Chương 18/18 · Thần y bị hào môn coi thường
Chương 18: Hoa nhài nở muộn
Tác giả: Sâu Yêu
Tôi mở mắt. Ánh đèn phòng mổ vẫn còn hắt lên trần trắng, nhưng tôi không còn ở đó nữa.
Tôi ngồi trước cửa kính phòng hồi sức, tay ôm ly cà phê đã nguội. Lâm Tiểu Mạn ngồi cạnh, không nói gì, chỉ im lặng đặt tay lên vai tôi. Suốt mười bốn tiếng đồng hồ, tôi đứng trong phòng mổ, không ăn, không uống. Mỗi đường cắt, mỗi mũi khâu đều là lằn ranh giữa sự sống và cái chết. Hắn nằm đó, không động đậy, dưới tay tôi là bộ ngực gầy guộc, mở toang, như một vực thẳm. Từng lớp cơ, từng bó mạch, từng hạch bạch huyết tôi lần mò trong máu và thời gian. Tay tôi run suốt hai giờ đầu, nhưng sau đó, một sự bình tĩnh lạ thường ập đến.
Tôi biết, nếu hắn chết, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân.
Cánh cửa phòng hồi sức mở ra. Bác sĩ gật đầu với tôi. Tim hắn ổn định. Huyết áp ổn định. Tôi không khóc. Tôi chỉ gục mặt xuống, cảm nhận cơ thể mình như vừa rút hết sức lực.
Ba tuần sau, hắn tỉnh dậy.
Lần đầu tiên mở mắt, hắn nhìn thấy tôi – mặt tôi hốc hác, quầng thâm tím tái, tóc bù xù. Hắn cười yếu ớt, nắm tay tôi:
“Em xấu quá.”
Tôi cười, nước mắt lăn dài. “Còn dám chê em.”
Hắn siết tay tôi. “Nhưng đẹp nhất thế gian.”
Đó là khoảnh khắc tôi biết, mình đã thắng.
*
Ba tháng sau.
Phòng khám nhỏ sau nhà đã được tôi cải tạo thành một khu vườn. Những chậu hoa nhài tôi mua từ chợ hoa Thượng Hải, thứ hoa có mùi hương khiến tôi nhớ về tuổi thơ, về những đêm hè bên thầy. Thầy từng nói, hoa nhài tượng trưng cho sự thuần khiết và lòng trung thành. Tôi trồng một hàng dọc lối đi, dù mùa đông giá rét, chúng vẫn ra những nụ búp trắng muốt.
Hôm nay trời có nắng. Nắng vàng óng, len lách qua từng chiếc lá. Tôi đẩy xe lăn ra vườn.
Cố Kình Phong ngồi trên xe, trên người khoác chiếc áo len mẹ hắn đan. Hắn gầy, mặt hõm sâu, nhưng mắt đã có thần. Tôi dừng xe dưới gốc cây nhài, nơi có những chùm hoa trắng đang hé nở.
Hắn nhìn quanh.
“Em trồng hoa từ bao giờ?”
“Từ khi em biết anh không thể chết,” tôi nói, ngồi xuống chiếc ghế đá bên cạnh. “Em cần một thứ để nhìn thấy nó sống. Nó nở. Để em tin rằng mọi thứ rồi sẽ qua.”
Hắn đưa tay, chạm vào cánh hoa nhài mỏng manh. Tay hắn vẫn còn yếu, nhưng những ngón tay dài lướt nhẹ trên từng cánh trắng.
“Anh nợ em một cuộc đời,” hắn khẽ nói.
Tôi lắc đầu.
“Không. Anh không nợ em gì cả.” Tôi tựa đầu vào vai hắn, nhẹ đến mức như chỉ chạm vào hư không. “Em nợ anh một lời hứa.”
“Hứa gì?”
“Yêu anh mà không đánh mất bản thân.” Tôi nhắm mắt, ngửi mùi hoa nhài quyện trong gió. “Em đã học được cách đó.”
Hắn im lặng. Tay hắn vuốt tóc tôi, từng nhịp, từng nhịp. Tôi nghe tim hắn đập – chậm hơn trước, nhưng đều, và mạnh mẽ hơn.
“Nếu kiếp sau còn gặp,” tôi thì thầm, mắt vẫn nhắm, “anh còn coi thường em không?”
Hắn cười, một tiếng cười yếu ớt nhưng ấm áp như nắng chiều.
“Kiếp sau, anh sẽ là bác sĩ, em là y tá – để em coi thường anh một lần.”
Tôi bật cười, nước mắt ứa ra. Tôi đập nhẹ vào vai hắn.
“Không có cửa đâu. Kiếp sau em vẫn là thần y.”
“Vậy thì em cứ tiếp tục coi thường anh đi. Anh chịu.”
“Nói nghe ngọt thế?”
“Ngọt thật mà. Vì em đã cứu anh.”
Tôi im lặng. Những bông hoa nhài trắng muốt dưới nắng chiều, từng cánh như phát sáng. Mùi hương tỏa ra, nhẹ nhàng, như lời thủ thỉ của đất trời.
Mặt trời bắt đầu lặn. Nhuộm vàng cả khu vườn. Tôi dựa vào vai hắn, mắt nhắm lại.
Mọi vết thương đã lành. Mọi hiểu lầm đã tan.
Tình yêu – cuối cùng – luôn là liều thuốc đúng nhất.
Và tôi đã học được cách yêu mà không đánh mất bản thân.
Hoa nhài vẫn nở. Hương thơm thoảng nhẹ trong gió chiều.
“Mạt Lê.”
Tiếng hắn gọi nhỏ.
“Ừ?”
“Cảm ơn em.”
Tôi không mở mắt. Chỉ mỉm cười.
“Em cũng cảm ơn anh.”
“Cảm ơn vì điều gì?”
“Cảm ơn vì đã cho em cơ hội để yêu. Và để được yêu.”
Hắn không nói gì, chỉ ôm tôi chặt hơn.
Gió chiều thổi qua, cuốn theo những cánh hoa nhài trắng, rơi trên tóc, trên vai hai chúng tôi.
Tôi nghĩ, đây là hạnh phúc.
Đây là điều xứng đáng sau tất cả.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
