Chương 1/10 · Trọng sinh về gặp kẻ phản bội
Tác giả: Tư Hạ
Tiếng búa gỗ nện xuống.
Đùng.
Đùng.
Toàn bộ hội trường Kỷ thị im phăng phắc. Trên trần vòm cao vút, ánh đèn pha lê dát vàng hắt xuống những gương mặt căng cứng. Hơn bốn mươi vị giám đốc, cổ đông, trợ lý đặc biệt – tất thảy nín thở, mắt đổ dồn về phía cánh cửa gỗ sồi nguyên khối vừa mở toang.
Kỷ Hàn bước qua ngưỡng cửa.
Hắn không mặc vest như trước kia. Một chiếc sơ mi trắng tay dài xắn đến cùi chỏ, cổ áo không cài cúc trên cùng, để lộ xương quai xanh sắc lẹm và vết sẹo mờ chạy dọc dưới xương hàm – di vật của một đêm bị đuổi khỏi nhà. Chiếc vali da cũ kỹ kẹp dưới nách, mùi mực từ nhà xuất bản nhỏ nơi hắn ẩn náu suốt ba năm còn vương vấn trên người. Ánh mắt hắn quét một vòng – lạnh, đều, không chút gợn.
Kỷ Đức Phong bật khỏi ghế chủ tọa như bị điện giật. Hai tay gã bíu chặt thành bàn, tròng mắt giãn rộng. Gã nhìn Kỷ Hàn như nhìn một hồn ma vừa chui lên từ quan tài.
“Chú,” giọng Kỷ Hàn vang lên, đều và sắc như lưỡi dao cùn cứa vào không khí đặc quánh. “Chú trông không được vui khi thấy cháu lắm.”
Hội đồng quản trị xôn xao. Mấy giám đốc lão làng quay sang thì thầm, tay che miệng nhưng mắt vẫn không rời nhân vật vừa xuất hiện. Lý Huệ Nghi – bà nội ruột của Kỷ Hàn, người đàn bà đã nắm giữ tập đoàn này như một lãnh địa phong kiến – ngồi im trên hàng ghế danh dự. Gậy rồng đặt trên đầu gối, mắt bà ta híp lại, những nếp nhăn quanh khóe môi hằn sâu như hai vết đao.
Kỷ Hàn không thèm ngồi vào ghế chủ tọa. Hắn điềm nhiên tiến tới chiếc bàn hội nghị bằng kính dài hàng chục mét, đặt chiếc vali lên mặt bàn, tiếng lộc cộc khô khốc. Mở khóa. Từng tập tài liệu được rút ra, sắp xếp ngay ngắn như những quân bài tẩy.
“Cháu xin phép lấy ít thời gian của quý vị,” hắn cất lời, ngữ điệu vẫn lạnh tanh. “Để kể cho mọi người nghe một câu chuyện.”
Mắt hắn lia qua Kỷ Đức Phong đang run rẩy, rồi dừng lại ở Lý Huệ Nghi.
“Chuyện về cách chú của tôi – Kỷ Đức Phong – đã biển thủ hơn hai trăm tỷ quỹ đầu tư, ký hợp đồng ngầm với tập đoàn đối thủ, và nhận hối lộ từ ba nhà đầu tư nước ngoài để rò rỉ bản quyền độc quyền của Kỷ thị.”
Kỷ Đức Phong mặt trắng bệch như tờ giấy.
“Mày… mày nói bậy! Không có bằng chứng! Đây là vu khống!”
“Bằng chứng đây.”
Kỷ Hàn búng tay.
Màn hình LED sau lưng hắn bừng sáng, cắt ngang bức tường tối. Từng dòng số liệu, chữ ký điện tử, hóa đơn chuyển nhượng, bản ghi âm được phóng to đến từng chi tiết. Một giọng nói phát ra từ hệ thống loa trong suốt – chính là giọng của Kỷ Đức Phong, đang thương lượng mức chiết khấu với đối tác, kèm theo những câu cười cợt rẻ tiền.
Hội trường như ngừng thở.
Kỷ Đức Phong loạng choạng lùi lại, tay vin vào thành ghế để khỏi ngã. Gã đưa mắt cầu cứu về phía Lý Huệ Nghi.
Lý Huệ Nghi chậm rãi đứng lên. Tiếng gậy rồng nện xuống sàn gỗ, một tiếng “cộp” khô khốc vang vọng. Bà ta nhìn Kỷ Hàn, khóe môi nhếch một nụ cười lạnh như băng tuyết.
“Kỷ Hàn, cháu trai của ta,” bà nói, mỗi chữ tròn vành rõ tiếng.
“Cháu muốn làm gì đây? Phá tan gia tộc này sao? Cả đời ta gây dựng nên đế chế này, chỉ để cháu về đập đổ tất cả?”
Những giám đốc già quyền lực nhất – những kẻ từng được Lý Huệ Nghi nâng đỡ – đồng loạt quay sang nhìn Kỷ Hàn. Một vài ánh mắt dò xét, một vài giận dữ. Không khí căng như dây đàn sắp đứt.
Kỷ Hàn không chớp mắt.
“Cháu chỉ muốn sự thật,” hắn đáp.
“Và sự thật không bao giờ phá hủy được.”
“Sự thật?” Lý Huệ Nghi cười nhạt, giọng châm chọc.
“Chứng cứ có thể làm giả. Nhưng dòng máu Kỷ gia không thể nói dối. Ta là mẹ của cha cháu, là người đã sinh ra dòng dõi này. Hội đồng này do ta gây dựng bằng xương máu. Ai dám chống lại ta?”
Bà ta liếc nhìn hàng ghế quen thuộc. Vài giám đốc lão làng lập tức gật đầu ủng hộ, ánh mắt liếc qua Kỷ Hàn đầy thách thức. Những cổ đông khác tỏ ra lưỡng lự, tay siết chặt tập tài liệu, hơi thở dồn dập.
Kỷ Hàn vẫn lạnh như đá tảng. Hắn đưa tay vào vali, lần này chậm rãi, rút ra một phong bì niêm phong dày, trên đó có tem của Cục giám định tư pháp trung ương.
“Di chúc thật của cha tôi,” hắn tuyên bố, giọng vang lên giữa hội trường im lặng như tờ.
“Được giám định viên độc lập xác nhận. Không phải bản sao, không phải bản chỉnh sửa.”
Hắn lật nắp phong bì, rút ra tờ giấy vàng ố vì thời gian. Những dòng chữ nghiêng của cha hắn hiện ra trước toàn thể những người có mặt.
“Người cha quá cố của tôi – Kỷ Chấn Đông – đã chỉ định tôi là người thừa kế duy nhất toàn bộ cổ phần của ông tại Kỷ thị. Và điều quan trọng hơn, trong di chúc này, chính cha tôi đã vạch trần âm mưu của bà…”
Giọng hắn hạ thấp, nhưng sắc như lưỡi dao.
“…bà nội. Âm mưu đầu độc mẹ tôi khi bà ấy còn mang thai, khiến tôi suýt chết trong bụng mẹ. Và kế hoạch thôn tính cổ phần bằng vũ lực sau cái chết của cha tôi.”
Lý Huệ Nghi tái mặt. Những nếp nhăn trên mặt bà ta giật liên hồi. Bà ta lao lên, tay run rẩy định giật lấy tờ di chúc, nhưng hai bảo vệ vest đen từ bên ngoài đã kịp lao vào chặn lại, tạo một bức tường sống trước mặt Kỷ Hàn.
Hội đồng quản trị ồ lên như vỡ chợ. Các giám đốc trẻ hơn đứng cả dậy, nhìn nhau. Những giám đốc già vừa ủng hộ Lý Huệ Nghi giờ mặt cắt không còn giọt máu, tay lần mò điện thoại như muốn gọi cho ai đó.
“Di chúc này… này là giả!” Lý Huệ Nghi gào lên, giọng khản đặc.
“Thằng cháu giả mạo! Luật sư của tập đoàn đâu? Các ông làm gì đi chứ!”
Luật sư trưởng của tập đoàn – một người đàn ông trung niên đeo kính gọng vàng, từ nãy vẫn ngồi im lặng – chậm rãi đứng dậy. Ông ta cầm một tập tài liệu dày, giọng lạnh tanh vang lên:
“Chúng tôi đã thẩm định độc lập. Chữ ký, dấu vân tay, mã số công chứng – tất cả khớp hoàn toàn. Bản di chúc này là thật. Và theo điều lệ công ty, ngay từ giây phút này, Kỷ Hàn là người sở hữu 35% cổ phần, có quyền chi phối toàn bộ Kỷ thị.”
Hội đồng lập tức chuyển hướng như đàn cừu đổi hướng gió. Những người vừa ủng hộ Lý Huệ Nghi vội vàng hạ mắt, xé đi những mảnh giấy ghi chép riêng. Kỷ Đức Phong gục mặt xuống bàn, vai run bần bật, nước mũi nước mắt lẫn lộn.
Kỷ Hàn đứng thẳng lưng giữa đám đông hỗn loạn. Lồng ngực hắn phập phồng trong chiếc sơ mi trắng, nhưng gương mặt vẫn không lộ chút biểu cảm. Hắn nhìn xuống hai kẻ đã hủy hoại cuộc đời mình, từng chữ một như nện vào bê tông:
“Kỷ thị sẽ thuộc về tôi. Toàn bộ hồ sơ cáo buộc sẽ được chuyển cho cơ quan chức năng trong vòng hai phút nữa. Mời hai người đi theo bảo an.”
Lý Huệ Nghi bị hai bảo an mặc vest đen dẫn ra khỏi hội trường. Bước chân bà ta run rẩy, nhưng lưng vẫn thẳng. Khi đi ngang qua Kỷ Hàn, bà ta đột nhiên dừng lại, quay đầu, thì thầm vào tai hắn – giọng chỉ đủ cho một mình hắn nghe:
“Cháu trai, đừng quên… dòng máu của mẹ mày đã nhiễm độc từ trong trứng nước. Mày mang dòng máu ấy… mãi mãi…”
Kỷ Hàn không quay lại. Nhưng lồng ngực hắn căng cứng như sắp vỡ. Một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng, vết sẹo dưới xương hàm bỗng nóng rực. Hắn siết chặt nắm tay đến mức các khớp ngón kêu răng rắc.
Thang máy khép kín, nuốt chửng bóng lưng Lý Huệ Nghi.
Hội trường vẫn hỗn loạn. Tiếng bàn tán, tiếng giày nện gấp gáp trên sàn gỗ. Nhưng tất cả như một màn sương mờ sau lưng Kỷ Hàn. Hắn đứng yên vài giây, hít một hơi thật sâu, rồi rút điện thoại, bấm một số quen thuộc.
“Bác Lưu,” hắn nói, giọng hạ xuống một quãng. “Có tin gì về cô ấy không?”
Đầu dây bên kia là Lưu Chính – quản gia già đã phục vụ ba đời Kỷ gia, nhưng trung thành duy nhất với người cha quá cố của hắn. Im lặng một nhịp rồi tiếng ông vọng lại, nhuốm màu áy náy:
“Thưa cậu chủ, Lâm tiểu thư đã rời khỏi tư gia từ sáng nay. Cô ấy để lại một mảnh giấy… và căn dặn không cho ai đi theo.”
“Đọc đi.”
Tiếng sột soạt của giấy. Rồi giọng Lưu Chính run khẽ:
“Đợi anh tha thứ cho chính mình trước.”
Ngón tay Kỷ Hàn siết chặt điện thoại đến trắng bệch. Trước mắt hắn tái hiện cảnh Lâm Tuyết Nhi trao cho hắn phong bì di chúc hai ngày trước – đôi mắt cô có gì đó vừa kiên quyết vừa đau đớn, như vừa đưa cho hắn con át chủ bài cuối cùng, cũng như trao đi mọi hy vọng cuối cùng của mình. Hắn đã không hỏi. Hắn đã quá cuốn vào kế hoạch trả thù, quá mải mê lật đổ hai kẻ đã đầu độc cuộc đời mình, mà quên mất rằng người con gái ấy cũng đang chảy máu vì những thương tổn không thể nói ra.
Hắn nhắm mắt. Hình ảnh người mẹ đã khuất thoáng vụt qua – bà cũng từng nhìn hắn bằng đôi mắt như thế, trước khi bị Lý Huệ Nghi hạ độc, trước khi bệnh tật và sự lạnh nhạt của gia tộc bóp chết bà. Dòng máu nhiễm độc ấy, hóa ra không chỉ trong trứng nước, mà còn trong cách hắn đối xử với những người đã dám yêu thương mình.
Hắn mở mắt, lạnh lùng như chưa từng có chuyện gì. Đôi đồng tử nâu sẫm trở nên cứng rắn đến mức như có thể đập vỡ cả kính.
“Tìm cô ấy,” hắn ra lệnh, giọng không cho phép từ chối.
“Sống phải thấy mặt. Chết phải thấy xác. Dùng mọi kênh, mọi quan hệ nếu cần. Tôi muốn cô ấy trở về trong bốn mươi tám giờ.”
Lưu Chính im lặng một nhịp, như nuốt vào những can ngăn. “Vâng, thưa cậu chủ.”
Cúp máy.
Kỷ Hàn xoay người, nhìn lướt qua hội trường đang hỗn loạn. Người ta đang túa ra như kiến vỡ tổ, gọi điện, xếp tài liệu, giấu đi những báo cáo bất lợi. Hắn cất chiếc vali rỗng, nhặt lên tập di chúc và bằng chứng, nhét vào trong cùng của áo vest – chiếc áo hắn mới khoác lên từ tay trợ lý. Rồi bước ra hành lang.
Trong tay hắn, một mảnh giấy gấp nhỏ nằm im – mép giấy đã nhàu vì mồ hôi của chính người để lại.
Hắn không quay đầu lại.
Bên ngoài, ánh đèn thành phố xa hoa đã bắt đầu lên, nhưng mắt hắn chỉ thấy bóng tối của những gì còn bỏ ngỏ. Ngày phán quyết đã khép lại. Nhưng phiên tòa cho chính trái tim hắn – mới chỉ bắt đầu.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện