em sẽ đi đâu?" Cô cười, giọng ướt nghẹn. "Em ở đây, ngay từ đầu, đã không định rời xa."
Giang Trạch khẽ thở ra, như trút bỏ một tảng đá cuối cùng. Khóe môi anh nhếch lên – một nụ cười mỏng manh nhưng chân thực, lần đầu tiên không còn chút phòng bị nào. Anh kéo cô lại gần, vòng tay ôm lấy bờ vai đang run lên vì xúc động. Cô tựa vào ngực anh, lắng nghe nhịp tim vững chãi ấy – nhịp tim mà anh đã dành cả đời để chữa lành cho người khác, và giờ đây, đang đập vì cô.
Bên ngoài, mưa vẫn rơi trên từng tấm kính, vẽ nên những đường ngoằn ngoèo như ký ức. Nhưng trong căn phòng này, hơi ấm đã xua tan mọi giá lạnh. Anh cúi đầu, đặt lên trán cô một nụ hôn rất nhẹ, như sợ vỡ.
"Cảm ơn em, vì đã chờ anh."
"Không cần cảm ơn, đồ ngốc." Cô vùi mặt vào vai anh, tham lam hơi ấm. "Anh đã cứu em trước tiên, trên con đường mưa ấy. Bây giờ, đến lượt em cứu anh khỏi những cơn mưa trong lòng."
Ánh sáng từ đèn đường ngoài kia hắt vào, nhuộm căn phòng một màu vàng nhạt. Họ đứng đó rất lâu, không nói gì thêm, nhưng tất cả đã được nói bằng sự hiện diện. Những tổn thương, những mất mát, những đấu tranh đều tan vào mưa, chỉ còn lại hai con người, hai trái tim đã học được cách tin tưởng.
---
Buổi tối dần buông. Giang Trạch pha trà, An Nhiên ngồi trên sofa, cuộn mình trong chiếc chăn mỏng mà trước đây anh vẫn lặng lẽ đắp cho cô. Cô nhìn anh từ phía bếp, dáng vẻ tập trung khi rót nước sôi vào ấm, mái tóc đen hơi rủ xuống trán. Tất cả những điều anh làm đều chậm rãi, cẩn trọng, như chính cách anh yêu cô.
"Này, anh có nhớ ngày đầu gặp em không?" Cô hỏi, giọng nũng nịu hiếm thấy.
Anh dừng tay, liếc nhìn cô. "Có. Em đã hỏi anh mười ba câu, anh chỉ trả lời mười ba từ."
"Anh đếm cả sao?" Cô bật cười.
Anh bưng khay trà đến, đặt xuống bàn. "Không cần đếm. Vì em là người duy nhất dám hỏi nhiều đến thế khi mặt anh lạnh như tiền."
Cô nhớ lại. Quả thực, cô đã ngạc nhiên với sự ít nói của anh, nhưng chính sự tương phản giữa vẻ ngoài lạnh lùng và hành động ấm áp lặng lẽ đã khiến cô tò mò. "Vậy bây giờ anh còn lạnh với em không?"
Giang Trạch ngồi xuống cạnh cô, với lấy chăn phủ thêm lên chân cô. "Không. Vì em đã làm tan băng rồi."
Cô khẽ rùng mình vì hạnh phúc. Họ cùng uống trà, nhìn màn mưa ngoài ban công. Im lặng, nhưng không còn là sự im lặng đầy ẩn ý như trước, mà là khoảng lặng của những người đã hiểu nhau đến từng hơi thở.
---
Đêm về, mưa ngớt dần. Trước khi chìm vào giấc ngủ, An Nhiên nằm trong vòng tay anh, ngón tay vẽ những vòng tròn vô thức lên ngực áo anh. "Mai là một ngày mới. Anh sẽ vào phòng mổ, em sẽ ra tòa."
"Ừ, nhưng tối về, anh vẫn ở đây."
Cô nhắm mắt, mỉm cười. Câu nói đơn giản ấy chính là điều cô cần nhất. Không phải những lời thề thốt xa hoa, chỉ là sự hiện diện không đổi dời.
Họ bắt đầu cuộc sống mới, không còn bóng ma quá khứ, không còn gánh nặng thù hận. Giang Trạch vẫn là bác sĩ của những trái tim, nhưng trái tim anh giờ đây đã được lấp đầy bởi một người phụ nữ kiên cường, người đã cùng anh đi qua bão tố. Còn Thẩm An Nhiên, luật sư của những lẽ phải, đã tìm thấy mái nhà của riêng mình.
Sáng hôm sau, khi cô thức dậy, giường bên cạnh đã trống. Trên bàn bếp, ly cà phê vẫn còn ấm, bên cạnh là chiếc bánh mì nướng và một mảnh giấy nhắn viết tay: "Tối nay anh về sớm. Đừng làm việc quá khuya."
An Nhiên cầm mảnh giấy, gấp lại cất vào cuốn sổ tay. Cô nhìn ra cửa sổ, nơi những giọt nước còn đọng trên kính, lấp lánh dưới ánh mặt trời đầu ngày. Mùa mưa sắp qua, nhưng Hàng Châu sẽ còn những cơn mưa khác. Và cô biết, dù mưa có rơi bao nhiêu, cô cũng sẽ không còn cô độc. Bởi vì đã có một người, cũng từng lạc trong mưa như cô, giờ đây nắm tay cô bước về phía ánh sáng.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện