Chương 17/18 · Thần y bị hào môn coi thường
Chương 17: Bí mật cuối cùng
Tác giả: Sâu Yêu
Đêm đó tôi không ngủ lại. Tôi ngồi bên mép giường, nhìn hắn thiếp đi sau khi tôi ép hắn uống thuốc an thần. Tay tôi vẫn cầm tờ khăn giấy có vệt máu đã khô. Máu của hắn.
Sáng hôm sau, tôi lặng lẽ lấy mẫu máu của hắn trong lúc hắn còn ngủ. Gửi đi xét nghiệm. Tôi tự làm, không qua bệnh viện. Tôi là thần y, tôi có mạng lưới riêng.
Kết quả trả về vào buổi chiều.
Tôi ngồi trong phòng khám, nhìn tờ giấy trên bàn. Ung thư phổi giai đoạn cuối. Di căn. Tiên lượng sống dưới ba tháng.
Đôi tay từng mổ hàng trăm ca không run, giờ bắt đầu run lên. Tôi muốn xé tờ giấy. Tôi muốn làm lại xét nghiệm. Tôi muốn bảo họ sai.
Nhưng họ không sai tôi biết.
Hắn đến tìm tôi lúc chiều tà, mang theo hai ly trà sữa. Hắn nhìn thấy tờ giấy trên bàn, rồi nhìn tôi. Đôi mắt hắn tối lại, nhưng không hoảng sợ.
"Em biết rồi."
Giọng hắn trầm, bình thản như đang nói về thời tiết.
"Em biết rồi."
Tôi lặp lại, nhưng giọng tôi vỡ ra. Tôi đứng dậy, hai tay đập xuống bàn. "Bao lâu rồi? Bao lâu anh biết?"
Hắn đặt ly trà sữa xuống, kéo ghế ngồi đối diện tôi. "Hai năm. Trước cả khi gặp em."
Tôi cười gằn. Nước mắt trào ra. "Hai năm? Anh giấu em hai năm? Anh kết hôn với em, nói yêu em, làm tất cả mọi chuyện mà vẫn giấu em?"
Hắn không trả lời. Chỉ nhìn tôi. Đôi mắt đẹp đến tàn nhẫn.
"Anh sợ," hắn nói, giọng nghẹn lại. "Anh sợ em sẽ ra đi. Sợ em sẽ thương hại anh. Anh chỉ muốn sống trọn vẹn những ngày cuối bên em, như một người đàn ông bình thường. Không phải như một bệnh nhân."
Tôi lau nước mắt. Tôi không cho phép mình yếu đuối.
"Em là thần y," tôi nói, nhìn thẳng vào mắt hắn. "Em có thể cứu bất kỳ ai. Kể cả anh."
Hắn cười yếu ớt. Nụ cười tan vỡ.
"Anh biết. Anh tin em."
Đó là tất cả những gì tôi cần nghe.
---
Tôi không ngủ ba ngày liền. Tôi tra cứu tất cả tài liệu về ung thư phổi di căn. Tôi gọi điện cho tất cả các mối quan hệ trên mạng đen. Tôi bỏ ra hai trăm triệu để mua một loại thuốc thử nghiệm chưa được cấp phép tại Trung Quốc. Phải nhập từ Thụy Sĩ.
Hắn nhìn tôi làm việc. Hắn không ngăn cản, không nói "đừng tốn công". Hắn chỉ im lặng ở bên cạnh, pha trà, lau mồ hôi cho tôi, nhắc tôi ăn cơm.
Một buổi tối, tôi ngồi hàng giờ trước tấm phim chụp CT của hắn. Các nốt di căn. Hạch bạch huyết. Khối u chính. Tôi tính toán từng milimet, từng đường cắt.
Hắn ngồi sau lưng tôi, tay đặt lên vai tôi.
"Mệt không?"
"Không," tôi nói. "Em sẽ không mệt. Em sẽ không bỏ cuộc. Bao giờ."
Hắn cúi xuống, hôn lên tóc tôi. "Anh biết."
---
Ca phẫu thuật được lên lịch vào một ngày cuối đông. Trời âm u, mây xám xịt. Tôi chọn phòng mổ tại bệnh viện Hoa Thần – nơi tất cả bắt đầu.
Lâm Tiểu Mạn làm phụ mổ. Mẹ hắn đứng ngoài hành lang, mặt trắng bệch. Mẹ không nói gì với tôi từ ngày cưới, nhưng hôm nay, mẹ nắm tay tôi, siết chặt.
"Cứu nó," mẹ nói, giọng run. "Tôi biết cô là ai. Tôi biết cô có thể."
Tôi gật đầu.
Tôi bước vào phòng mổ. Hắn nằm trên bàn, mắt mở, nhìn tôi.
"Anh không sợ," hắn nói. "Vì em ở đây."
Tôi cúi xuống, đeo kính phẫu thuật. "Anh mà chết, em sẽ xuống âm phủ kéo anh lên. Rồi đánh anh một trận."
Hắn cười. Nụ cười mong manh trên môi gầy.
"Vậy hãy kéo anh lên. Rồi muốn đánh bao nhiêu cũng được."
Lưỡi dao mổ lạnh ngắt trong tay tôi. Tôi nhìn vào mắt hắn lần cuối, hít sâu, và bắt đầu.
Tôi sẽ cứu hắn. Em sẽ cứu anh. Kể cả chết, em cũng sẽ cứu anh. Vì hắn là tất cả của em.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
