Chương 2/15 · Trả thù kẻ phản bội bằng Tình yêu và Quyền lực
Chương 2: Hợp đồng hôn nhân
Tác giả: Sâu Yêu
Tôi không nhớ rõ mình đã rời bệnh viện thế nào.
Chỉ biết khi tỉnh táo trở lại, tôi đã đứng trước tòa nhà chọc trời của tập đoàn Lãnh Thị. Kính màu xanh lam phản chiếu bầu trời u ám, giống như tâm trạng tôi lúc này.
Chiếc váy vải thô tôi mặc còn dính máu từ đêm qua. Lễ tân nhìn tôi với ánh mắt dò xét, nhưng không dám hỏi. Cô ta chỉ lịch sự nói: "Cô Kỷ, xin mời đi lối riêng. Tổng giám đốc đang chờ."
Lối riêng.
Tôi cười khẩy. Ngay cả một lễ tân cũng biết tôi là người không nên xuất hiện ở sảnh chính.
Thang máy riêng đưa tôi lên tầng 68. Cửa mở ra một hành lang dài, tĩnh lặng đến kỳ lạ. Mỗi bước chân tôi vang lên tiếng động nhỏ, như đang đi vào một cái bẫy được sắp đặt sẵn.
Phòng làm việc của Lãnh Ngạo Thiên rộng đến ngột ngạt. Bàn làm việc bằng gỗ mun đặt ở trung tâm, phía sau là tấm kính lớn nhìn ra toàn bộ thành phố. Hắn ngồi đó, lưng thẳng, hai tay đan vào nhau trên mặt bàn.
"Ngồi."
Giọng hắn không cảm xúc, như thể tôi chỉ là một cuộc hẹn kinh doanh bình thường.
Tôi ngồi xuống ghế đối diện. Đầu gối tôi vẫn còn đau, vết thương từ cú ngã đêm qua chưa kịp lành. Nhưng tôi không để nó hiện lên mặt.
"Tôi đã xem hợp đồng sơ bộ rồi. Nhưng vẫn còn nhiều điểm cần làm rõ." Tôi cố làm giọng mình bình tĩnh nhất có thể.
Lãnh Ngạo Thiên đẩy một tập tài liệu dày về phía tôi. "Đây là bản hoàn chỉnh. Cô đọc đi."
Tôi cầm lên, lật từng trang. Mỗi điều khoản đều được viết bằng ngôn ngữ pháp lý sắc bén, không để lại kẽ hở. Hai năm chung sống dưới danh nghĩa vợ chồng. Tôi phải tham gia các sự kiện xã hội cùng hắn. Hắn sẽ cung cấp cho tôi một tài khoản không giới hạn, một căn hộ, và sự bảo vệ pháp lý toàn diện.
Đổi lại...
Tôi nhướng mày. "Không có điều khoản nào nói tôi phải làm gì cụ thể. Anh nói tôi có thứ anh cần, nhưng anh không ghi vào hợp đồng."
"Ghi vào hợp đồng thì sẽ bị lộ ra ngoài." Lãnh Ngạo Thiên đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Ánh sáng chiếu từ sau lưng khiến hắn trở thành một bóng đen. "Tôi cần tài năng của cô. Cụ thể, tôi cần cô thiết kế một công trình. Một dự án mà tôi không thể tin tưởng bất kỳ ai khác."
"Dự án gì?"
"Một bảo tàng. Tại quê nhà của tôi." Hắn quay lại, nhìn thẳng vào mắt tôi. "Cô có thể làm được không?"
Tôi im lặng. Đây không phải là một câu hỏi đơn thuần. Hắn đang thử tôi.
"Tôi đã thiết kế ba tòa nhà thương mại trước khi bị đuổi việc. Một bảo tàng không phải vấn đề." Tôi đáp, giọng không hề do dự.
"Tốt." Lãnh Ngạo Thiên gật đầu. "Còn một điều nữa. Mẹ cô, bà Kỷ Phương, từng là nhân viên của tập đoàn Lãnh Thị. Bà đã làm việc ở đây mười năm trước. Cô biết chuyện đó chứ?"
Tim tôi nhói lên. Tôi không biết. Mẹ tôi chưa bao giờ kể. Bà chỉ nói bà từng làm việc cho một tập đoàn bất động sản, nhưng chưa bao giờ nhắc đến cái tên Lãnh Thị.
"Có liên quan gì đến hợp đồng này?" Tôi hỏi, cố giữ giọng bình thản.
Lãnh Ngạo Thiên nhếch môi. Đó là một nụ cười lạnh, không hề ấm áp. "Cô sẽ biết sau. Nhưng bây giờ, hãy tập trung vào điều quan trọng hơn."
Hắn đưa cây bút máy cho tôi. "Ký đi. Tôi không có nhiều thời gian."
Tôi cầm cây bút, tay run nhẹ. Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy mình đang bán đi linh hồn mình, từng chữ một.
Nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác.
Khi ngòi bút chạm vào giấy, tôi nghe thấy giọng Lãnh Ngạo Thiên vang lên từ phía sau:
"Đừng nghĩ tôi làm vì lòng tốt. Cô có thứ tôi cần."
Tôi ký xong, đặt bút xuống. "Tôi biết. Anh không phải loại người làm việc thiện không công."
Hắn cầm hợp đồng lên, kiểm tra chữ ký, rồi gật đầu hài lòng. "Từ nay cô là vợ hợp pháp của tôi. Danh nghĩa thôi, nhưng đủ để bảo vệ cô. Kẻ thù của cô sẽ không dám động đến một người phụ nữ mang họ Lãnh."
Tôi đứng dậy, chân hơi loạng choạng. Cả người tôi như không còn sức lực. Nhưng tôi vẫn bước ra ngoài, nắm chặt bản hợp đồng trong tay.
Trong thang máy, tôi nhìn xuống chữ ký của mình. Mực đen khô nhanh trên giấy trắng. Hai năm. 730 ngày. Tôi tự hỏi: Lãnh Ngạo Thiên thực sự muốn gì ở tôi? Tài năng? Hay thứ gì đó liên quan đến mẹ tôi?
Và liệu sau hai năm, tôi có còn là chính mình nữa không?
Thang máy dừng lại ở tầng trệt. Cửa mở ra, tôi bước vào sảnh lớn, cảm thấy như mình vừa bước vào một thế giới hoàn toàn khác.
Phía sau lưng, tôi nghe tiếng điện thoại reo. Không phải của tôi.
Một giọng nói vọng ra từ quầy lễ tân: "Cô Kỷ, tổng giám đốc bảo tôi đưa cô về biệt thự. Xe đang đợi bên ngoài."
Tôi quay lại, gật đầu. "Cảm ơn."
Khi bước ra cửa, ánh nắng chói chang chiếu vào mặt tôi. Tôi nheo mắt, nhìn lên tầng 68, nơi Lãnh Ngạo Thiên đang đứng sau tấm kính. Hắn nhìn xuống, như một vị thần đang quan sát con mồi.
Tôi siết chặt bản hợp đồng trong tay, lẩm bẩm:
"Tôi sẽ không làm con rối cho bất kỳ ai. Dù anh có là Lãnh Ngạo Thiên đi chăng nữa."
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
