Chương 9/11 · Ánh trăng không thể chạm tới
Tác giả: Sâu Yêu
Chiếc xe đen dừng trước tòa án nhân dân thành phố từ sáng sớm.
Lương Hạc Minh mặc áo sơ mi trắng, tay cầm tập tài liệu. Anh không nhìn về phía xe, nhưng biết Tịch Dao đang ngồi trong đó. Cô đã nói sẽ đến, nhưng anh bảo cô chờ ở ngoài.
“Em đừng vào.”
Giọng anh khô khốc. Cô nhìn anh, không hỏi tại sao. Chỉ gật đầu.
Bên trong phòng xử, không khí nặng nề. Lương Chấn Hải được dẫn vào từ cửa phụ – ông gầy hơn trước, tóc đã bạc nhiều. Lương Hạc Minh nhìn cha, siết chặt tập tài liệu.
Phiên tòa bắt đầu.
Anh trình bày chứng cứ. Từng tờ giấy, từng dòng chữ trong cuốn sổ của Tịch Trọng Sơn. Giọng anh đều đều, không nhanh không chậm. Nhưng ngón tay xoay chiếc nhẫn bạc ở ngón trỏ – thói quen mỗi khi căng thẳng.
“Nhân chứng Trần Bân xin được nói lại lời khai.”
Trần Bân bước lên. Ông già hơn, run rẩy. Nhưng khi nhìn về phía Lương Hạc Minh, ông gật đầu.
“Tôi xin nhận tội… đã khai gian mười lăm năm trước.”
Giọng ông vỡ ra. Cả phòng xử lặng đi.
Lương Chấn Hải ngồi trên ghế bị cáo, hai tay run run. Ông nhìn con trai mình – đứa trẻ năm nào giờ đã cao lớn, đứng thẳng lưng giữa tòa án.
Lương Hạc Minh không khóc. Anh chỉ đứng đó, nghe từng lời của Trần Bân. Nhưng trong lồng ngực, có thứ gì đó vỡ ra – nhẹ nhàng, như tiếng thủy tinh rơi trên nền đá.
*
Ba tiếng sau, bản án được tuyên.
“Tòa tuyên bố bị cáo Lương Chấn Hải vô tội.”
Tiếng búa gõ xuống. Khô khốc. Dứt khoát.
Lương Uyển Như òa khóc. Bà ôm chồng, nước mắt ướt đẫm vai áo ông. Lương Hạc Minh bước đến, đặt tay lên vai mẹ. Bà nhìn anh, môi run run, không nói nên lời.
“Về nhà thôi, mẹ.”
Giọng anh khàn.
*
Cánh cửa tòa án mở ra. Ánh sáng ban ngày ùa vào, chói lóa.
Tịch Dao đứng dưới bậc thềm, tay ôm một bó hoa hướng dương. Cô mặc chiếc váy trắng đơn giản, tóc buộc cao. Khi thấy họ bước ra, cô cười – nụ cười nhẹ nhàng, nhưng mắt đã đỏ hoe.
Lương Hạc Minh nhìn cô. Anh muốn bước đến. Nhưng mẹ anh đã giữ tay anh lại.
Lương Uyển Như nhìn về phía Tịch Dao. Ánh mắt bà thay đổi – từ vui mừng, hạnh phúc, sang lạnh lẽo.
“Nó là con gái Tịch Trọng Sơn?”
Giọng bà khô khốc.
Lương Hạc Minh im lặng. Tay anh siết chặt.
“Mẹ…”
“Đừng gọi mẹ.” Bà buông tay chồng, bước về phía Tịch Dao.
“Con còn dám đến gần nó? Nó là con gái của kẻ đã hủy hoại gia đình ta.”
Tịch Dao đứng yên. Bó hoa trên tay cô hơi run. Nhưng cô không cúi đầu.
“Bác…”
“Cô im đi.” Lương Uyển Như cắt ngang.
“Cô nghĩ chỉ cần giúp nó tìm chứng cứ là có thể xóa hết quá khứ sao? Cha cô đã làm gì gia đình tôi, cô có biết không?”
Giọng bà vỡ ra. Những người xung quanh bắt đầu chú ý.
Lương Hạc Minh bước đến, đứng giữa hai người phụ nữ.
“Mẹ, không phải lỗi của cô ấy.”
“Lỗi của nó?” Lương Uyển Như cười chua chát.
“Nó mang dòng máu của kẻ thù. Con có hiểu không?”
Lương Hạc Minh nhìn mẹ. Anh muốn nói gì đó, nhưng cổ họng nghẹn lại.
Tịch Dao cúi đầu. Cô đặt bó hoa xuống bậc thềm, nhẹ nhàng.
“Em về trước.”
Giọng cô nhỏ, nhưng Lương Hạc Minh nghe rõ.
Cô quay lưng bước đi. Váy trắng bay nhẹ trong gió.
Lương Hạc Minh nhìn theo. Chân anh muốn bước, nhưng mẹ anh đang nắm chặt tay anh, móng tay bấu sâu vào da thịt.
*
Trời bắt đầu đổ mưa.
Những giọt mưa đầu tiên rơi xuống bậc thềm tòa án. Lạnh. Nhẹ. Rồi nặng dần.
Lương Hạc Minh đứng giữa hai người phụ nữ – một bên là mẹ, một bên là bóng lưng đang khuất dần trong mưa.
Anh không biết nên chọn bên nào.
Mưa ướt vai áo sơ mi trắng của anh. Chiếc nhẫn bạc trên tay lạnh ngắt.
Phía xa, bóng Tịch Dao mờ dần. Cô không quay lại.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện