Chương 3/11 · Ánh trăng không thể chạm tới
Tác giả: Sâu Yêu
Tịch Dao kéo cửa kính, bước vào quán cà phê "Mùa Cũ". Tiếng chuông gió leng keng báo hiệu có khách. Hà Tư Viễn đã ngồi đợi sẵn ở bàn trong góc, cạnh ô cửa sổ nhìn ra con phố nhỏ. Anh ta giơ tay vẫy cô, nụ cười thoải mái.
"Tịch Dao, lâu quá không gặp."
"Hà Tư Viễn?" Cô ngạc nhiên. "Anh bảo có chuyện muốn nói với em?"
Hà Tư Viễn gật đầu, đẩy ly trà sữa trân châu về phía cô. "Thằng Hạc Minh không biết tôi hẹn em đâu. Tôi… muốn nói vài chuyện."
Cô cầm ly trà sữa, hơi ấm lan ra đầu ngón tay. "Chuyện gì?"
Hà Tư Viễn nhìn cô một lúc lâu, rồi thở dài. "Em thấy anh ta thế nào?"
"Anh ta?" Cô ngẩng lên. "Có vẻ lạnh lùng, ít nói. Nhưng… không giống vẻ bề ngoài."
Hà Tư Viễn cười khẩy. "Đúng vậy. Bề ngoài ai cũng nghĩ hắn là thần tượng khoa Luật – lạnh lùng, xuất sắc, không gì lay chuyển được. Nhưng có một chuyện, em nên biết."
Cô đặt ly xuống, im lặng chờ đợi.
"Cha hắn," Hà Tư Viễn nói chậm rãi, "từng là một luật sư rất giỏi. Bị vu oan, vào tù năm hắn mười ba tuổi. Gia đình tan nát. Mẹ hắn gần như suy sụp. Hắn phải vừa học vừa làm để nuôi cả nhà."
Tịch Dao sững người. Cô nhớ ánh mắt anh trên sân thượng – tối tăm, xa xăm, ẩn chứa nỗi đau không gọi thành tên.
"Ai vu oan?" Cô hỏi.
Hà Tư Viễn chăm chú nhìn cô. "Người đứng ra tố cáo cha hắn… là cha em. Tịch Trọng Sơn."
Ly trà sữa suýt trượt khỏi tay cô. Cảm giác như có ai đó đổ một gáo nước lạnh xuống đầu. "Cha em?" Cô lặp lại, giọng run.
"Em không biết thật sao?" Hà Tư Viễn nhíu mày. "Cha em và cha hắn từng là bạn thân, cùng làm trong một vụ án. Rồi cha em đứng ra tố cáo, cha hắn mất sạch tất cả."
Cô lắc đầu điên cuồng. "Không thể nào. Cha em chưa bao giờ kể…"
"Tất nhiên là không rồi." Hà Tư Viễn cười nhạt. "Ai lại kể ra chuyện mình từng hủy hoại người khác chứ?"
Cô cắn chặt môi. Những mảnh ghép bỗng nhiên khớp vào nhau – vết sẹo trên mày anh, bức ảnh anh cầm ở quán cà phê, tên cha anh khắc trên nhẫn bạc, cái nhìn đau đớn khi cô hỏi. Tất cả đều nối liền thành một sợi dây, siết chặt trái tim cô.
"Em ổn không?" Hà Tư Viễn hỏi, thấy mặt cô tái nhợt.
"Em…" Cô nuốt khan. "Em muốn về nhà."
Cô đứng dậy, bỏ lại ly trà sữa còn nguyên. Tiếng chuông gió lại leng keng khi cô đẩy cửa bước ra ngoài. Mặt trời đã ngả về Tây, bóng cô đổ dài trên vỉa hè.
Cô không về ký túc xá. Cô bắt taxi về nhà.
Ngôi nhà lớn ở khu biệt thự phía Đông thành phố vẫn trầm mặc như mọi ngày. Người giúp việc mở cửa, ngạc nhiên thấy cô. "Tiểu thư, sao hôm nay về sớm thế?"
"Cha em đâu?"
"Còn ở công ty, chưa về."
Cô vội vàng lên tầng hai, đẩy cửa phòng làm việc của cha. Căn phòng rộng lớn với tủ sách chiếm kín ba bức tường. Cô mở từng ngăn kéo, lục tung các tập tài liệu. Tay cô run run, nhưng đầu óc lại rất tỉnh táo. Cô phải tìm. Cô phải biết sự thật.
Sau gần một tiếng, trong ngăn kéo cuối cùng, dưới một chồng hồ sơ cũ, cô tìm thấy một chiếc hộp các-tông màu nâu. Trong đó có những bức ảnh chụp chung – cha cô, một người đàn ông trẻ hơn, và vài người khác đang đứng trước tòa án. Người đàn ông trẻ kia có gương mặt hao hao giống Lương Hạc Minh, cùng một vết sẹo nhỏ trên mày trái. Lương Chấn Hải.
Cô lấy bức ảnh, lật mặt sau. Chữ viết tay của cha cô: "Chụp cùng Lương Chấn Hải – ngày ra mắt vụ án đầu tiên. 2005."
Mười lăm năm trước. Một năm sau đó, cha Lương Hạc Minh vào tù.
Cô nhìn kỹ bức ảnh. Cha cô cười rất tươi, tay khoác lên vai người bạn. Lương Chấn Hải cũng cười, nụ cười rạng rỡ không một chút lo âu. Làm sao một năm sau, họ lại trở thành kẻ thù? Làm sao cha cô có thể?
Cô nhận ra – bức ảnh này chính là bức ảnh Lương Hạc Minh cầm trong quán cà phê hôm ấy. Bức ảnh khiến mắt anh buồn đến vậy.
Cô ngồi sụp xuống sàn, tay ôm chặt bức ảnh. Trời bắt đầu nhập nhoạng tối. Những tia nắng cuối ngày le lói qua rèm cửa, in bóng cô lên tường.
Cha cô đã hủy hoại gia đình của người con trai ấy. Người con trai mà cô vừa bắt đầu muốn thấu hiểu, muốn đến gần.
Cô lấy điện thoại, mở danh bạ, nhìn tên "Lương Hạc Minh" hồi lâu. Cuối cùng cô không gọi. Cô chỉ nhắn một tin: "Anh ổn không?"
Tin nhắn được gửi đi. Không có hồi âm. Cô cầm bức ảnh, đứng lên, bước ra khỏi phòng làm việc. Khi ra đến cửa, cô gặp mẹ.
"Dao Dao?" Mẹ cô ngạc nhiên. "Sao con về nhà?"
"Con có việc." Cô tránh mắt mẹ. "Con đi đây."
"Đi đâu giờ này? Trời sắp tối rồi."
Cô không trả lời. Cô vội vã ra khỏi nhà, bước nhanh trên con đường lát đá. Gió chiều thổi tóc cô bay lòa xòa.
Cô đứng trước cửa studio vẽ "Ánh Trăng". Đèn trong studio tắt, không có ai. Nhưng cô biết nơi này là một phần của anh – nơi anh thường đến mỗi khi rảnh rỗi.
Cô chưa bao giờ đến đây. Nhưng cô biết vì Hà Tư Viễn từng vô tình nhắc đến.
Tay cô run run. Cô không biết mình nên đối diện với anh thế nào. Nhưng cô biết mình phải làm điều gì đó. Cô không thể lờ đi sự thật này.
Có tiếng bước chân từ xa. Cô ngoái lại.
Lương Hạc Minh đang đứng cách đó chừng mười mét, tay cầm một túi đồ. Anh nhìn cô, bất ngờ hiện rõ trên gương mặt.
"Sao em lại ở đây?"
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện