Chương 8/11 · Ánh trăng không thể chạm tới
Tác giả: Sâu Yêu
Tịch Dao mở cửa studio vào lúc bảy giờ sáng.
Cô tưởng mình là người đến đầu tiên – nhưng Lương Hạc Minh đã ngồi đó, lưng dựa vào tường, hai chân duỗi dài trên sàn gỗ. Trên đùi anh là tập tài liệu cô đưa tối qua, những trang giấy đã được lật qua lật lại, góc mép nhàu nát.
Anh ngước lên khi nghe tiếng cửa mở. Mắt anh đỏ hoe, quầng thâm dưới mắt hằn sâu.
“Em ngủ được không?” Giọng anh khàn.
Cô lắc đầu, bước vào, đặt túi xuống góc bàn. Trong studio vẫn còn mùi sơn dầu và giấy cũ. Ánh sáng ban mai hắt qua cửa sổ lớn, chiếu lên những bức tranh dang dở – một góc phố cổ, một chiếc đèn lồng đỏ, một bầu trời đầy sao chưa kịp tô màu.
Họ không nói gì thêm. Chỉ ngồi xuống cùng nhau, trải tài liệu ra sàn. Từng trang, từng dòng chữ. Cuốn sổ cũ của Tịch Trọng Sơn, những ghi chép của Trần Bân, bản photo hợp đồng, hóa đơn. Lương Hạc Minh đọc, gạch chân, ghi chú. Tịch Dao ngồi bên cạnh, đưa cho anh từng tờ, im lặng như một cái bóng.
Khoảng lặng dài đến mức có thể nghe thấy tiếng bụi bay trong nắng.
“Đây,” anh nói, chỉ vào một dòng chữ mờ.
“Trần Bân từng gửi đơn tố cáo nặc danh. Nhưng bị chặn lại.”
Cô cúi xuống nhìn. Chữ viết tay của cha cô. Cô nhận ra nét chữ ấy – từng dạy cô viết, từng ký vào những tờ giấy khen. Nhưng giờ nó là bằng chứng cho một tội lỗi.
Cô im lặng. Anh không nhìn cô, nhưng tay anh ngừng lại trên trang giấy.
“Em vẫn muốn tiếp tục chứ?”
“Ừ.”
Anh gật đầu, cúi xuống đọc tiếp.
Nắng dần lên cao, xê dịch trên sàn nhà. Tịch Dao đứng dậy, pha hai cốc cà phê. Cô đặt cốc của anh xuống cạnh tay, vô tình chạm vào ngón tay anh. Cả hai đều giật nhẹ.
“Cảm ơn.” Anh nhấc cốc lên, uống một ngụm, nhăn mặt.
“Đắng.”
“Anh thích cà phê đen mà.”
“Nhưng em pha hơi đặc.”
Cô bật cười. Một tiếng cười nhẹ, vỡ ra trong không gian yên tĩnh. Anh nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch.
“Lâu rồi em không cười,” anh nói.
Cô ngừng cười, nhìn anh. Trong mắt anh có gì đó rất mềm, khác hẳn với vẻ ngoài lạnh nhạt thường ngày.
“Anh cũng vậy.”
Họ lại chìm vào im lặng. Nhưng lần này, im lặng không nặng nề. Nó giống như tấm chăn mỏng phủ lên hai con người mệt mỏi.
Chiều đến, khi tập tài liệu đã được phân loại gần xong, Lương Hạc Minh đứng dậy, đi lại phía giá vẽ. Trên đó là một bức tranh dang dở: cảnh sân thượng đêm trăng, chỉ mới phác thảo bằng than chì, chưa tô màu.
“Bức này em vẽ từ lúc nào?”
“Đêm hôm đó. Sau khi anh đưa em về.”
Anh không hỏi thêm. Anh cầm lên cây bút chì bỏ trên bàn, ngồi xuống ghế, nhìn bức vẽ một hồi lâu. Rồi anh bắt đầu vẽ.
Tịch Dao ngồi yên, nhìn anh. Anh không phải họa sĩ – nét vẽ của anh cứng, thiếu cảm xúc. Nhưng anh vẽ rất tập trung, lông mày hơi nhíu, đầu ngón tay dính bột than.
Cô không dám lên tiếng. Cô để anh vẽ.
Một tiếng sau, anh đặt bút xuống, đẩy bức vẽ về phía cô. Giọng anh hơi ngượng.
“Không đẹp lắm.”
Cô cầm lên. Trong tranh là một người con gái ngồi dưới trăng, đầu ngẩng cao, tóc bay trong gió. Cô ấy cười rất tươi – đến nỗi nụ cười ấy có thể làm tan chảy cả màn đêm.
Tịch Dao nhận ra đó là mình.
Nhưng rồi mắt cô dừng lại. Phía sau người con gái trong tranh, trong góc tối, một vùng đen đặc quánh. Nó không chỉ là bóng – nó như một vực thẳm đang chờ sẵn.
Cô rùng mình.
“Sao anh lại vẽ thế này?”
Lương Hạc Minh nhìn vào bức tranh, im lặng một lúc.
“Anh không cố ý. Nhưng khi vẽ em, anh luôn thấy có bóng tối ở đâu đó quanh em.” Anh nhìn cô. “Có lẽ tại anh.”
Cô không trả lời. Cô đặt bức vẽ xuống, nhìn anh. Mắt anh sâu, và trong đó có một nỗi sợ – sợ mất cô, sợ làm tổn thương cô, sợ bóng tối ấy sẽ nuốt chửng cả hai.
Cô nghiêng người, ngước lên.
Môi cô chạm nhẹ vào má anh.
Nụ hôn nhẹ đến mức như một cơn gió thoảng. Nhưng cả hai đều nghe thấy tiếng động trong lồng ngực mình.
Cây bút chì trên tay anh rơi xuống sàn. Lăn tròn, chạm vào chân giá vẽ, rồi dừng lại.
Im lặng.
Bên ngoài, nắng đã tắt. Đèn studio bật sáng, vàng vọt. Trên bức vẽ, bóng tối phía sau người con gái như càng thêm đậm.
Nhưng người con gái ấy đang mỉm cười.
---
Ngoài cửa sổ, một chiếc xe đen lặng lẽ dừng lại.
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện