Chương 1/18 · Thần y bị hào môn coi thường
Chương 1: Y tá mới
Tác giả: Sâu Yêu
Tôi đứng trước cửa bệnh viện Hoa Thần, hít một hơi thật sâu. Mùi thuốc sát trùng quen thuộc xộc vào mũi, hòa lẫn với mùi hoa nhài từ dãy cây hai bên lối vào. Tôi đã tưởng mình sẽ không bao giờ đặt chân vào nơi thế này nữa, sau tất cả những gì đã xảy ra. Nhưng số phận, hay đúng hơn là một món nợ không thể trả bằng cách khác, đã đưa tôi trở lại.
Đồng phục y tá trắng tinh, bảng tên bằng nhựa rẻ tiền gài trên ngực: "Thẩm Mạt Lê - Y tá." Tôi cúi nhìn nó, bật cười khẩy. Một bác sĩ thiên tài từng được kỳ vọng sẽ thay đổi cả nền y học, giờ đây phải giấu mình dưới lớp vỏ bọc tầm thường nhất. Nhưng tôi biết, có những thứ vượt xa danh phận. Và hôm nay, tôi bắt đầu cuộc săn lùng sự thật về cái chết của thầy tôi.
"Mạt Lê!" Một giọng nữ trong trẻo vang lên sau lưng. Tôi quay lại, thấy Lâm Tiểu Mạn - bạn thân duy nhất tôi có ở cái thành phố này. Cô ấy mặc đồ y tá như tôi, mái tóc ngắn cá tính, đôi mắt lấp lánh. "Tới giờ điểm danh rồi, nhanh lên!"
Tôi gật đầu, bước theo cô ấy vào hành lang dài vô tận. Những ánh mắt tò mò, thờ ơ, và cả khinh miệt lướt qua tôi. Trong mắt họ, tôi chỉ là một y tá mới, chẳng có gì đặc biệt. Tốt. Đó là điều tôi cần.
"Hôm nay khoa ngoại có ca cấp cứu VIP, một đại gia trong ngành bất động sản bị nhồi máu cơ tim," Tiểu Mạn kể nhanh. "Mấy bác sĩ đầu ngành đang hội chẩn, chắc lại căng thẳng lắm đây." Cô ấy thở dài, đẩy cửa phòng y tá.
Tôi vừa định trả lời, thì tiếng chuông cấp cứu gấp gáp vang lên. Ánh đèn đỏ nhấp nháy điên cuồng trên hành lang. Một y tá chạy vụt qua, mặt tái mét: "Phòng VIP! Bệnh nhân ngừng tim!"
Cả khu như vỡ tổ. Tiểu Mạn kéo tôi chạy theo. "Thiếu người quá! Cô mới đến, vào phụ đi!"
Chúng tôi lao vào căn phòng VIP rộng lớn. Bệnh nhân - một người đàn ông trạc 60 tuổi, mặt tím tái - nằm bất động trên giường. Màn hình điện tim kêu báo động dồn dập. Một nữ bác sĩ trẻ đang ấn tim bằng cả hai tay, mồ hôi lấm tấm trên trán. Nhưng động tác của cô ta có vẻ yếu ớt và thiếu chính xác.
"Rung thất!" Một người hô lên. "Chuẩn bị sốc điện!"
Tôi đứng ở góc phòng, nhìn mọi thứ diễn ra. Tay chân tôi run nhẹ - không phải vì sợ, mà vì một năng lượng quen thuộc đang ùa về. Bản năng của một bác sĩ, dù tôi đã cố chôn chặt nó suốt hai năm qua, giờ đây trỗi dậy mạnh mẽ.
Máy sốc điện được đưa tới. Một lần, hai lần, ba lần. Màn hình vẫn là đường thẳng chết chóc.
"Bệnh nhân ngưng tim hoàn toàn!" Giọng nữ bác sĩ lạc đi. Cô ta nhìn quanh, hoảng loạn.
Không có thời gian để suy nghĩ. Tôi lao tới, đẩy nhẹ cô ta ra. "Để tôi."
Cô ta nhìn tôi như nhìn một kẻ điên. Nhưng tôi không quan tâm. Hai tay tôi đặt lên ngực bệnh nhân, cảm nhận vị trí chính xác qua lớp da mỏng. Tôi bắt đầu ép tim sâu, đều đặn, với lực vừa đủ. Nhịp: 100 lần mỗi phút. Độ sâu: 5 cm. Từng chi tiết trong sách giáo khoa và cả những gì thầy tôi dạy hiện lên rõ rệt trong tâm trí.
"Chuẩn bị ống nội khí quản!" Tôi hô, giọng lạnh và chắc.
Một y tá đưa ống. Tôi luồn tay, thao tác nhanh gọn, chính xác. Không do dự, không lãng phí một giây. Ống được đặt đúng vị trí. Bóp bóng, một hơi, hai hơi. Tiếp tục ép tim.
Cả phòng bỗng im phăng phắc. Mọi người nhìn tôi như thể tôi mọc thêm đầu. Tôi không để ý. Tôi chỉ tập trung vào hai bàn tay mình, vào nhịp đập yếu ớt đang hồi phục dưới lồng ngực bệnh nhân.
Màn hình điện tim chợt nhảy một nhịp. Rồi hai nhịp. Một nhịp xoang đều đặn, yếu ớt nhưng có thật.
"Hoạt động tim trở lại!" Một giọng thảng thốt kêu lên.
Tôi buông tay, đứng thẳng dậy. Nhịp tim trên màn hình giờ đã ổn định. Bệnh nhân thở được, màu da hồng dần trở lại. Tôi nhắm mắt một giây, thở phào.
Và rồi tôi mở mắt ra.
Hắn đứng ở ngưỡng cửa, dựa lưng vào khung, hai tay đút túi quần. Không ai nghe tiếng cửa mở. Không ai báo trước. Nhưng hắn ở đó, như một bóng ma tôi không bao giờ ngờ tới - ít nhất là không phải ngay ngày đầu tiên.
Cố Kình Phong.
Ánh mắt hắn đen, sâu, sắc như dao cạo. Hắn không nhìn bệnh nhân, không nhìn ai khác. Hắn nhìn tôi. Từ đầu đến chân, từ khuôn mặt đến đôi tay tôi vẫn còn đặt hờ trên ngực người đàn ông vừa được cứu sống.
Không khí trong căn phòng VIP vốn đã căng thẳng giờ như đặc quánh lại. Tôi có thể nghe thấy nhịp tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, nhưng tôi không lùi bước. Tôi ngước mắt lên, nhìn thẳng vào hắn.
Hắn bước vào, mỗi bước đi như một áp lực vô hình đè nặng lên không gian. Những bác sĩ, y tá xung quanh đồng loạt cúi đầu, lùi lại. Kể cả vị bác sĩ trẻ lúc nãy cũng trở nên nhỏ bé.
Hắn dừng lại trước mặt tôi, cách chưa đầy một cánh tay. Tôi cảm nhận rõ mùi nước hoa đắt tiền, một chút hương cam thảo và thuốc lá, khác hẳn mùi thuốc sát trùng quen thuộc. Hắn cao hơn tôi cả một cái đầu. Tôi phải ngước nhìn.
Hắn cúi xuống, nhìn vào bảng tên trước ngực tôi. Từng chữ, như thể đọc bản án tử hình. Khóe môi hắn nhếch lên một đường - không phải cười, mà là lời cảnh cáo.
"Thẩm Mạt Lê - Y tá." Hắn đọc chậm rãi, chất giọng trầm thấp nhưng có sức nặng đè bẹp mọi thứ. Rồi mắt hắn nhướng lên, nhìn thẳng vào mắt tôi.
"Cô học mấy cái đó ở đâu?"
Giọng hắn phẳng lặng, không chút cảm xúc. Nhưng tôi biết, đằng sau sự điềm tĩnh ấy, hắn đang lục soát tôi. Lục soát từng mảnh ghép trong cái vỏ bọc y tá bình thường mà tôi cố công dựng lên. Và hắn thấy điều bất thường.
Tôi cúi đầu, cố tạo dáng vẻ khiêm tốn nhất có thể. "Thưa Cố tổng, tôi học trên mạng."
Trên mạng. Một câu trả lời mơ hồ, mờ nhạt, đúng như một y tá mới vào nghề nên nói.
Hắn cười khẩy. Âm thanh ấy lạnh tanh, không chút hài hước. Nhưng mắt hắn không cười. Trong mắt hắn, tôi thấy một tia sắc lẹm, như thể hắn vừa nhìn thấu một phần bí mật của tôi.
Không một lời nào thêm, hắn quay lưng bước ra khỏi phòng. Nhưng trước khi đi, hắn khẽ nghiêng đầu, liếc nhìn tôi qua vai. Một cái nhìn dài, không rõ ẩn ý, rồi hắn biến mất sau cánh cửa.
Phòng cấp cứu lại ồn ào. Mọi người vây quanh bệnh nhân, kiểm tra lại dấu hiệu sinh tồn, thì thầm bàn tán. Có người nhìn tôi với ánh mắt ngưỡng mộ, có người đầy nghi ngờ. Nhưng tôi chỉ đứng đó, hai tay run nhẹ, lòng lạnh toát.
Ngày đầu tiên. Tôi đã sai lầm.
Nhưng tôi không hối hận. Nếu không làm vậy, người đàn ông ấy đã chết. Và tôi không phải loại người có thể đứng nhìn ai đó chết mà không làm gì, dù có phải trả giá bằng chính sự an toàn của mình.
Tôi nhìn xuống bàn tay mình, nơi vẫn còn vương mùi sát trùng và... mùi của hắn. Mùi của một người đàn ông mà tôi biết rõ là ai, dù chúng tôi chưa bao giờ chính thức gặp nhau. Cố Kình Phong - người thừa kế tập đoàn y tế Hoa Thần, kẻ đang đứng đầu âm mưu mà tôi đang cố moi ra.
Tôi nắm chặt tay. Một năm. Tôi có một năm để lật lại quá khứ. Và hắn, dù muốn hay không, sẽ là con đường chính dẫn tôi tới sự thật về cái chết của thầy tôi.
"Mạt Lê? Mày ổn không?" Tiểu Mạn chạy lại, mặt đầy lo lắng. "Cưng ơi, mày vừa làm cái gì thế? Mày là y tá, không phải bác sĩ!"
"Tôi biết." Tôi cười nhẹ, nhìn vào mắt nó. "Nhưng ai đó phải làm mà, đúng không?"
Tiểu Mạn thở dài, lắc đầu. "Cố tổng mà để ý tới mày thì không hay đâu. Ông ta khó tính lắm."
Tôi im lặng. Tôi biết hắn khó tính hơn những gì Tiểu Mạn nghĩ. Nhưng tôi cũng biết, sự chú ý của hắn là điều tôi cần. Một khi hắn nghi ngờ, hắn sẽ điều tra. Và tôi chỉ cần điều tra ngược lại.
Mặt trời đã lên cao, ánh nắng xuyên qua ô cửa kính lớn rọi vào hành lang, tạo thành những vệt sáng dài. Tôi nhìn theo bóng dáng vừa khuất của hắn, lòng có một dự cảm chẳng lành.
Bức màn đầu tiên vừa được vén lên. Và tôi biết, phía sau nó là một mê cung đầy rẫy cạm bẫy. Nhưng tôi đã sẵn sàng.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
