Chương 14/15 · Trả thù kẻ phản bội bằng Tình yêu và Quyền lực
Chương 14: Đám cưới thật
Tác giả: Sâu Yêu
Đám cưới diễn ra tại biệt thự của Lãnh Ngạo Thiên.
Không phải khách sạn năm sao, không phải nhà hàng sang trọng. Hắn nói: "Đây là nhà của chúng ta."
Tôi mặc chiếc váy trắng đơn giản, không đính kim cương, không đuôi dài lê thê. Chỉ có một bó hoa nhài trên tay. Hương thơm dịu nhẹ, quen thuộc.
Khách mời không nhiều. Mẹ tôi ngồi hàng ghế đầu, mắt đỏ hoe. Bà nắm tay tôi trước khi tôi bước lên lễ đường: "Mẹ tự hào về con."
Tôi ôm bà. Không nói gì. Chỉ siết chặt.
Cha tôi không đến. Nhưng ông gửi một phong bì. Trong đó là bức ảnh cũ - gia đình ba người, ngày tôi tròn mười tuổi. Mặt sau viết nắn nót: "Cha luôn yêu con."
Tôi cất nó vào túi áo, sát bên trái ngực.
Lãnh Ngạo Thiên đứng cuối lễ đường. Hắn mặc vest đen, đơn giản nhưng toát lên khí thế trầm ổn. Không còn vẻ lạnh lùng ngày nào. Mắt hắn chỉ nhìn tôi.
Tôi bước từng bước. Không vội. Mỗi bước chân như ghi dấu lên những tháng ngày đã qua: đêm định mệnh, hợp đồng hôn nhân, biệt thự lạnh, những giọt nước mắt, những lần gục ngã và đứng dậy.
Hắn đưa tay ra.
Tôi đặt tay mình vào lòng bàn tay hắn. Ấm áp.
Người chủ trì đọc lời thề. Tôi nhìn vào mắt hắn, nói từng chữ:
"Em, Kỷ Lam, nhận anh, Lãnh Ngạo Thiên, làm chồng hợp pháp của em. Từ hôm nay, cho dù giàu sang hay nghèo khó, khỏe mạnh hay bệnh tật, em sẽ yêu anh và trân trọng anh, cho đến chết chúng ta xa lìa."
Giọng tôi không run. Nhưng tim đập dữ dội.
Hắn nhìn tôi, mắt đỏ hoe:
"Anh, Lãnh Ngạo Thiên, nhận em, Kỷ Lam, làm vợ hợp pháp của anh. Từ hôm nay, cho dù giàu sang hay nghèo khó, khỏe mạnh hay bệnh tật, anh sẽ yêu em và trân trọng em, cho đến chết chúng ta xa lìa. Và anh hứa - sẽ không bao giờ để em khóc vì anh nữa."
Tôi mỉm cười. Nước mắt ứa ra.
Khi trao nhẫn, tay hắn không run. Nhưng tay tôi thì run. Hắn cầm tay tôi, đeo nhẫn vào ngón áp út. Chiếc nhẫn mới - vẫn là hoa nhài, nhưng có thêm một viên kim cương nhỏ xíu, long lanh dưới ánh đèn.
"Hoa nhài đại diện cho tình yêu thuần khiết. Viên kim cương này là lời hứa của anh - mãi mãi."
Tôi nhìn hắn. Không kìm được, tôi ôm chầm lấy hắn. Hắn ôm lại, siết chặt.
Tiệc cưới đơn giản. Chỉ có vài món ăn nhẹ, bánh kem ba tầng, rượu vang đỏ. Mẹ tôi ngồi nói chuyện với trợ lý của Lãnh Ngạo Thiên. Họ cười nói vui vẻ.
Tôi nhìn quanh. Không có Lâm Tuyết Nhi, không có Trần Hạo. Không có những khuôn mặt giả tạo. Chỉ có những người thật sự yêu thương tôi.
Lãnh Ngạo Thiên kéo tôi lên sàn nhảy. Nhạc vang lên - bài hát cũ, "Fly Me to the Moon".
"Anh không biết nhảy." Hắn thì thầm.
Tôi cười: "Anh nỡ nói dối ngay trong đám cưới à?"
Hắn cười theo: "Thật đấy. Nhưng em dạy anh."
Tôi đặt tay lên vai hắn. Hắn ôm eo tôi. Chúng tôi lắc lư theo nhịp, không đúng điệu, nhưng vui.
"Anh sẽ không bao giờ để em khóc vì anh nữa." Hắn thì thầm bên tai tôi. "Anh hứa."
Tôi tựa đầu vào ngực hắn. Nghe tim hắn đập. Đều đặn.
"Em tin anh."
Tối đó, khi khách khứa đã về hết, chúng tôi ngồi trên bậc thềm, nhìn trăng.
"Anh có hối hận không?" Tôi hỏi.
Hắn nhìn tôi: "Hối hận vì điều gì?"
"Vì đã cưới em. Vì đã dây vào một mớ hỗn độn thế này."
Hắn lắc đầu: "Anh chỉ hối hận vì đã không gặp em sớm hơn. Đã để em chịu khổ một mình quá lâu."
Tôi im lặng. Dựa vào vai hắn.
"Kỷ Lam." Hắn gọi tên tôi.
"Dạ?"
"Cảm ơn em. Vì đã cho anh cơ hội. Vì đã tin anh."
Tôi ngước nhìn hắn. Trăng sáng. Mắt hắn sáng hơn.
"Em yêu anh." Tôi nói. "Dù có chuyện gì xảy ra, em cũng yêu anh."
Hắn cúi xuống, hôn tôi.
Nụ hôn nhẹ nhàng, không vội vàng. Như một lời hứa.
Khi vào phòng, tôi nhìn chiếc giường lớn. Nhớ lại đêm đầu tiên ở biệt thự này. Sợ hãi. Căng thẳng.
Giờ thì khác.
Lãnh Ngạo Thiên đứng sau tôi, vòng tay ôm eo tôi: "Ngủ thôi. Mai còn nhiều việc."
Tôi quay lại: "Chỉ ngủ thôi?"
Hắn nhướng mày: "Em muốn gì nữa?"
Tôi cười, kéo cà vạt hắn: "Em muốn chồng em."
Hắn cười, bế tôi lên.
Đêm đó, chúng tôi không ngủ nhiều.
Nhưng tôi không thấy mệt. Chỉ thấy hạnh phúc.
Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, tôi thực sự thuộc về một nơi. Thuộc về một người.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện
