Chương 1/15 · Trả thù kẻ phản bội bằng Tình yêu và Quyền lực
Chương 1: Đêm định mệnh
Tác giả: Sâu Yêu
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
Bức ảnh chụp từ phòng VIP của nhà hàng cao cấp nhất thành phố. Trong ảnh, Trần Hạo và Lâm Tuyết Nhi – người yêu tôi và bạn thân nhất của tôi – đang hôn nhau. Cô ta ngồi trên đùi anh ta, tay quấn quanh cổ anh ta, cười rạng rỡ.
Tôi zoom ảnh, nhìn đồng hồ trên tay Trần Hạo. Chiếc đồng hồ tôi tặng anh ta nhân dịp kỷ niệm ba năm.
Cảm giác như có ai đó vừa đâm một nhát dao vào bụng tôi.
Nhưng tôi không khóc. Không phải vì tôi mạnh mẽ. Mà vì tôi đang đứng trong nhà vệ sinh của buổi tiệc giới thiệu dự án mới của công ty. Bên ngoài có hơn hai trăm khách mời, hàng chục đối tác, và sếp của tôi – người đã giao cho tôi dự án quan trọng nhất trong năm.
Tôi hít sâu, đặt điện thoại xuống, rửa mặt. Nước lạnh làm tôi tỉnh táo hơn một chút.
Tôi phải ra ngoài. Tôi phải cười. Tôi phải hoàn thành buổi giới thiệu này.
Sau đó tôi sẽ tính sổ với bọn họ.
Tôi chỉnh lại váy, bước ra khỏi nhà vệ sinh. Đèn chùm pha lê lấp lánh, tiếng nhạc jazz du dương, những bộ vest và váy dạ hội xoay chuyển trong ánh sáng vàng ấm. Tất cả đều hoàn hảo. Một thế giới mà tôi đã mất năm năm để xây dựng chỗ đứng.
"Kỷ Lam!"
Giọng Lâm Tuyết Nhi vang lên từ phía sau. Tôi quay lại, thấy cô ta bước tới với ly rượu vang đỏ trên tay. Váy đỏ ôm sát, tóc xõa, môi cười tươi rói.
"Cậu tìm tớ suốt, đi đâu thế? Sắp đến lượt cậu giới thiệu rồi."
Giọng cô ta dịu dàng, thân thiết, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Cô ta vòng tay qua khuỷu tay tôi, kéo tôi đi về phía sân khấu.
Tôi cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể cô ta, mùi nước hoa Chanel quen thuộc. Mùi hương mà tôi và cô ta từng cùng nhau chọn trong một buổi chiều tháng Tám, cười đùa như hai đứa trẻ.
"Cậu ổn không?" Cô ta nhìn tôi, mắt đầy quan tâm.
"Ổn." Tôi rút tay ra.
"Tớ đi lấy nước cho cậu nhé?"
"Không cần."
Cô ta khựng lại một chút, rồi cười gượng. "Sao nhìn căng thẳng thế? Đừng lo, cậu làm được mà."
Tôi không trả lời. Tôi đang cố giữ bình tĩnh để không hất ly rượu vào mặt cô ta.
Bầu không khí bữa tiệc bỗng chốc thay đổi khi một người đàn ông cao lớn bước vào. Mọi ánh nhìn đổ dồn về phía cửa. Tôi cũng quay theo bản năng.
Anh ta mặc vest đen, áo sơ mi trắng, không cà vạt, cổ áo mở hai nút. Dáng người cao gần một mét chín, vai rộng, eo thon, bước đi uyển chuyển như một con báo. Khuôn mặt góc cạnh, sống mũi cao, môi mỏng, mắt đen sâu thẳm. Không cười. Không nhìn ai. Chỉ bước thẳng vào trung tâm đại sảnh, và không gian như thu nhỏ lại quanh anh ta.
"Lãnh Ngạo Thiên." Ai đó thì thầm bên cạnh tôi. "Chủ tịch tập đoàn Lãnh Thị."
Tôi chưa từng gặp anh ta. Nhưng tôi biết danh tiếng. Tập đoàn Lãnh Thị sở hữu hơn một nửa thị trường bất động sản cao cấp ở Trung Quốc. Ba năm trước, anh ta tiếp quản công ty từ cha sau một vụ bê bối tài chính, và trong vòng một năm đã xoay chuyển tình thế, đưa lợi nhuận tăng gấp ba.
Người đàn ông này là một huyền thoại sống. Và hôm nay, huyền thoại ấy đang đứng cách tôi mười mét.
"Anh ấy đến đây làm gì?" Lâm Tuyết Nhi thì thầm, giọng có chút run. "Dự án của bọn mình không đủ tầm để mời anh ấy mà."
Tôi không trả lời. Tôi đang nhìn Lãnh Ngạo Thiên. Anh ta dừng lại, lấy một ly rượu từ khay của người phục vụ, nâng lên nhẹ, rồi đặt xuống. Không uống. Chỉ cầm.
Và rồi mắt anh ta lướt qua đám đông, dừng lại trên tôi.
Chỉ một giây. Nhưng trong một giây đó, tôi cảm thấy như bị soi thấu. Ánh mắt anh ta sắc bén, lạnh lùng, như thể đang đánh giá một món hàng. Rồi anh ta quay đi, nói gì đó với trợ lý bên cạnh.
Tôi rùng mình.
"Kỷ Lam!" Giám đốc Trương vẫy tay từ phía sân khấu. "Đến giờ rồi!"
Tôi gật đầu, bước lên sân khấu. Đèn chiếu sáng rọi thẳng vào mặt tôi, làm tôi hơi lóa mắt. Tôi đặt tay lên bục, nhìn xuống đám đông.
Có Lâm Tuyết Nhi đang đứng ở góc phòng, tay cầm điện thoại, nhìn chăm chú. Có Trần Hạo, mặc vest xám, đang đứng cạnh một đối tác, nâng ly, cười nói. Anh ta không nhìn tôi. Anh ta đang nhìn Lâm Tuyết Nhi.
Tôi hít một hơi thật sâu.
"Kính thưa quý vị, tôi là Kỷ Lam, trưởng phòng thiết kế của tập đoàn Kiến Trúc Kim Thần. Hôm nay tôi xin giới thiệu dự án 'Khu đô thị xanh'..."
Giọng tôi vững vàng. Tôi đã chuẩn bị cho buổi thuyết trình này suốt ba tháng. Tôi thuộc từng con số, từng bản vẽ, từng chi tiết. Tôi chỉ cần tập trung.
Nhưng khi tôi vừa nói được năm phút, tôi cảm thấy đầu óc bắt đầu quay cuồng. Cảm giác nôn nao, chóng mặt, như thể có thứ gì đó đang chảy trong máu. Tay tôi bám chặt vào bục, cố giữ thăng bằng.
Tôi nhìn xuống ly nước trên bục. Ly nước mà Lâm Tuyết Nhi vừa đặt ở đó khi cô ta đi ngang qua sân khấu.
Tim tôi đập thình thịch.
Tôi cố gắng nói tiếp, nhưng giọng tôi bắt đầu run. Đám đông bắt đầu xôn xao. Tôi thấy Lâm Tuyết Nhi đang nhìn tôi, môi cô ta cong lên một nụ cười nhẹ.
Và rồi tôi nghe thấy tiếng ai đó hét lên:
"Cô ta ăn cắp bản vẽ!"
Mọi thứ xảy ra quá nhanh.
Một người đàn ông mặc vest chạy lên sân khấu, chỉ vào màn hình phía sau tôi. Màn hình đang chiếu một bản thiết kế – nhưng không phải bản thiết kế của tôi. Đó là một bản vẽ khác, với logo của tập đoàn đối thủ.
"Cô ta đã đánh cắp bản vẽ của chúng tôi!" Người đàn ông gào lên. "Tôi có bằng chứng!"
Anh ta giơ điện thoại lên, chiếu một đoạn video. Trong video, một người phụ nữ mặc váy đen – tôi – đang cúi xuống bàn làm việc của đồng nghiệp, lấy một tập tài liệu.
Nhưng đó không phải tôi. Đó là một người phụ nữ mặc váy giống hệt tôi, có dáng người giống tôi, nhưng không phải tôi. Tôi biết vì tôi chưa từng mặc chiếc váy đó.
"Cô ta đã ăn cắp bản thiết kế của đối thủ để giành hợp đồng!" Người đàn ông tiếp tục. "Cô ta là gián điệp!"
Đám đông ồn ào. Máy ảnh chớp nháy. Tôi đứng đó, đầu óc quay cuồng, chân tay run rẩy. Tôi muốn nói gì đó, nhưng miệng tôi khô khốc, không thốt ra lời.
"Tôi không..." Tôi cố gắng.
Nhưng không ai nghe tôi.
Giám đốc Trương nhìn tôi với ánh mắt thất vọng. Một vài đối tác đứng dậy, bỏ về. Ánh đèn flash vẫn nhấp nháy, ghi lại từng khoảnh khắc xấu hổ của tôi.
Tôi lùi lại, chân chạm vào chân bục. Tôi ngã.
Cú ngã đau đớn. Nhưng nỗi đau thể xác chẳng thấm vào đâu so với nỗi đau bị phản bội.
Và rồi tôi thấy Lâm Tuyết Nhi đứng ở góc phòng, tay che miệng, giả vờ kinh ngạc. Trong mắt cô ta, tôi thấy một tia đắc thắng.
"Chị ấy đang chảy máu!" Ai đó hét lên.
Tôi nhìn xuống. Máu đang chảy dọc đùi tôi, thấm qua lớp vải ren trắng của chiếc váy dạ hội.
Đứa con.
Đứa con mà tôi chưa kịp nói với Trần Hạo. Đứa con tôi định thông báo vào tối nay.
Đau. Một cơn đau xé rách bụng dưới. Tôi ôm bụng, ngã xuống sàn. Máu loang trên nền gạch hoa cương trắng.
Tôi không nghe thấy gì nữa. Chỉ có tiếng tim mình đập, và tiếng máu chảy.
*
Tôi tỉnh dậy trong một căn phòng trắng. Mùi cồn, mùi thuốc sát trùng. Bệnh viện.
Tôi cố gắng ngồi dậy, nhưng cơ thể tôi nặng trịch, như bị ai đó đổ chì vào xương.
"Cô tỉnh rồi."
Giọng nói trầm thấp, lạnh lùng, không cảm xúc. Tôi quay đầu, thấy một người đàn ông ngồi ở ghế bên cạnh giường.
Lãnh Ngạo Thiên.
Ánh sáng ban mai len qua rèm cửa, chiếu vào khuôn mặt anh ta, tạo ra những đường nét sắc sảo, lạnh lẽo. Anh ta mặc vest đen, như thể vừa từ buổi họp nào đó bước ra. Không một nếp nhăn, không một dấu hiệu mệt mỏi.
"Cô Kỷ Lam," anh ta nói, giọng đều đều. "Tôi đã đưa cô vào bệnh viện. Con của cô đã mất."
Tôi không khóc. Có lẽ tôi đã khóc hết nước mắt trong cơn hôn mê. Hoặc có lẽ, cơ thể tôi đã học cách không khóc nữa.
Tôi chỉ nhìn anh ta, đợi anh ta nói tiếp.
"Kẻ đã hãm hại cô là Lâm Tuyết Nhi và Trần Hạo," anh ta nói tiếp. "Cô đã biết."
Không phải câu hỏi. Một câu khẳng định.
Tôi gật đầu.
"Họ đã bịt hết mọi đường lui của cô. Tin tức về vụ ăn cắp bản vẽ đã lên mặt báo. Công ty cô đã sa thải cô. Bằng kiến trúc sư của cô có nguy cơ bị thu hồi."
Anh ta nói những điều đó với giọng bình thản, như thể đang đọc báo cáo thời tiết.
"Tôi có thể giúp cô."
Tôi nhìn anh ta. Ánh mắt tôi chắc đang chứa đầy nghi ngờ, bởi anh ta mỉm cười – một nụ cười lạnh, không hề ấm áp.
"Tôi không làm không công. Tôi đề nghị một hợp đồng hôn nhân. Hai năm. Cô kết hôn với tôi, tôi sẽ bảo vệ cô khỏi kẻ thù, hỗ trợ cô trả thù, khôi phục danh dự cho cô."
Anh ta đặt một tập tài liệu lên bàn cạnh giường.
"Hợp đồng đã được soạn thảo. Cô có thể xem, nhưng tôi khuyên cô nên ký ngay lập tức. Thời gian không chờ ai."
Tôi cầm tập tài liệu lên. Tay tôi run. Từng chữ trong hợp đồng hiện ra rõ ràng: Điều khoản, nghĩa vụ, quyền lợi. Hai năm. Ở chung. Hỗ trợ tài chính. Bảo vệ pháp lý.
"Tại sao lại là tôi?" Tôi hỏi, giọng khàn đặc.
"Cô có thứ tôi cần."
"Thứ gì?"
"Tài năng của cô. Và..." Anh ta dừng lại một chút. "Cô là con gái của Kỷ Phương."
Tim tôi ngừng đập một nhịp.
Mẹ tôi. Mẹ tôi làm gì liên quan đến anh ta?
Nhưng tôi không hỏi. Tôi biết sẽ không có câu trả lời thẳng thắn.
Tôi nhìn tờ giấy, tay run run, nhưng ánh mắt đã không còn nước mắt.
"Tôi ký."
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
