Chương 2/18 · Thần y bị hào môn coi thường
Chương 2: Hôn ước giấu mặt
Tác giả: Sâu Yêu
Buổi chiều, tôi vừa thay xong bộ đồ y tá thì điện thoại trong túi rung lên. Là số lạ. Tôi nghe máy, giọng đàn ông trung niên lạnh lùng: "Thẩm tiểu thư, xin mời cô lên phòng họp tầng 20 ngay lập tức. Cố tổng và gia đình đang chờ."
Tôi nhìn đồng hồ. 14 giờ 30. Ca trực của tôi còn hai tiếng nữa mới kết thúc. Nhưng tôi biết, đây không phải lời mời.
"Tôi lên ngay."
Thang máy chạy lên tầng 20. Cánh cửa mở ra, một hành lang dài trải thảm đỏ, hai bên là những bức tranh sơn dầu đắt tiền. Phòng họp cuối hành lang, cửa gỗ lim đóng chặt. Tôi đẩy cửa bước vào.
Bên trong, không khí như đông cứng.
Cố Kình Phong ngồi ở đầu bàn, tay khoanh trước ngực, mắt nhìn tôi như nhìn một kẻ xâm nhập trái phép. Bên cạnh hắn là một người phụ nữ trạc năm mươi, mặc áo dài thêu hoa, tóc búi cao, từ đầu đến chân toát ra khí chất quyền quý. Bà ta ngồi thẳng lưng, tay cầm tách trà, nhưng mắt đang quan sát tôi từ đầu đến chân - với một vẻ khinh miệt không che giấu.
Đối diện họ, một người đàn ông lớn tuổi ngồi ở bên kia bàn. Ông ta gật đầu với tôi, mắt hiền từ nhưng pha lẫn buồn bã. Tôi chưa kịp hỏi ông là ai, thì người phụ nữ lên tiếng:
"Đây chính là Thẩm Mạt Lê?"
Bà ta đặt tách trà xuống, âm thanh khô khốc. "Cô bao nhiêu tuổi?"
"22."
"22." Bà ta cười nhạt. "22 tuổi, làm y tá lương ba cọc ba đồng, bố mẹ mất sớm, không họ hàng thân thích. Thẩm gia các người đúng là hết người rồi mới đưa cô ra làm hôn thê của con tôi?"
Tôi sững người.
Hôn thê?
Tôi quay sang nhìn người đàn ông lớn tuổi. Ông ta thở dài, đứng dậy. "Mạt Lê, ta là chú của con - Thẩm Quốc Bình. Ông nội con trước khi mất có giao kèo với gia tộc Cố: con và Cố Kình Phong có hôn ước từ bé. Ta giấu con đến bây giờ vì... vì không muốn con vướng vào chuyện này."
Tim tôi đập mạnh. Hôn ước? Tôi chưa bao giờ được ai nói về chuyện này. Bố mẹ mất năm tôi lên bảy, ông nội nuôi tôi lớn, ông mất khi tôi mười lăm. Tôi chưa bao giờ biết mình có một hôn ước với gia tộc hào môn.
Cố Kình Phong đứng dậy. Hắn bước đến gần tôi, dừng lại trước mặt, cao hơn tôi cả cái đầu. Mắt hắn sắc như dao cạo, giọng nói lạnh như băng:
"Tôi không biết cô có tham gia vào trò này hay không, nhưng tôi nói rõ: tôi sẽ hủy hôn. Có điều kiện gì, cô cứ nói."
Tôi nhìn hắn. Lẽ ra tôi nên cảm thấy bị xúc phạm. Nhưng thực ra, tôi thấy nhẹ nhõm. Hủy hôn? Đó là điều tôi muốn nhất. Tôi không cần một người chồng hào môn, tôi cần một năm để điều tra cái chết của thầy tôi.
"Tôi đồng ý hủy hôn."
Cả phòng im lặng. Mẹ hắn nhướn mày, như thể không tin vào tai mình. Cố Kình Phong cũng hơi khựng lại, mắt hơi híp đi.
"Nhưng có điều kiện."
Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng bình tĩnh đến lạ: "Một năm. Cho tôi một năm làm việc ở bệnh viện Hoa Thần, với tư cách y tá. Sau một năm, nếu anh vẫn muốn hủy hôn, tôi sẽ không nói gì thêm."
Mẹ hắn cười nhạt: "Một năm để làm gì? Để cô quyến rũ con tôi hả?"
Tôi không nhìn bà ta, chỉ nhìn hắn. "Không phải để chinh phục anh, mà để anh biết người mà anh sắp bỏ lỡ là ai."
Cố Kình Phong nhìn tôi một lúc lâu. Mắt hắn có gì đó dao động, nhưng rất nhanh bị che đi bởi vẻ kiêu ngạo quen thuộc. Hắn cười khẩy:
"Một năm. Được."
Mẹ hắn đứng dậy, nhìn tôi từ trên xuống dưới, khinh miệt không che giấu. "Y tá? Còn đòi làm dâu nhà họ Cố? Đúng là không biết lượng sức."
Bà ta bước ra khỏi phòng, tiếng giày cao gót vang lên từng nhịp lạnh lùng. Người đàn ông lớn tuổi - chú của tôi - nhìn tôi với ánh mắt áy náy, rồi cũng đi theo.
Trong phòng chỉ còn tôi và hắn.
Cố Kình Phong đứng đó, im lặng. Mùi nước hoa của hắn - gỗ đàn hương pha chút bưởi đắng - thoang thoảng trong không gian tĩnh lặng. Hắn không nói gì, chỉ nhìn tôi với ánh mắt sâu thẳm, khó đoán.
Tôi không lùi bước. Tôi cũng nhìn lại hắn, đôi mắt không chớp.
Rồi hắn đột nhiên bước tới gần, cúi xuống, ghé sát tai tôi. Hơi thở nóng bỏng phả vào vành tai tôi, lời nói như một tiếng cười khẩy nhẹ:
"Một năm. Chơi tới cùng."
Tôi đứng im, không động đậy. Hơi thở hắn vẫn còn vương trên da tôi khi hắn bước ra khỏi phòng, đóng sầm cửa lại.
Khi tiếng bước chân hắn xa dần, tôi mới thở ra. Tay tôi hơi run, nhưng không phải vì sợ hãi -
Tôi cần một năm để lật lại quá khứ. Vụ án của thầy tôi, tập đoàn y tế Hoa Thần và những thế lực đứng sau. Một năm, không phải để chứng minh cho hắn thấy tôi xứng đáng, mà để đưa tất cả ra ánh sáng.
Nhưng tôi không nói điều đó với ai.
Tôi bước ra khỏi phòng họp, xuống thang máy, quay lại khu vực y tá. Lâm Tiểu Mạn đang ngồi ở bàn trực, thấy tôi liền hỏi: "Đi đâu mà lâu thế?"
"Có việc." Tôi ngồi xuống, mở ngăn kéo lấy tập bệnh án.
Tiểu Mạn nhìn tôi một thoáng, rồi không hỏi thêm.
Bên ngoài cửa sổ, nắng chiều đổ xuống thành phố, nhuộm vàng những tòa nhà cao tầng. Một ngày kết thúc, và một cuộc chơi vừa bắt đầu.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
