Chương 14/15 · Tế Vũ
Tác giả: Tư Hạ
Mưa vẫn rơi.
Đã thành thói quen, mỗi buổi sáng ở Hàng Châu mùa này đều bắt đầu bằng tiếng mưa lộp bộp trên mái hiên. Nhưng hôm nay, trong phòng xử án, người ta không nghe thấy tiếng mưa. Tất cả âm thanh đều bị nuốt chửng bởi sự im lặng đến nghẹt thở khi chủ tọa phiên tòa chậm rãi mở tập hồ sơ dày cộp.
Giang Trạch ngồi ở hàng ghế đầu, lưng thẳng, hai tay đặt trên đầu gối. Anh không nhìn về phía bục bị cáo, nơi Giang Chính Đông đang đứng với vẻ mặt vẫn còn vương chút ngạo mạn đã phai nhạt đi nhiều sau những ngày xét xử. Anh cũng không nhìn An Nhiên, mặc dù cô đang ngồi ngay bên cạnh, bàn tay mảnh khảnh nắm chặt lấy tay anh dưới lớp áo khoác.
Anh chỉ nhìn ra cửa sổ. Mưa.
Mười năm. Mười năm dài đằng đẵng, anh đã sống trong màn mưa của riêng mình. Mưa của tội lỗi, mưa của những đêm không ngủ, mưa của câu hỏi “Giá như” vang vọng không ngừng. Và giờ đây, mưa bên ngoài kia bỗng trở nên trong trẻo lạ thường, như thể vũ trụ đang gột rửa tất cả, chuẩn bị cho một khởi đầu mới.
“Tòa tuyên án.”
Giọng chủ tọa vang lên, khô khốc nhưng rành rọt. Giang Trạch cảm nhận được An Nhiên siết chặt tay anh hơn. Anh khẽ xoay cổ tay, những ngón tay lạnh lẽo đan vào tay cô, như một lời trấn an không lời.
“Bị cáo Giang Chính Đông, qua quá trình điều tra và tranh tụng công khai, đã đủ cơ sở kết luận: Bị cáo phạm tội cố ý giết người và chiếm đoạt tài sản. Căn cứ Bộ luật Hình sự, tuyên phạt bị cáo mức án tù chung thân.”
Tiếng búa gõ xuống, thanh thúy như một nốt nhạc cuối cùng của bản giao hưởng bi thương.
Giang Chính Đông loạng choạng, hai tay bấu chặt vào thành bục. Gã há miệng định nói điều gì đó, nhưng cuối cùng chỉ phát ra một tiếng thở dốc đầy phẫn uất. Cả phòng xử án như vỡ òa trong những tiếng xì xào, nhưng Giang Trạch không nghe thấy gì nữa.
Một sức nặng khổng lồ, vô hình, bỗng dưng tan biến khỏi lồng ngực anh.
Không có chiến thắng vẻ vang. Không có nước mắt hay nụ cười. Chỉ có một khoảng trống mênh mông, tĩnh lặng, như mặt hồ Tây Hồ sau cơn mưa dài ngày. Anh khẽ nhắm mắt, và trong bóng tối ấy, anh thấy gương mặt cha. Ông mỉm cười, nụ cười hiền từ mà anh đã đánh mất từ năm mười bảy tuổi.
“Cảm ơn cha.”
Anh thì thầm trong tâm trí, rồi mở mắt ra.
Khi mọi người rời đi, Giang Trạch đứng dậy chậm rãi. An Nhiên tiến đến, chạm nhẹ vào khuỷu tay anh – một cái chạm thay lời. Cô không hỏi, không nói, chỉ lặng lẽ bên cạnh như suốt những tháng ngày qua. Họ cùng nhau bước ra khỏi phòng xử án, chậm rãi, như thể sợ rằng chỉ cần một chuyển động mạnh, giấc mơ mong manh này sẽ tan vỡ.
Bên ngoài, mưa vừa tạnh. Những giọt nước còn đọng trên lan can sắt, long lanh như pha lê dưới ánh đèn đường vàng vọt. Không khí lành lạnh mang theo mùi đất ẩm, tinh khiết đến lạ. Giang Trạch ngước nhìn bầu trời xám, lần đầu tiên trong mười năm, vai anh không còn gồng cứng.
An Nhiên đứng bên, im lặng ngắm những hạt mưa li ti phản chiếu trên gương mặt anh. Cô không hỏi, chỉ cùng anh tận hưởng khoảnh khắc này, nơi mọi gánh nặng dường như đã tan vào màn mưa đã dứt.
“Cảm ơn em.” Giọng anh cất lên, khàn đặc nhưng dịu dàng hơn bao giờ hết.
Cô mỉm cười, khóe mắt hơi đỏ. Hai chữ “cảm ơn” ấy, cô hiểu, không chỉ là lời tri ân vì đã đứng bên anh trong cuộc chiến này, mà còn là lời cảm ơn vì đã đến bên đời anh, kéo anh ra khỏi bóng tối.
Họ cùng lên xe. Khi Giang Trạch khởi động máy, tay An Nhiên nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay anh đang đặt trên cần số. Lần đầu tiên, anh không rụt lại. Ngón tay anh khẽ cử động, đan vào tay cô. Hơi ấm lan tỏa, như một lời hứa không cần thốt nên lời.
---
Buổi sáng hôm sau, tại tập đoàn Giang thị.
Văn phòng chủ tịch rộng lớn, lạnh lẽo nhưng sáng choang ánh đèn huỳnh quang. Giang Trạch triệu tập một cuộc họp gấp. Ông không mặc vest, chỉ khoác chiếc áo sơ mi trắng, không cà vạt. Trên bàn làm việc bằng gỗ mun, tập văn bản chuyển nhượng quyền điều hành đã được soạn sẵn.
Cánh cửa khẽ mở. Giang Tử Ngang bước vào, gương mặt trung thực vẫn còn vương nét băn khoăn. Cậu em họ chỉ kém anh hai tuổi, nhưng đôi mắt trong veo như chưa từng trải qua sóng gió. Đó chính là điều Giang Trạch muốn bảo vệ.
“Anh thực sự muốn làm vậy sao?” Tử Ngang hỏi, giọng ngập ngừng.
Giang Trạch gật đầu. Anh quay lại, ánh mắt không còn sắc lạnh như dao nữa, mà mang một vẻ bình thản đến lạ.
“Công ty này cần một người sạch sẽ. Anh thì không.” Anh đặt tay lên vai cậu em. “Anh tin em.”
Chỉ ba từ, nhưng đủ để Tử Ngang hiểu rằng đây không phải là sự trốn chạy, mà là sự lựa chọn. Cậu cúi đầu, khóe mắt đỏ hoe, nhưng kiên định nhận lấy tập văn bản.
Giang Trạch tháo chiếc cà vạt vẫn găm trong túi áo – chiếc cà vạt anh từng đeo mỗi khi bước vào tòa nhà này như một chiếc mặt nạ – đặt lên bàn. Không ngoái lại, anh bước ra khỏi phòng họp, để lại phía sau mười năm dằn vặt và một đế chế mà anh chưa bao giờ xem là nhà.
---
Chiều muộn, Bệnh viện trung ương Hàng Châu.
Ánh nắng nhạt sau mưa chiếu qua hành lang kính, trải dài thành những vệt sáng vàng ươm. Giang Trạch bước vào khoa Ngoại Tim mạch trong bộ quần áo thường, nhưng ánh mắt đã trở về đúng chỗ – nơi những nhịp đập chậm rãi và đều đặn lấp đầy sự sống.
Y tá trưởng nhìn thấy anh, suýt đánh rơi tập hồ sơ. “Bác sĩ Giang! Anh... anh quay lại thật sao?”
Anh gật đầu, giọng điềm tĩnh: “Tôi về rồi.” Chỉ ba từ, nhưng mang theo sức nặng của một lời thề.
Anh ghé phòng thay đồ, khoác lại chiếc áo blouse trắng tinh. Từng động tác chậm rãi, như một nghi thức rửa tội. Ngắm mình trong gương, anh thấy một người đàn ông đã khác – không còn u tối, chỉ còn sự tĩnh lặng của một mặt hồ đã lắng cặn.
Anh đi dọc hành lang, ghé thăm một bệnh nhi nhỏ đang chờ phẫu thuật tim. Cậu bé ngồi trên giường, tay ôm chú gấu bông, đôi mắt to tròn đầy lo lắng. Giang Trạch quỳ xuống ngang tầm mắt cậu, giọng nói ấm áp khác hẳn ngày đầu gặp An Nhiên: “Bác sĩ sẽ sửa trái tim của con, được không? Nó sẽ đập mạnh mẽ như trái tim của một siêu anh hùng.” Cậu bé nhoẻn cười, và khoảnh khắc ấy, một nụ cười rất nhẹ cũng nở trên môi Giang Trạch – nụ cười đầu tiên sau mười năm chìm trong bóng tối.
An Nhiên đứng nấp sau góc tường, lặng lẽ quan sát. Cô đã đến bệnh viện với ý định gặp anh, nhưng khi thấy khoảnh khắc này, cô không nỡ phá vỡ. Lần đầu tiên cô thấy anh cười – nụ cười mong manh như ánh sáng le lói qua mây, nhưng đủ để xua tan mọi giông bão trong lòng cô. Cô lùi lại, nhẹ nhàng rời đi, để anh có khoảnh khắc riêng với thế giới của mình.
---
Tối hôm đó, trời không mưa. Lần đầu tiên sau nhiều tuần, mây tan, để lộ một bầu trời trong veo hiếm hoi trên Hàng Châu.
An Nhiên đã về căn hộ của Giang Trạch trước. Cô nấu một bữa cơm đơn giản: canh sườn hầm, vài món rau, cơm trắng. Căn bếp nhỏ ấm cúng dưới ánh đèn vàng, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa.
Giang Trạch trở về muộn, áo blouse vẫn còn lấp ló dưới lớp áo khoác. Anh đứng nơi cửa, nhìn cô đang thoăn thoắt trong bếp, lòng bỗng dâng lên một cảm xúc lạ lùng – bình yên.
Họ ngồi đối diện nhau trong bữa tối. Ít lời, nhưng không còn gượng gạo. Chỉ có tiếng đũa chạm bát và những ánh mắt thỉnh thoảng chạm nhau, đủ để hiểu.
“Em định mở một văn phòng luật riêng,” An Nhiên lên tiếng, giọng nhẹ tênh. “Ở phố Hà Phường. Em muốn giúp những người yếu thế.”
Giang Trạch gật đầu, ánh mắt trầm ấm. “Tốt. Đó là con đường của em.”
Anh đặt đũa xuống, rồi bất ngờ nắm lấy bàn tay cô đang đặt trên bàn. Động tác chậm rãi, nhưng đầy cương quyết.
“Anh muốn ở đây, với em.” Giọng anh không phải lời tỏ tình, mà là một khẳng định – sự hiện diện, sự gắn bó.
Cô nhìn vào mắt anh, thấy trong đó không còn bóng tối nào. Chỉ có sự bình yên sâu thẳm, phản chiếu chính cô. Cô siết nhẹ tay anh, như một lời đáp.
Sau bữa ăn, họ dọn dẹp cùng nhau. Lúc đứng rửa bát, Giang Trạch đến sau lưng cô, vòng tay qua eo, cằm tựa lên vai cô. Cô khẽ ngả người ra sau, dựa vào ngực anh. Không gian chỉ còn tiếng nước chảy đều đều và hơi ấm từ hai cơ thể hòa quyện.
Bên ngoài khung cửa sổ, bầu trời đêm trong vắt, không một gợn mây. Mấy hôm trời mưa triền miên giờ chỉ còn là ký ức. Dưới ánh trăng non, mọi thứ như được gột rửa, tinh khôi.
Giang Trạch nhắm mắt, cảm nhận nhịp tim mình – lần đầu tiên, nó không còn nặng nề. Anh đã tìm thấy sự sống trong im lặng, và cả trong vòng tay người phụ nữ này.
Mưa Hàng Châu đã ngừng. Nhưng trong lòng anh, một cơn mưa khác vừa gieo xuống – cơn mưa của hy vọng, của những mầm xanh đang cựa mình.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện