Chương 4/11 · Ánh trăng không thể chạm tới
Tác giả: Sâu Yêu
Tịch Dao đứng trước cửa studio, tay vẫn ôm bức ảnh trong túi. Lương Hạc Minh tiến lại gần, ánh mắt không rời cô. "Sao em lại ở đây?" Anh hỏi lại, giọng có chút khô khốc.
Cô hít một hơi sâu. "Em muốn giúp anh."
Anh cau mày. "Giúp gì?"
"Chuyện của cha anh. Em biết rồi. Hà Tư Viễn nói với em."
Mặt Lương Hạc Minh tối sầm. Anh xoay người định bỏ đi, nhưng cô nắm lấy tay anh. "Em không sợ đâu. Em đã thấy bức ảnh trong phòng cha em. Họ từng là bạn. Em không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng em tin cha anh không có tội."
Anh đứng yên. Một lúc lâu sau, anh mới quay lại. "Em không hiểu đâu." Giọng anh khàn đi. "Chuyện này nguy hiểm lắm."
"Em biết." Cô nhìn thẳng vào mắt anh. "Nhưng em không thể đứng yên."
Anh nhìn cô, đôi mắt tối lại. Rồi anh thở dài. "Được. Nhưng em phải hứa một điều."
"Gì?"
"Đừng đối mặt trực tiếp với cha em. Đừng để ông ấy biết em đang điều tra."
Cô gật đầu. "Em hứa."
Tối hôm đó, Tịch Dao về nhà. Cha cô đang ngồi trong phòng làm việc, đọc báo. Cô lặng lẽ đi qua, lên phòng mình. Đợi đến khi cả nhà ngủ say, cô mới lén vào phòng làm việc của cha. Cô lục tìm trong ngăn kéo, trong tủ hồ sơ. Cuối cùng, dưới đáy một chiếc hộp gỗ cũ, cô tìm thấy một cuốn sổ tay đã ố vàng.
Cô mở ra. Những trang giấy đã nhăn nhúm, nhưng chữ viết vẫn còn rõ. Đó là ghi chép của cha cô về vụ án của Lương Chấn Hải. Có tên người làm chứng, có lời khai. Ở cuối trang, có một cái tên được khoanh tròn: Trần Vĩnh Huy.
Cô chụp ảnh lại bằng điện thoại. Sáng hôm sau, cô gặp Lương Hạc Minh ở quán "Mùa Cũ". Cô đưa điện thoại cho anh xem. Anh nhìn chăm chú vào màn hình, tay siết chặt.
"Trần Vĩnh Huy?" Anh lẩm bẩm. "Tôi chưa từng nghe tên này."
Họ bắt đầu tìm kiếm thông tin. Lương Hạc Minh gọi điện cho Hà Tư Viễn, nhờ anh ta hỏi thăm. Một giờ sau, Hà Tư Viễn gọi lại, giọng khó khăn: "Thằng đó... nó chết rồi. Tai nạn giao thông, năm năm trước."
Tịch Dao chết lặng. Cô nhìn Lương Hạc Minh. Anh không nói gì, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa bắt đầu rơi.
"Chúng ta sẽ tìm cách khác." Cô nói, giọng run run.
Anh quay lại nhìn cô. Ánh mắt anh có gì đó lạ lắm, vừa buồn vừa ấm. "Sao em lại làm thế này?" Anh hỏi khẽ.
"Vì em tin anh." Cô đáp, không do dự.
Anh im lặng một lúc. Rồi anh đưa tay ra, nắm lấy tay cô. "Cảm ơn em."
Cô cảm nhận được bàn tay anh ấm áp, hơi run. Cô biết anh đang kìm nén cảm xúc. Cô không rút tay lại.
"Cha tôi không có tội." Anh nói, giọng nghẹn lại. "Nhất định tôi phải chứng minh điều đó."
Cô gật đầu. "Em sẽ giúp anh."
Chia sẻ cảm nhận và sở thích của bạn với cộng đồng Sâu Truyện