Chương 2/10 · Trọng sinh về gặp kẻ phản bội
Tác giả: Tư Hạ
Sương núi Tần Lĩnh cuộn từng đợt, đặc quánh như sữa.
Kỷ Hàn rẽ sương, đôi giày da lún xuống lớp bùn đá. Hơi thở hắn đều đều, nhưng trong lồng ngực, mỗi nhịp đập là một câu hỏi gặm nhấm: Tại sao em bỏ đi? Ai cho phép?
Lão nông gầy guộc chặn lối, nheo mắt nhìn hắn từ đầu đến chân, rồi lắc đầu.
“Cậu Bắc Kinh tới tìm người ở căn chòi đó? Cô ấy không tiếp khách – mà cũng chẳng coi ai là người quen.”
Không đáp, Kỷ Hàn đẩy nhẹ cánh tay khô đét sang một bên, bước tiếp. Mùi thuốc bắc nồng nặc dẫn lối, quyện cùng hơi ẩm núi già. Căn chòi gỗ lộ ra sau màn sương – mái rêu phong, khói lam bay lên từ ống khói hun hút.
Hắn dừng trước cửa. Tay nắm chặt then gỗ, không gõ.
Đẩy cửa.
Bên trong, mùi thuốc bắc càng nồng, át cả mùi ẩm mốc. Ánh lửa bập bùng hắt lên bóng người quay lưng. Lâm Tuyết Nhi – đôi tay thoăn thoắt nhóm bếp, những ngón tay gầy guộc run run khi tiếng bước chân vang lên.
Cô chưa kịp quay lại.
Cổ tay cô đã bị siết chặt.
“Ai cho phép em bỏ đi?”
Giọng hắn lạnh hơn sương núi.
Cô xoay người, ngước mắt lên. Trong ánh lửa, đôi mắt đỏ hoe in bóng hắn. Vai run, nhưng không né.
“Anh vẫn tìm ra em.”
Kỷ Hàn ghì chặt thêm, xương cổ tay cô vang lên tiếng răng rắc. Hơi thở hắn phà vào trán cô, nóng rực.
“Giấu mình trong căn chòi này, định biến mất khỏi thế gian?”
Cô khẽ nghiêng đầu, ánh mắt chỉ về phía ngăn kéo cũ kỹ dưới bàn.
“Thứ anh cần ở đó.” Cô nói, giọng khàn đục. “Em mang từ Bắc Kinh ra.”
Kỷ Hàn nhả cổ tay cô, bước tới, kéo ngăn kéo. Một tập hồ sơ ố vàng nằm im, mép giấy đã nhàu nát vì thời gian. Hắn giở ra.
Đồng tử hắn co rút.
Bệnh án.
Của mẹ hắn.
Kết luận: tiêm thuốc gây suy nhược chậm. Từng mũi tiêm được ghi chép tỉ mỉ, kéo dài suốt ba năm cuối đời. Chữ ký của bác sĩ riêng biệt thự – người đã “mất tích” ngay sau tang lễ.
Hàm hắn giật từng hồi, cơ thái dương nổi cộm. Môi cắn chặt đến bật máu, vị tanh quyện cùng mùi thuốc bắc trong không khí.
Điện thoại trong túi áo rung lên.
Hắn nhấc máy, nghe. Mặt lạnh đi.
“Bao nhiêu?”
Giọng hắn đều như ru.
“7% bị xả trong mười phút cuối phiên.”
“Dừng ngay. Tôi xử lý.”
Ngắt máy. Kỷ Hàn nhét tập hồ sơ vào trong áo vest, ngay sát ngực – nơi trái tim vừa bị rút cạn một nhịp. Tay hắn đưa xuống, kéo Lâm Tuyết Nhi đứng dậy.
“Lên xe.”
Cô không kháng cự, lẳng lặng khoác chiếc áo len mỏng. Khi đi ngang bàn, bước chân khựng lại nửa nhịp. Ánh mắt hắn cụp xuống.
Một mảnh giấy viết tay, nét chữ run run:
“Đợi anh tha thứ cho chính mình trước.”
Mắt hắn tối sầm. Lòng bàn tay ấn lên mép giấy, vò nát. Nhưng không ném đi – hắn nhét vào túi quần, nơi đã có một mảnh giấy khác đang nằm im.
Bên ngoài, mưa bắt đầu lất phất. Những giọt nước lạnh buốt vờn trên gò má, trộn cùng mồ hôi chưa khô. Kỷ Hàn mở cửa xe, đẩy nhẹ cô vào ghế phụ, rồi vòng sang bên kia, ngồi vào vô lăng.
Máy nổ.
Ánh đèn pha xé toang màn sương, chiếc xe lao xuống dốc núi. Đường trơn, đá dăm lăn lóc dưới bánh. Cần gạt nước quét đều trên kính, tạo nhịp như nhịp thở của con thú bị dồn vào đường cùng.
Lâm Tuyết Nhi nhìn ra ngoài, không nói.
Đột nhiên, tiếng phanh rít lên.
Xe trượt dài trên mặt đường ẩm ướt, dừng sát mép vách núi. Kỷ Hàn vặn người, tay nắm lấy cằm cô, xoay mạnh mặt cô về phía mình.
“Ai đứng sau ra lệnh em hại tôi?”
Mắt cô nhòe đi vì nước mưa hay nước mắt. Hơi thở cô nghẹn ứ trong cổ họng.
“Bà nội anh.”
Giọng cô vỡ ra như thủy tinh rơi trên đá.
“Suốt mười năm bà ta giữ mẹ em.”
Tay Kỷ Hàn không còn siết chặt. Lực nhả dần, nhưng ngón tay vẫn giữ nguyên trên chiếc cằm run rẩy.
“Nói tiếp.”
Giọng hắn khàn đặc.
“Mẹ em… bà ấy vẫn còn sống.” Lâm Tuyết Nhi chớp mắt, hơi ấm từ tay hắn như thiêu đốt da thịt cô.
Một giọt nước lăn dài trên má cô – không biết là nước mưa từ tóc chảy xuống, hay nước mắt. Rồi giọt thứ hai.
“Em xin lỗi. Vì mọi thứ. Vì đã không thể nói với anh sớm hơn.”
Hơi thở Kỷ Hàn phà vào gò má cô, nặng và nóng. Mắt hắn nhắm lại – vài giây của một cuộc chiến nội tâm âm thầm và dữ dội. Khi mở ra, trong đáy mắt không còn bóng tối của cơn giận dữ, mà là một quyết tâm lạnh như dao.
“Về Bắc Kinh. Ngay bây giờ.”
Hắn buông tay, đạp ga. Ánh đèn pha quét qua vách núi dựng đứng, chiếc xe lao vút vào màn mưa. Tiếng động cơ gầm lên như thú dữ bị đâm trúng vết thương.
Căn chòi nhanh chóng khuất sau sương, chỉ còn mùi thuốc bắc lẫn trong hơi ẩm. Trên ghế lái, vết máu trên môi Kỷ Hàn vẫn chưa khô – một vệt đỏ thẫm in trên làn da trắng, như lời thề chưa nói.
Mưa càng lúc càng nặng hạt. Nhưng trong xe, chỉ có tiếng thở và nhịp tim của hai con người đang bị trói buộc bởi một sợi dây vô hình – sợi dây của hận thù, của tội lỗi, và của một tương lai không ai dám chắc.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện