Chương 10/10 · Trọng sinh về gặp kẻ phản bội
Tác giả: Tư Hạ
Tiếng chuông gió ngoài hiệu sách khẽ leng keng một hồi dài, âm thanh thanh ngân như chạm vào lớp ký ức mỏng manh vừa hé mở.
Kỷ Hàn ngước mắt khỏi cuốn sách đang đọc, đôi đồng tử tối màu phản chiếu chút nắng nhạt cuối đông. Hắn không vội vã như trước, từng động tác đều toát lên sự trầm ổn của một kẻ đã đi qua bão lửa và trở về từ vực quên lãng. Sau ca phẫu thuật, những mảnh ghép ký ức vẫn đang chầm chậm hồi sinh, như những mầm cây li ti đâm chồi sau một trận tuyết dày. Và người phụ nữ đứng giữa căn phòng sách này chính là mặt trời duy nhất sưởi ấm từng thước đất khô cằn trong tâm trí hắn.
Lâm Tuyết Nhi đang kiễng chân lau bụi trên kệ cao nhất. Bóng lưng mảnh mai trong chiếc áo len cổ lọ màu kem, mái tóc dài buộc thấp khẽ lay theo nhịp tay. Ánh sáng rọi qua ô kính lớn, hắt lên gò má cô một vệt mỏng. Hai tháng ở Thụy Sĩ, cô gầy đi trông thấy, nhưng đôi mắt ấy cuối cùng cũng không còn ẩn chứa nỗi sợ bị quên lãng. Mỗi sáng bước vào hiệu sách, cô đều lặng lẽ mỉm cười, như đứa trẻ nhận ra món quà từ ông trời vẫn đang còn nguyên vẹn trên tay.
Người khách trẻ đẩy cửa bước vào, mang theo một cơn gió lạnh cùng vẻ lúng túng đặc trưng của những phóng viên mới ra nghề. Trên tay anh ta là một cuốn sổ ghi chép đã nhàu góc, ngón tay siết chặt đến mức trắng bệch. Ánh mắt cậu ta dáo dác một vòng quanh những kệ sách xếp đầy, dán lên thân hình cao lớn phía sau quầy.
"Xin lỗi… Tôi là phóng viên của tạp chí Tài chính. Tôi nghe nói ở đây có câu chuyện về… về Kỷ thị."
Kỷ Hàn không đáp ngay. Hắn đặt cuốn sách xuống mặt quầy gỗ, đầu ngón tay thon dài gõ nhẹ một nhịp. Tia nhìn sắc lạnh của hắn quét qua gương mặt căng thẳng của phóng viên trẻ, rồi chậm rãi liếc về phía Lâm Tuyết Nhi. Khóe môi hắn nhếch lên một đường nhẹ – cái kiểu cười mà ngày trước luôn mang theo mưa gió, nay đã được mùa đông tôi luyện thành một thứ ấm áp hiếm hoi.
Lâm Tuyết Nhi hạ khăn lau xuống, bước tới bên quầy. Cô nhìn Kỷ Hàn – một cái nhìn hỏi ý, đáy mắt thoáng chút che chở. Rồi cô quay sang người khách, mỉm cười.
"Mời anh ngồi. Tôi có thể kể cho anh nghe."
Giọng cô đều đều, như mặt hồ sau cơn giông. Người phóng viên líu ríu ngồi xuống chiếc ghế bành đối diện, mở cuốn sổ, tay cầm bút run run. Kỷ Hàn vẫn đứng dựa vào quầy, hai tay khoanh trước ngực, tầm mắt đặt trọn trên dáng hình nhỏ nhắn ngồi kia. Hắn không xen ngang, nhưng sự hiện diện của hắn như một lời khẳng định ngầm: Tôi ở đây, và câu chuyện này có hai người cùng kể.
Lâm Tuyết Nhi bắt đầu từ những ngày đầu tiên cô đặt chân vào Kỷ thị – không phải với tư cách trợ lý, mà là một con cờ bị ép buộc. Từng lời tưởng như khô khốc, nhưng cô kể không né tránh. Cô nói về mối quan hệ giữa cô và Kỷ Hàn, về sự thù hận, về những lần bị nghi ngờ, bị thử thách, về khoảnh khắc cô trao chiếc USB chứa bằng chứng vào tay hắn giữa phòng họp đầy cổ đông – và cả về cái giá phải trả cho sự trung thành ấy.
Khi kể đến lần cuối cùng đối mặt với Lý Huệ Nghi trong trại giam, giọng cô khựng lại một nhịp rất khẽ. Ngón tay buông thõng dưới mặt bàn co rúm. Nhưng ngay lập tức, một bàn tay lớn hơn, ấm hơn đã lặng lẽ luồn qua khe ghế, nắm chặt lấy tay cô. Sức siết ấy truyền đến một hơi nóng đến nao lòng.
Kỷ Hàn không nói, nhưng ngón cái của hắn lướt nhẹ lên mu bàn tay cô – một thứ ngôn ngữ chỉ dành cho cả hai.
Phóng viên trẻ ghi chép lia lịa, mắt ngày càng sáng. Đến khi cô dừng lời, anh ta ngập ngừng nhìn sang Kỷ Hàn, hạ thấp giọng như sợ chạm vào vùng cấm:
"Anh… anh có hối hận vì đã tin cô ấy không?"
Không gian im phăng phắc trong vài giây. Tiếng chuông gió ngoài ô cửa vọng vào như một lời dạo đầu.
Kỷ Hàn không trả lời ngay. Hắn rời khỏi quầy, bước chầm chậm về phía bàn. Mỗi bước chân vang lên gọn ghẽ trên sàn gỗ. Hắn dừng lại bên cạnh Lâm Tuyết Nhi, đặt một tay lên thành ghế của cô, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt phóng viên. Ánh mắt ấy sâu hun hút, như đáy vực không đáy, nhưng đáy vực ấy giờ đã có một vì sao sáng.
"Tin tưởng là chấp nhận rủi ro."
Hắn nghiêng đầu, khóe môi giãn ra một đường nhạt. Giọng khàn khàn như thủy tinh vỡ dưới trăng.
"Và tôi chưa bao giờ hối hận vì đã đánh cược vào cô ấy."
Lâm Tuyết Nhi cúi mặt, hàng mi run rẩy. Cô dùng tay còn lại che lên mu bàn tay đang siết chặt của hắn, không phải để gỡ ra – mà để ấn sâu hơn vào ký ức bản thân, vào hiện thực ngọt ngào đau đớn này.
Phóng viên run run viết thêm vài dòng cuối. Cậu ta đứng dậy, cúi đầu cảm ơn rồi rời đi như một cơn gió mang theo đầy ắp những trang chữ chưa ráo mực.
Tiếng chuông gió lại vang lên, rồi im bặt.
Kỷ Hàn bước hẳn ra khỏi quầy. Hắn không hỏi cô ổn không, không hỏi có khó chịu không. Hắn chỉ cúi xuống, luồn tay qua khuỷu tay cô kéo nhẹ dậy. Lòng bàn tay khô ráp chạm vào làn da lạnh, nhưng sức nóng từ hắn như dòng dung nham chảy ngầm dưới lớp vỏ kiên cố.
"Lên trên với anh."
Không phải một câu hỏi.
Cô ngoan ngoãn theo hắn bước lên cầu thang hẹp dẫn lên sân thượng. Những bậc gỗ kêu cót két dưới chân, mùi sách cũ và gỗ thông quyện vào nhau trong buổi chiều tà. Cánh cửa sắt mở ra, gió đông lập tức ùa vào cắt da cắt thịt. Những chiếc lá cuối cùng trên cây ngô đồng già xào xạc rơi, xoay tròn trong không khí rồi đáp xuống sàn gạch nứt.
Kỷ Hàn xoay người, tháo chiếc khăn quàng cashmere màu xám trên cổ mình. Hắn bước tới gần cô, nhẹ nhàng vòng khăn qua cổ, kéo hai đầu khăn xuôi xuống. Động tác ấy chậm rãi, như thể hắn đang gói ghém một điều quý giá nhất thế gian. Hơi ấm còn vương trên sợi len lập tức bao phủ lấy cô, còn mùi hương của hắn – gỗ đàn hương pha chút khói lạnh – phả vào chóp mũi cô như lời thì thầm từ kiếp trước.
"Mai là sinh nhật em."
Giọng hắn khàn đục, như tảng băng nứt vỡ vào lúc bình minh.
Lâm Tuyết Nhi ngước lên, đồng tử giãn ra trong gió. Cô không thốt nên lời, bởi vì con tim đã nện thình thịch lên từng mạch máu.
Kỷ Hàn đưa tay vén vài sợi tóc bay lòa xòa trên má cô. Ánh mắt hắn chìm vào kẽ nứt giữa ký ức và hiện thực. Hắn nhớ. Hắn nhớ một kiếp trước – nơi cô chỉ là cái bóng lặng lẽ trong căn biệt thự rộng lớn, nơi cô tự tay viết tấm thiệp sinh nhật cho hắn, rồi lén đặt chiếc bánh nhỏ trước cửa phòng làm việc của hắn lúc nửa đêm. Hắn đã thấy cô qua khe cửa – dáng hình co ro chạy vụt đi, vai run lên vì lạnh, vì tủi phận. Hắn đã thấy tấm thiệp ấy, đọc từng chữ nắn nót: “Chúc mừng sinh nhật.” Rồi hắn đã vứt nó vào thùng rác ngay trước mắt cô vào sáng hôm sau.
Ký ức quay về như nhát dao cứa vào lồng ngực hắn. Nhưng lần này, cơn đau ấy không còn biến thành thù hận hay kiêu hãnh mù quáng. Nó biến thành một thứ xúc cảm nóng rực đến cháy bỏng cổ họng.
"Kiếp trước anh quên mất. Kiếp này…"
Hắn cúi thấp hơn, trán chạm vào trán cô. Hơi thở quyện vào nhau thành làn khói trắng nhòe lạnh giá.
"Kiếp này, anh sẽ nhớ từng ngày."
Lâm Tuyết Nhi oà khóc. Những giọt nước mắt không còn kìm nén được, rơi lã chã trên gò má đỏ ửng vì rét. Cô vùi mặt vào ngực hắn, hai tay bấu chặt vào lớp áo dạ dày, như thể sợ hắn sẽ tan biến lần nữa. Tiếng nấc bị gió cuốn đi, chỉ còn lại những run rẩy trong vòng tay hắn.
"Anh xin lỗi."
Hắn áp cằm lên đỉnh đầu cô, mắt nhìn ra phía chân trời đang dần sẫm màu.
"Lúc đó anh thấy em khóc. Anh muốn mở cửa, muốn nói xin lỗi, nhưng lòng kiêu hãnh đã khóa anh lại. Anh sợ… sợ rằng một khi thừa nhận anh cần em, em sẽ trở thành điểm yếu chí mạng. Mà điểm yếu, ở vị trí của anh, là thứ không được phép có."
Hắn dừng lại, hít một hơi sâu. Gió lùa qua lớp tóc mai của hắn, làm lộ ra đường chỉ khâu mờ dần trên thái dương – vết tích của cuộc chiến sinh tử mà hắn đã bước vào vì muốn nhớ lại tất cả.
"Nhưng giờ anh biết rồi. Không phải em là điểm yếu của anh. Em là lý do duy nhất khiến anh muốn làm người bình thường."
Tuyết Nhi ngẩng mặt khỏi ngực hắn, đôi mắt sưng đỏ nhưng long lanh một thứ ánh sáng khó đặt tên. Cô đưa tay chạm vào vết sẹo trên đầu hắn, đầu ngón tay lướt thật nhẹ, như chạm vào một báu vật mong manh.
"Anh nhớ ra từ lúc nào?"
"Tối qua, khi em ngủ quên trên sofa, anh dọn dẹp đống sách em để bừa. Có một tấm thiệp cũ rơi ra từ cuốn nhật ký của em. Nó là bản sao của… của tấm thiệp năm đó."
Giọng hắn đứt quãng.
"Nhìn nó, mọi thứ đột nhiên ập về như sóng thần. Anh nhớ mùi bánh kem vani, nhớ dáng em chạy trốn trên hành lang tối, nhớ tiếng cửa đóng sầm phía cuối dãy. Và anh nhớ cảm giác căm ghét chính mình vì đã vứt nó đi."
Cô không khóc nữa. Cô đứng trên đầu ngón chân, vòng tay qua cổ hắn kéo xuống, đặt một nụ hôn lên khóe môi hắn – nơi từng chỉ có những đường nét sắc lạnh và khinh mạn. Nụ hôn nhẹ như tuyết rơi, nhưng mang theo sức mạnh của cả một mùa đông tan chảy.
"Cảm ơn anh vì đã nhớ."
Cô thì thầm vào môi hắn.
Hắn đáp trả bằng cách siết chặt vòng tay, nâng cả cơ thể cô lên một chút, ép sát vào ngực mình. Nụ hôn sâu hơn, mãnh liệt hơn, nhưng không còn chiếm hữu điên cuồng như quá khứ – nó là lời hứa, là sự chuộc lỗi, là lời thề chỉ riêng hai người thấu hiểu.
Gió vẫn gào qua từng kẽ ngói. Lá ngô đồng rơi xoay tít trong không trung. Dưới kia, thành phố lên đèn, dòng xe cộ như những con đom đóm nối dài vô tận. Họ đứng trên sân thượng của một hiệu sách nhỏ ẩn mình giữa lòng phố cổ, nhưng cảm giác lại như đang ở đỉnh thế gian.
Họ không biết rằng, ở một góc phố xa xa, một chiếc xe sedan đen đã lặng lẽ đỗ từ lâu. Cửa kính tối màu phản chiếu ánh đèn đường thành những vệt mờ ảo.
Người đàn ông ngồi ghế sau búng tàn thuốc ra ngoài ô cửa hé mở. Đốm lửa đỏ lóe lên trong bóng tối, soi rọi một phần gương mặt góc cạnh, những nếp nhăn hằn sâu nơi đuôi mắt và khóe miệng cong lên đầy mai mỉa. Hắn nhìn màn hình điện thoại – tấm ảnh chụp cận cảnh Kỷ Hàn và Lâm Tuyết Nhi đang ôm hôn nhau trên sân thượng. Góc chụp tinh vi, đủ thấy rõ từng biểu cảm đê mê trên gương mặt hai kẻ từng làm mưa làm gió giới thượng lưu.
Ngón tay xương xẩu mang theo chiếc nhẫn bạc – mặt nhẫn khắc ấn ký Tần gia – lướt chậm trên mặt kính điện thoại. Ánh sáng từ màn hình hắt lên đường chỉ khâu cũ trên mu bàn tay hắn, một vết sẹo chi chít kéo dài vào cổ tay áo. Tần gia, vốn tưởng đã bị xóa sổ hoàn toàn sau cuộc chiến giành quyền kiểm soát chuỗi cung ứng cách đây bảy năm, hóa ra vẫn còn một mầm độc ẩn mình dưới lớp tro tàn.
Hắn rít một hơi thuốc dài, khói bạc quẩn quanh khuôn mặt.
"Chuẩn bị bước một. Kỷ thị chưa xong đâu."
Giọng hắn vỡ vụn như đá lở.
Đầu dây bên kia vang lên tiếng “vâng” khô khốc, rồi tắt máy. Trong khoang xe chỉ còn tiếng máy lạnh rì rầm và mùi da thuộc đắt tiền. Người đàn ông nhìn ra ngoài, nơi hiệu sách nhỏ dần khuất sau góc phố. Ánh đèn vàng từ ô kính mờ ảo, như một thế giới tách biệt khỏi mọi âm mưu mà hắn sắp gieo rắc.
Hắn cười nhạt, nụ cười không chạm đến mắt.
"Cuộc chơi chỉ vừa mới bắt đầu, cháu trai."
Danh xưng ấy – cháu trai – vang lên lạnh lẽo như một lời nguyên rủa. Bởi Kỷ Hàn tuy mang họ Kỷ, nhưng trong huyết quản hắn có dòng máu của nhà mẹ, một nhánh Tần gia từng bị chính tay hắn thanh trừng để củng cố quyền lực. Người đàn ông này – Tần Sở – là em trai cùng mẹ khác cha của mẹ Kỷ Hàn, tức cậu ruột trên danh nghĩa. Năm đó, chính Kỷ Hàn đã đích thân ký lệnh phong tỏa toàn bộ tài sản nhà họ Tần, đẩy họ vào cảnh phá sản trong một đêm. Ai cũng nghĩ Tần Sở đã chết trong trận hỏa hoạn ở biệt thự ngoại ô. Nhưng hắn đã sống, sống bằng lòng hận thù và một kế hoạch trả thù được ấp ủ suốt bảy năm dài.
Chiếc xe từ từ tăng tốc, lao vào màn đêm lạnh buốt. Tần Sở bấm điện thoại, gửi đi một tin nhắn mã hóa: “Đã xác nhận mục tiêu. Tiến hành giai đoạn đầu, đánh vào tâm lý trước.” Màn hình lóe sáng rồi tắt ngúm. Hắn ngả người ra ghế, nhắm mắt, nhưng trong bóng tối sau hàng mi, ngọn lửa thù hận vẫn bùng lên dữ dội.
Trên sân thượng, Kỷ Hàn chợt khựng lại.
Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng hắn – thứ cảm giác quen thuộc của những kẻ từng sống trong săn đuổi và phản bội. Hắn quay phắt đầu, ánh mắt sắc như lưỡi dao quét qua con đường vắng bên dưới. Nhưng chỉ có một chiếc xe chở rác chạy qua, và tiếng còi tàu xa xa vọng lại từ phía ga.
Không có gì.
Hắn lắc nhẹ đầu, tự trấn an bản thân rằng có lẽ chỉ là di chứng của những năm tháng căng thẳng tột độ. Nhưng linh cảm của một mãnh thú chưa bao giờ sai. Hắn quàng tay qua vai Lâm Tuyết Nhi, kéo cô sát vào người mình hơn, như thể muốn dùng hơi ấm của cô để chống lại cái lạnh đang gầm lên từ đâu đó trong màn đêm.
"Về thôi. Không nên đứng ngoài lâu, em sẽ ốm."
Giọng hắn dịu đi, nhưng trong đáy mắt vẫn còn một tia sắc lạnh chưa tan.
Lâm Tuyết Nhi ngoan ngoãn tựa vào ngực hắn bước đi, nhưng cô cũng thoáng nhìn xuống con phố bên dưới. Linh cảm của phụ nữ mách bảo cô rằng sự yên bình này có lẽ sẽ chẳng kéo dài được bao lâu. Nhưng cô không nói ra. Cô chỉ siết chặt hơn bàn tay đang đan vào tay hắn, dùng hơi ấm của mình đáp trả lại bóng đêm ngoài kia.
Cánh cửa sắt sân thượng khép lại, che khuất hai dáng hình đang ôm ấp nhau đi vào lòng căn nhà ấm cúng. Chiếc lá ngô đồng cuối cùng chạm đất, phát ra một tiếng xào xạc nhẹ như tiếng thở dài.
Mùa đông năm đó, có những điều tưởng đã ngủ yên – lại bắt đầu thức giấc.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện