Chương 9/10 · Trọng sinh về gặp kẻ phản bội
Tác giả: Tư Hạ
Viện điều dưỡng Thụy Sĩ, hai tháng sau ca phẫu thuật.
Phòng bệnh trắng toát. Tiếng máy theo dõi nhịp tim đều đều như nhịp đồng hồ cát đếm ngược. Lâm Tuyết Nhi ngồi bên giường, tay nắm chặt những ngón tay gầy guộc của Kỷ Hàn. Ba tuần hôn mê, khuôn mặt hắn tiều tụy nhưng vẫn giữ nét sắc lạnh cố hữu. Cô đã đếm từng nhịp thở, từng cơn co giật nhẹ của mi mắt hắn, chờ đợi.
Khoảnh khắc đó đến vào một buổi sáng sương mù. Những ngón tay trong lòng bàn tay cô giật nhẹ. Cô nín thở. Mi mắt hắn run lên, rồi từ từ mở ra.
Đôi mắt ấy trống rỗng.
“Em là ai?” Giọng hắn khàn đặc, không cảm xúc, như tiếng gió lùa qua khe cửa hoang phế.
Cô cắn môi đến bật máu. Cơn đau nhói lên, nhưng nụ cười vẫn gắng gượng nở trên môi.
“Em là Lâm Tuyết Nhi. Vợ anh.”
Hắn nhìn cô hồi lâu, ánh mắt không hề lay động. Rồi lắc đầu.
“Tôi không nhớ.”
Hai chữ ấy như nhát dao cứa vào tim cô. Cô nắm tay hắn chặt hơn, cảm nhận nhịp tim chậm chạp dưới lòng bàn tay mình. Mỗi nhịp đập là một lời nhắc nhở rằng hắn còn sống.
“Không sao,” cô nói, giọng khản đặc. “Em sẽ dạy anh lại từ đầu.”
*
Những ngày sau đó, căn phòng trắng trở thành lớp học của hai con người cô độc. Cô kiên nhẫn hướng dẫn hắn từng điều nhỏ nhặt: cách cầm đũa, cách gọi tên đồ vật, cách đọc giờ trên đồng hồ. Hắn học chậm, cử động vụng về như một đứa trẻ. Nhưng ánh mắt hắn chưa từng rời khỏi cô mỗi khi cô cúi xuống chỉ dạy.
Có lần, hắn đánh rơi chiếc thìa. Cô cúi xuống nhặt, mái tóc xõa ngang vai chạm vào mu bàn tay hắn. Hắn khựng lại, nhìn lọn tóc đen dưới ánh sáng trắng bệnh. Một tia sáng mơ hồ thoáng qua đồng tử, rồi tắt lịm.
“Sao vậy anh?” Cô ngước lên, lo lắng.
“Không biết,” hắn lẩm bẩm. “Hình như tóc cô… có mùi gì quen lắm.”
Cô vội quay đi, giấu đôi mắt đỏ hoe. Mùi dầu gội đầu hoa nhài – thứ hương mà hắn từng nói ghét cay ghét đắng, nhưng luôn vùi mặt vào tóc cô mỗi đêm.
Một buổi chiều, khi cô vừa bước ra ngoài nhận cốc cà phê, hắn với tay lấy cây bút trên tủ đầu giường. Những ngón tay run rẩy cầm bút, nguệch ngoạc trên tờ giấy trắng.
Cô ấy là Lâm Tuyết Nhi. Tôi không nhớ cô ấy, nhưng tim tôi nhớ.
Khi cô trở lại, tờ giấy đặt ngay ngắn trên gối. Cô cầm lên, đọc từng chữ xiêu vẹo. Nước mắt rơi lặng lẽ, thấm ướt nét mực. Cô đưa tay quệt vội, nhưng giọt nước đã làm dòng chữ nhòe đi.
Hắn nhìn cô, ánh mắt vẫn vô cảm, nhưng khóe môi giật nhẹ như thể cố nặn ra một nụ cười.
*
Một tuần sau, bác sĩ cho phép ra vườn. Nắng Thụy Sĩ hiếm hoi xuyên qua kẽ lá, rơi lấm tấm trên lối đi rải sỏi. Cô dìu hắn, bước chậm rãi như dắt một đứa trẻ tập đi.
Họ ngồi xuống chiếc ghế đá dưới tán phong. Gió thổi nhẹ, cuộn những chiếc lá vàng rơi xuống vai hắn. Cô nhặt một chiếc, đặt vào lòng bàn tay hắn.
“Anh có biết không, em từng đọc một câu chuyện cổ tích. Về một chàng trai và cô gái yêu nhau say đắm, nhưng bị lỡ hẹn ở kiếp trước.”
Hắn quay sang, chăm chú lắng nghe.
“Họ gặp lại ở kiếp này, nhưng chàng trai không nhớ gì cả. Cô gái đã kể cho anh nghe từng kỷ niệm, từng góc phố, từng mùa hoa. Cho đến một ngày, chàng trai nhìn vào mắt cô và nói…”
Cô ngừng lời, cổ họng nghẹn lại.
“Nói gì?” Hắn hỏi, giọng khẽ khàng như sợ làm vỡ khoảnh khắc.
“Chàng trai nói: _Vậy chúng ta bắt đầu lại từ đầu nhé._”
Hắn im lặng thật lâu. Gió thổi qua khe lá, mang theo mùi cỏ ẩm và nắng hanh. Rồi hắn mỉm cười – lần đầu tiên kể từ khi tỉnh dậy – nhẹ nhàng như nắng ấm đầu đông.
“Chúng ta đã yêu nhau?”
Cô gật đầu, mắt nhòa lệ.
“Vậy yêu lại từ đầu nhé.”
Cô òa khóc, ôm chầm lấy hắn. Vòng tay cô run rẩy, siết chặt như sợ hắn tan biến. Hắn ngỡ ngàng, đôi tay lúng túng không biết đặt vào đâu. Nhưng rồi, từ từ, hắn vòng tay ôm lấy cô. Cái ôm vụng về, yếu ớt, nhưng là cái ôm đầu tiên hắn chủ động trao đi.
*
Buổi tối hôm ấy, một vị khách không mời đến. Luật sư của Lý Huệ Nghi – hắn không nhớ bà ta là ai – gửi đến một chiếc USB, kèm dòng nhắn: “Bảo hiểm cuối cùng của Lý Huệ Nghi.”
Lâm Tuyết Nhi cầm chiếc USB nhỏ xíu trong tay, ngón tay run lên. Cô biết bên trong là thứ gì đó có thể hủy hoại cuộc sống vừa chớm nở này. Một đoạn băng ghi hình, một lời thú tội, một loại vũ khí. Bà ta chưa bao giờ buông tha cho họ.
“Đó là ai?” Kỷ Hàn hỏi, mắt dán vào vật lạ trong tay cô.
“Không quan trọng.” Cô siết chặt USB, cạnh nhựa cứa vào lòng bàn tay.
“Anh muốn xem không?” Cô hỏi, giọng cố giữ bình tĩnh.
Hắn lắc đầu. “Em quyết đi.”
Cô hít một hơi sâu. Ngọn lửa trong lò sưởi đang bập bùng, hắt những bóng nhảy múa lên tường đá. Cô bước đến, lòng bàn tay đẫm mồ hôi. Từng bước nặng như đeo chì.
Ngọn lửa liếm mép gỗ, than hồng nổ lách tách.
Cô thả USB vào lửa.
Con chip lóe lên một tia sáng cuối cùng rồi chìm dần vào than đỏ. Nhựa chảy ra, bốc khói nghi ngút, mang theo tất cả những gì độc địa nhất mà Lý Huệ Nghi để lại.
Kỷ Hàn bước đến, nắm lấy cổ tay cô, kéo cô lùi lại khỏi lò sưởi. Hơi ấm từ tay hắn lan tỏa, mạnh mẽ hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
“Không sợ sao? Biết đâu đó là cách chữa bệnh.”
Cô ngước lên, ánh mắt kiên định:
“Em không cần. Anh ở đây là đủ.”
Hắn im lặng một lúc, ánh lửa nhảy múa trong đôi mắt sâu thẳm. Rồi khóe môi hắn khẽ nhếch lên:
“Anh vẫn nhớ em sợ lửa.”
Cả thế giới như ngừng quay. Lâm Tuyết Nhi sững người, hai tay bấu chặt lấy vai hắn, run rẩy không kiểm soát.
“Anh… anh nhớ ra rồi sao?”
Hắn không trả lời. Đôi mắt hắn nhìn cô, lần đầu tiên không còn trống rỗng. Trong đồng tử sâu thẳm ấy, một tia sáng lóe lên – như lửa trại giữa đêm đông, như tia hy vọng cuối cùng bùng cháy trong bão tuyết.
Cô khóc nấc, áp hai tay lên má hắn, như thể muốn khảm dung nhan mình vào ký ức của hắn một lần nữa. Hắn vẫn nhìn cô chăm chú, từng đường nét, từng giọt nước mắt. Ánh mắt ấy dần có thần, không phải cái sắc lạnh của Kỷ Hàn năm xưa, mà là một thứ ánh sáng ấm áp, yếu ớt nhưng chân thật.
Bên ngoài, tuyết bắt đầu rơi. Những bông tuyết trắng xóa lặng lẽ phủ kín khu vườn, xóa nhòa mọi ranh giới giữa đất và trời. Nhưng trong căn phòng nhỏ, bên bờ lò sưởi, một mùa đông khác đang tan chảy.
Hắn chưa nhớ ra tất cả. Nhưng lần đầu tiên sau hai tháng dài đằng đẵng, hắn không còn là một tờ giấy trắng.
Trên trang giấy đó, cô đã viết lại tên mình bằng lửa.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện