Chương 15/15 · Trả thù kẻ phản bội bằng Tình yêu và Quyền lực
Chương 15: Khởi đầu mới
Tác giả: Sâu Yêu
Một năm sau.
Tôi ngồi trước bàn làm việc, nhìn tập hồ sơ dày. Bên ngoài, nắng chiều xuyên qua lớp kính, nhuộm vàng cả căn phòng. Tay tôi đặt lên bụng, cảm nhận cú đạp nhẹ từ bên trong.
"Chị Kỷ, quỹ từ thiện đã hoàn tất thủ tục." Trợ lý đặt tách trà lên bàn. "Giám đốc Lãnh đã chuyển khoản quỹ ban đầu."
"Ừm." Tôi gật đầu. "Danh sách các gia đình nạn nhân trong vụ sập công trình năm đó đâu?"
"Chiều mai sẽ có đủ."
Tôi nhìn ra cửa sổ. Một năm. Nhanh thật. Từ cô gái mất tất cả, ngồi trong bệnh viện ký hợp đồng hôn nhân, đến giờ...
Kỷ Lam đây không còn là kẻ yếu. Cô đã lấy lại công danh, lấy lại sự tôn trọng. Và hơn thế, cô có một gia đình.
"Vợ ơi."
Tiếng Lãnh Ngạo Thiên vọng từ cửa. Tôi quay lại. Hắn đứng đó, tay cầm bó hoa nhài trắng. Mặc vest xám, tóc vuốt gọn, ánh mắt dịu dàng hơn trước rất nhiều.
"Sao anh đến đây?" Tôi đứng dậy. "Công ty không có việc?"
"Hôm nay em khám thai định kỳ. Quên rồi à?" Hắn bước lại gần, đưa hoa cho tôi. "Anh hẹn bác sĩ lúc ba giờ."
Tôi nhìn đồng hồ. Hai giờ bốn mươi lăm. Hắn đúng giờ như mọi khi, nhưng hôm nay còn sớm hơn.
"Anh lo quá." Tôi cười, ngửi mùi hoa. "Chỉ là khám thôi mà."
"Lần đầu tiên của hai đứa mình." Hắn đặt tay lên bụng tôi. Đứa bé đạp thêm một cái. Hắn cười, nụ cười hiếm hoi. "Nó khỏe thế. Giống mẹ."
"Hay giống bố?" Tôi nhướng mày. "Cứng đầu, thích kiểm soát."
Hắnhắn cười lớn. "Em nói đúng. Nhưng anh đang học cách buông tay mà."
Tôi khoác tay hắn, cùng nhau ra xe. Trên đường đến bệnh viện, hắn kể về dự án mới. Một khu đô thị xanh, có không gian cho trẻ em, cho người già. Không chỉ là lợi nhuận, hắn nói, mà là trách nhiệm.
"Anh thay đổi nhiều." Tôi nói.
"Nhờ em." Hắn nắm tay tôi. "Và nhờ những sai lầm."
Bác sĩ siêu âm. Tôi nằm trên giường, nhìn màn hình. Một chấm nhỏ đập đều. Tim thai rõ ràng. Bác sĩ chỉ tay: "Thai nhi phát triển tốt, khoảng năm tháng. Giới tính... chưa rõ."
Lãnh Ngạo Thiên nhìn chăm chú. Hắn không nói gì, nhưng mắt hắn ươn ướt.
"Anh có muốn biết không?" Tôi hỏi.
"Không cần." Hắn lắc đầu. "Con trai hay gái, đều là con của chúng ta."
Ra khỏi phòng khám, tôi thấy hắn lặng lẽ lau mắt. Tôi giả vờ không thấy. Có những khoảnh khắc, người đàn ông mạnh mẽ nhất cũng yếu lòng.
Buổi tối, chúng tôi ăn tối ở nhà. Mẹ tôi nấu canh cá, món tôi thích. Bà nhìn tôi, nhìn Lãnh Ngạo Thiên, cười hiền.
"Mẹ vui." Bà nói. "Nhìn hai con hạnh phúc, mẹ yên lòng."
Tôi gắp thức ăn cho bà. "Mẹ ở lại vài ngày đi. Con có quỹ từ thiện sắp ra mắt, mẹ giúp con."
"Mẹ già rồi, chỉ biết nấu ăn thôi." Bà cười.
Lãnh Ngạo Thiên nói: "Việc bếp núc để con lo. Mẹ cứ ở lại chơi với Kỷ Lam."
Bà nhìn hắn, mắt đỏ hoe: "Cảm ơn con."
Đêm đó, tôi ngồi viết nhật ký. Trang giấy trắng. Ngòi bút lướt nhẹ:
"Cuối cùng tôi cũng hiểu, trả thù không phải là đích đến. Hạnh phúc mới là điều đáng sống. Tôi từng nghĩ mình sẽ không bao giờ yêu lại được. Từng nghĩ trái tim mình đã chết sau đêm đó. Nhưng Lãnh Ngạo Thiên - người đàn ông lạnh lùng, kiểm soát, từng là kẻ thù - đã dạy tôi biết yêu lại. Bằng sự kiên nhẫn. Bằng hành động. Bằng cách buông tay đúng lúc. Anh ấy không còn là người muốn chiếm hữu tôi. Anh ấy là người muốn tôi tự do, muốn tôi bay cao. Và tôi, lần đầu tiên, cảm thấy mình thuộc về một nơi, thuộc về một người, mà không mất đi chính mình."
Tôi gấp sổ lại. Lãnh Ngạo Thiên bước vào, tay cầm ly sữa ấm.
"Uống đi." Hắn đặt ly lên bàn, nhìn cuốn nhật ký. "Viết gì thế?"
"Bí mật." Tôi cười, cầm ly. "Sau này con chúng ta đọc."
Hắn ngồi xuống giường, vỗ nhẹ lên đùi. Tôi tựa đầu vào vai hắn. Yên lặng.
"Kỷ Lam."
"Dạ?"
"Anh yêu em." Hắn ôm tôi từ phía sau, tay đặt lên bụng. "Yêu em, Kỷ Lam."
Tôi quay lại, nhìn vào mắt hắn. Đen sâu. Nhưng ấm áp. Tôi hôn hắn. Nhẹ nhàng, nhưng đủ để hắn hiểu.
"Yêu anh, Lãnh Ngạo Thiên."
Ngoài kia, thành phố lên đèn. Biệt thự không còn lạnh nữa. Trong căn phòng này, có tình yêu. Có sự sống mới. Và có một tương lai, nơi quá khứ chỉ còn là bài học, không phải là xiềng xích.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
